Tác giả: Bạch Sắc Hương Kiên
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341203
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1203 lượt.
ách mệt mỏi.
Kẻ vô tâm như tôi giờ mới phát hiện vẻ tiều tụy trên khuôn mặt cậu ta, dưới mắt có một quàng đen xanh. Tôi xoa mặt cậu thương xót, cậu đưa tay nắm tay tôi nhè nhẹ như sợ nắm quá chặt sẽ khiến tôi rút ra.
Chúng tôi nắm tay nhau như vậy cho đến khi cả hai chìm vào giấc ngủ say.
Trước lúc ngủ tôi mơ hồ nghĩ sự xuất hiện của George, đột nhiên khiến tôi cảm thấy Hồng Kông không còn xa lạ.
12.
Ngủ một mạch đến 5h chiều mới tỉnh, tôi dậy tắm xong, xem tivi một lát, George cũng tỉnh dậy.
Tôi hỏi: “Ngủ ngon không?”
“Ngon, ngon như khi ở Đại học W, Văn Hinh và Minh Huân tốt chứ? Còn Văn Hạo của cậu, anh ta tốt chứ?”
“Đều tốt, Văn Hinh nhờ mình gửi lời hỏi thăm cậu! Đúng rồi cậu đóng chung với Hàn Vũ Băng thấy sao?” Tôi có chút trêu chọc.
“Cô ấy rất xinh, diễn cũng rất tốt... nhưng bình thường rất lạnh lùng.”
“Đó là điều tự nhiên, người ta là ngôi sao nổi tiếng! Hơn nữa cô ấy đã có bạn trai, không lạnh nhạt với cậu, để lan truyền tin đồn thì không tốt, đúng không?”
“Sao cũng được. Dù sao cô ấy không phải cốc trà của mình.” Nói xong cậu ta nhìn chăm chăm vào tôi.
Tôi đã biết cậu ta muốn ám chỉ điều gì, nên nói trước: “Mình và Văn Hạo đã sống chung, cùng một khu với Văn Hinh.” Tuy không phải cố ý vừa gặp mặt đã làm tổn thương, nhưng tôi hiểu rõ thà đau một lần rồi quên còn hơn.
“Ồ!” Quả nhiên cậu ta ỉu xìu, lông mi dày khép lại như nước hồ u buồn. Không lâu sau, cậu ta lại ngẩng đầu lên, mong đợi nhìn tôi: “Cậu nói cậu đã không còn là con gái, đúng không?”
Tôi không nhịn nổi cười, câu hỏi quá thẳng, vậy thì thẳng thắn với nhau vậy, tôi gật đầu.
Cậu ta tiến sát lại, nhìn chằm chằm vào mặt tôi, hiếu kỳ: “Cảm giác... như thế nào?”
Tôi tiện tay cầm gối đập vào người cậu ta: “Cậu đúng là đồ háo sắc! Ai bảo cậu dám hỏi linh tinh!”
“Ồ, mình biết rồi! Cậu tiều tụy thế này, mình còn cho rằng là cậu nhớ mình! Hừm không ngờ lại là do vui vẻ với người khác.”
Tôi khóc dở mếu dở. Không thèm quan tâm đến cậu ta, quay đầu xem tivi.
Đúng lúc đó thầy Lưu gọi điện, gọi tôi đến nhà hàng ăn cơm. George nhảy lên nói: “Mình cũng muốn đi! Giáo sư Lưu đến Hồng Kông, mình nên mời Giáo sư một bữa mới phải, ở đây mình là chủ nhà!”
Chúng tôi đến nhà hàng ở Stanley.
Từ xa tôi thấy Giáo sư Lưu ngồi chỗ sát cửa sổ, đang muốn chạy đến. George ở phía sau quay người muốn chạy, tôi vội ngăn cậu ta: “Sao vậy, không mang đủ tiền định bỏ chạy hả? Đừng hòng.”
Lúc này Giáo sư Lưu đã vẫy tay ra hiệu cho chúng tôi. Quay lại nhìn hóa ra là đạo diễn Trương Du Ninh cũng có mặt - Ngay cả ở nhà hàng ông vẫn đeo cặp kính đen to bắt mắt.
Thấy George, đạo diễn cười lớn, nói với Giáo sư Lưu: “Thằng bé này sáng nay mới quay đã lơ đãng không tập trung, một cảnh quay đơn giản cũng quay vô số lần, khiến tôi phát tức. Cậu ấy nói phải đến sân bay đón một người quan trọng, tôi còn uy hiếp: “Cậu phải quay xong cảnh này mới được đi, không xong thì hôm nay đến đêm cũng không được nghỉ.” Ai ngờ nói xong cậu ta lấy lại thần thái, một lần là đạt. Lúc đó, tôi nghĩ là ai mà quan trọng vậy, khiến cậu ta mất tập trung! Ha ha, không ngờ lại là ngài!”
George đứng ở đó giống như một đứa trẻ đang thơ thẩn không biết nên làm gì, bộ dạng bị người khác vạch trần tội. Tôi vội cúi chào đạo diễn, hỏi thăm: “Xin chào đạo diễn Trương! Tôi là fan trung thành của ngài, mỗi bộ phim của ngài tôi đều xem.”
“Thật vậy không? Ha ha vậy tôi phải ký tên cho cô rồi.” Đạo diễn Trương cười hiền từ: “Thanh niên đừng quá câu nệ vậy. Nào ngồi đi, George cũng ngồi đi.”
Bốn người lần lượt ổn định vị trí, Giáo sư Lưu nói với tôi: “Đạo diễn Trương nổi tiếng sành ăn, đồ ăn ngon trên thế giới có thứ nào thoát khỏi miệng ông, lần đầu tiên trò đến đây có thể ngồi ăn cùng ông ấy là rất may mắn đấy!”
Đạo diễn Trương nghe vậy cũng không khiêm nhường, tự tay nhận lấy menu trong tay phục vụ: “Vậy tôi chọn món. Nếu chọn món nào không ngon, tôi sẽ đền tội, đền mười bữa!”
Bữa cơm rất đậm đà, đạo diễn Trương và Giáo sư Lưu đều rất dân dã, cũng rất tài hoa, vừa ăn vừa nói chuyện, đàm luận điển cố, cách làm, cách phối nguyên liệu, lại kể chuyện về danh nhân giới văn nghệ, học thuật, tôi chỉ muốn bữa cơm này kéo dài hơn nữa.
Nói chuyện rất ăn ý, bốn người uống hai chai rượu vang, bình thường tôi uống một ly là say nhưng hôm nay phá lệ uống bốn ly, chỉ cảm thấy hơi choáng.
Sau bữa cơm, đạo diễn Trương nói với George: “Ta và Giáo sư Lưu đi uống cà phê, nói chuyện, hai người không cần đi cùng, cảnh đêm ở Hồng Kông rất đẹp, cuộc sống về đêm lại phong phú, em dẫn Tiểu Ninh đi thăm thú!”
George gật đầu.
Đạo diễn Trương lại thêm một câu: “Đừng vội, còn có hai điều. Một là sáng mai đừng đến muộn nếu không ngôi sao kia sẽ nổi nóng. Thứ hai, người muốn gặp đã gặp, ngày mai quay không được lơ đãng, thời gian quay này rất gấp.”
George rụt rè gật đầu, khiến tôi cũng buồn cười.
Chào hai người xong, George lại với bộ dạng hớn hở, hỏi tôi: “Chúng ta đi đâu?”
“À, mình hứa mua một bộ váy bầu cho Văn Hinh, cậu đi mua cùng mình nhé!”
“