Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành
Tác giả: Bạch Sắc Hương Kiên
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341084
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1084 lượt.
ý, sau đó vào phòng mình.
Hồng Kông đất chật người đông, người Hồng Kông rất biết tận dụng không gian. Câu nói này quả không sai. Trong gian phòng vài mét vuông chật hẹp lại được thiết kế rất đẹp, “chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đều đủ”, nhìn rất sạch sẽ, dễ chịu.
Lần đầu đến chỉ cảm thấy mọi thứ đều sạch, hiếu kỳ với mọi thứ, nào còn buồn ngủ? Vì di động đến đây không có tín hiệu, tôi vội tìm hành lý để lấy máy tính ra, lên mạng thông báo với Văn Hạo và Văn Hinh mình đã đến nơi bình an.
Hai người có lẽ đều đang lo cho mình, đều đang online.
“Bổn cô nương đã bình an đến Hồng Kông, giờ đang nghỉ ngoi trong nhà tiếp đón của Đại học Hồng Kông. Xin đừng lưu luyến!” Tôi lần lượt gửi tin cho họ.
Văn Hạo trả lời: “Hồng Kông tuy là sa mạc văn hóa, Đại học Hồng Kông lại là một đại dương xanh trong sa mạc, có vài vị giáo sư mà anh ngưỡng mộ đều dạy học ở đó, em cần tận dụng cơ hội học tập này nhé!” Đúng là thói quen của thầy giáo, không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để dạy người khác, giáo huấn bạn gái giống như sinh viên.
Văn Hinh trả lời: “Thế nào? Nhìn thấy ngôi sao nào chưa? “Thành thủy tinh” do Lê Minh và Thư Kỳ đóng vai chính đang quay cảnh trong Đại học Hồng Kông, giúp mình đến chỗ họ quay chụp vài tấm mang về! Mà cậu thử nói xem tại sao họ chia tay, hai người xứng đôi như vậy thật đáng tiếc!” Văn Hinh đã làm mẹ mà vẫn như trẻ con.
Tôi ứng phó lại hai người họ, vừa nói với Văn Hạo: “Dạ, trò nhớ lời giáo huấn của thầy rồi.” Lại phát huy phong cách bát quái không chịu nhún nhường: “Nghe nói bố của Lê Minh ra sức phản đối.”
Đang nói chuyện vui, đột nhiên chuông điện thoại trong phòng vang lên, giật mình, trong lòng nghĩ lẽ nào thầy Lưu chiều không gặp bạn nữa.
Nhận điện thoại, một giọng nói dễ nghe vang lên “Room Service.”
Tôi vội vàng, nói tiếng Hán: “Có phải gọi sai phòng không? Tôi không gọi phục vụ phòng.”
Đối phương cười sặc sụa, đồng thời chuông cửa vang lên.
Mở cửa, xuất hiện trước mặt tôi là một bó hồng màu hồng ngào ngạt hương, sau đó bên cạnh xuất hiện một thân hình cao to, là George! Tôi vui sướng cười lớn: “Cậu làm mình sợ đấy!”
Cậu ta đẩy hoa vào lòng tôi, ôm lấy tôi, xoay ba vòng tại chỗ, sau đó đặt tôi xuống - vẫn đang quay cuồng xuống, hưng phấn nói: “Ninh Khả, mình lại có thể gặp cậu rồi, thật vui.”
Tôi vội bảo cậu ta vào phòng, vừa hiếu kỳ hỏi: “Cậu thật thần thông quảng đại? Mình mới đến Hồng Kông chưa được vài tiếng đồng hồ!”
“Ha ha! Hôm qua đạo diễn Trương nói với mình, nói Giáo sư Lưu sẽ đến Đại học Hồng Kông tham gia hội thảo, còn mang theo một học trò cưng, mình đoán chính là cậu. Nên sáng nay mình nhờ người mua giúp bó hoa này. Cứ cách 15 phút lại gọi đến đây, hỏi xem có ai tên Ninh Khả vào ở.” Cậu ta đắc ý nói; “Mình gọi mười mấy lần, đều nói không có, người trực máy cũng quen mình rồi! Khi sắp nản lòng, nghĩ Giáo sư Lưu chắc không dẫn theo người khác? Nhưng mình vẫn tiếp tục gọi, cuối cùng mình đợi được cậu rồi! Ninh Khả, cậu đến rồi, mình thật vui.” George Trần tuôn một tràng.
Tôi cảm động, hít thật sâu mùi hương hoa hồng: “Thơm thật! Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu George.”
“Cậu thích là được rồi! Cậu không biết mình ở trong đoàn phim rất buồn, ngoài quay phim, chỉ ở trong phòng chơi PSP. Mình rất nhớ cậu, nhưng mình sợ cậu chán mình nên không gọi điện.”
“Nói bừa, mình sao lại chán cậu? Cậu là bạn tốt nhất của mình.”
George nghe vậy vui sướng, mặt cười tươi như đứa trẻ.
Lúc này tôi mới chứ ý đến trang phục của cậu ta rất kỳ quái, mùa hạ ở Hồng Kông tuy không nóng nực như Vũ Hán, nhưng nhiệt độ không giảm xuống. Trong thời tiết oi bức này, cậu vẫn mặc bộ trang phục đuôi yến, thắt nơ!
Tôi nhìn một lượt: “Sao lại mặc nghiêm chỉnh vậy!”
“Ồ, mình từ phim trường chạy đến, chưa thay đồ. Sao vậy Cát Vi Long đệ nhất lần đầu nhìn thấy Kiều Kỳ Kiều, đã bị mê đắm, có đủ phong lưu du đãng chưa?” George dường như lúc này mới thấy nóng, vừa hỏi tôi vừa đứng dậy cởi trang phục dày trên người.
Tôi cười đáp: “Đủ, đủ, say đắm rồi!”
“Chiều không có việc gì chứ! Mình dẫn cậu đi thăm thú! Thực ra mình cũng không quen thuộc nơi này, chúng mình cùng khám phá nhé!”
Tôi vừa tắt máy tính vừa đáp: “Không cần, dù sao không phải ngày mai phải đi ngay, cơ hội đi thăm thú còn nhiều. Hôm qua mình mất ngủ, giờ đang muốn ngủ. Hơn nữa mình còn phải đợi điện thoại của Giáo sư Lưu. Nếu cậu bận thì không cần ở bên mình.”
“Đừng nhẫn tâm như vậy. Mình đợi cậu thật không dễ, cậu lại muốn đuổi mình đi? Cậu ngủ đi, mình ngồi trong phòng là được. Hoặc, cậu đói không? Mình đi mua đồ ăn!”
“Mình không đói, ở sân đã bay ăn no rồi. Cũng được, cậu ngồi bên cạnh nhé, mình nói chuyện, nếu mình ngủ cậu xem tivi hoặc lên mạng, nhỏ tiếng là được! Nói xong tôi leo lên giường nằm xuống.
George cũng leo lên giường với tôi, nằm cạnh tôi. Tôi vội ngồi dậy, muốn ngăn cậu ta.
Cậu ta lại ra hiệu tôi nằm xuống, vừa ngáp vừa nói: “Thật ra tối qua mình cũng mất ngủ, nghĩ đến có thể gặp được cậu nên cả đêm không chợp mắt. Cậu phân đôi giường cho mình nhé!” Nói xong nhắm mắt một c