pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Cappuccino

Tình Yêu Cappuccino

Tác giả: Bạch Sắc Hương Kiên

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341089

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1089 lượt.

nh răng, tôi ra điệu bộ đại nghĩa lẫm liệt.
Được rồi, được rồi, ai dâm đãng thì người đó biết! Thử soi gương xem, quầng mắt đen sắp thành gấu trúc rồi!”
Tôi nhìn kỹ vào gương, quả nhiên là vậy! Quay lại nhìn anh cũng tiều tụy, cười phá lên, bọt kem đánh răng bắn khắp nơi, Hàn Văn Hinh cũng cười lớn, chỉ có Văn Hạo nhìn chúng tôi khó hiểu.
Rửa mặt xong, ăn vài thìa cháo, uống sữa đậu nành anh mua về xong, tôi phải xuất phát. Anh tiễn tôi đến cổng khu đô thị. Trước khi đi, anh ôm chặt tôi, bất chấp tất cả, hôn tôi trước mặt Hàn Văn Hinh, hồi lâu mới bịn rịn nới lỏng tay. Tôi không muốn để anh đưa đến sân bay, dù sao hiện tại mới chỉ vài người biết quan hệ giữa chúng tôi.
Trên đường, Hàn Văn Hinh không những cười chúng tôi mà còn ủ rũ nói: “Nhìn biểu cảm không nỡ rời xa của anh ấy, người không biết sẽ cho rằng các cậu phải rời xa nhau ít nhất nửa năm!”
“Cũng không phải. Trước kia bọn mình thường chỉ xa nhau vài ngày, chưa từng có lần nào khiến mình lo lắng như lần này.”
“Cậu yên tâm, mình sẽ giúp cậu quản anh ấy.” Hàn Văn Hinh móc tay với tôi, sau đó thêm một câu: ‘‘Mình sẽ thường xuyên đến phòng nghiên cứu giám sát.”
Đến cổng trường không lâu, thầy Lưu cũng đến, tôi và Văn Hinh ôm tạm biệt, quay đầu nhìn trường, rồi lên xe đi. Không biết tại sao nhưng trong lòng tôi không vui, chỉ cảm thấy rất lo.
Lúc này, nhận được tin nhắn của Văn Hạo: “Khả Khả, anh đã bắt đầu nhớ em rồi!”
10.
Máy bay cất cánh không lâu, tiếp viên mang bữa trưa đến. Sáng đi vội, tôi chưa ăn nhiều nên rất đói, liền ngồm ngoàm nhai, Giáo sư Lưu ngồi bên cạnh nhìn thấy đưa phần cơm chưa ăn đến trước mặt tôi, cười tít mắt: “Nhìn thấy thanh niên ăn ngon miệng, thầy rất vui! Có sức khỏe tốt mới có thể chuyên tâm học tập, làm việc, phấn đấu. Thầy không thích nữ sinh hiện đại, dạ dày nhỏ chẳng chứa nổi vài hạt gạo, cả ngày ăn hoa quả qua ngày, ăn kiêng giữ dáng. Mà không biết có sức khỏe mới có sức sống, mới càng hấp dẫn hơn.”
Tôi cười nói: “Thầy còn khen em nữa. Em đi ăn cơm cùng bạn học, chỉ cần hơi quá tay một chút là họ lại kinh ngạc nói em là “Vua dạ dày to”, cả bữa chú ý đến em, khiến em thật ngại!”
Giáo sư Lưu cười ha ha: “Vậy lần này đến Hồng Kông em có thể ăn thoải mái rồi. Thầy không bó buộc em, ăn béo lên là tốt nhất. Đồ ăn ngon ở Hồng Kông có vô số, đồ ăn kiểu Trung, Tây phong phú đa dạng, nổi tiếng thế giới!” Sau đó vỗ vỗ người mình nói: “Thầy đến các vùng trong nước nghiên cứu hay giao lưu, nhiệm vụ hàng đầu khi rảnh rỗi là tìm đồ ăn ngon ở đó, em xem, mấy chục năm nay thầy vẫn giữ được thân hình tốt!”
Thầy khiến tôi cười đến nỗi không khép nổi miệng, hết cả buồn ngủ. Nhìn cái bụng lớn của Giáo sư Lưu, không ngờ “thầy giáo nghiêm nghị” của mình còn có lúc hài hước như vậy.
Đúng lúc thầy trò đang cao hứng, máy bay đã hạ cánh xuống Hồng Kông.
Vừa ra khỏi cửa, chúng tôi nhìn thấy có người giơ cao biển, trên viết: “Giáo sư Lưu Tinh Ngôn”, chữ viết bắt mắt, chúng tôi đi về phía đó, người đó nhiệt tình bắt tay, tự giới thiệu là sinh viên năm thứ hai hiện đang học cao học - Thạc sỹ ở Hồng Kông. Nói xong anh ta liền đưa tay kéo vali của thầy Lưu, lại đến giúp tôi, tôi vội vàng nói: “Đừng khách khí, tôi tự cầm là được rồi.”
Ngoài sân bay đã có xe đợi rất lâu, đưa chúng tôi thẳng đến Đại học Hồng Kông.
Thầy Lưu nói với tôi: “Đại học Hồng Kông rất chú trọng bồi dưỡng năng lực làm việc của sinh viên. Em xem hội thảo làn này, người tổ chức và nhân viên phần lớn đều là nghiên cứu sinh, rất nhiều công đoạn do họ độc lập hoàn thành, đây là cơ hội rèn luyện rất hiếm có! Đến khi nào trường chúng ta mới có thể giao hội thảo học thuật quan trọng như này cho sinh viên tổ chức chứ, lúc đó giáo dục đại học mới được coi là bồi dưỡng giáo dục năng lực.”
Tôi gật đầu, thấy rất đúng. Nếu không phải thầy Lưu cho tôi cơ hội tốt này, việc học thạc sỹ trong hai năm của tôi nhanh chóng tan biến, dường như không có cơ hội thực sự tiếp xúc với giới học thuật.
11.
Hồng Kồng không hổ thẹn là thành phố thủy tinh, là rừng hiện đại hóa xây dựng bởi gang thép bê tông. Dọc theo đường toàn là những tòa nhà cao tầng và dòng người sặc sỡ. Xe ngoặt sang phía khác lại nhìn thấy bờ biển mỹ lệ và núi non trùng điệp. Đại học Hồng Kông nằm ở phía Đông đại lộ nổi tiếng Pok Fu Lam - phía Tây của đảo Hồng Kông, cơ bản đều là trên eo núi, trong khuôn viên trường có thể bắt gặp kiến trúc kiểu châu Âu cổ điển. Một dãy ký túc xá sinh viên của Đại học Hồng Kông xây dựa vào những dãy nũi, giống như tòa thành màu trắng trong truyện thần thoại, khiến tôi ngất ngây.
Người đón đưa chúng tôi đến phòng tiếp đón của trường, giúp thầy trò làm thủ tục nhận phòng, sau đó lễ phép cáo từ.
Khi thầy trò xách vali lên tầng, Giáo sư Lưu nói với tôi: “Ninh Khả, em có vẻ rất mệt, chiều em nghỉ ngơi ở trong phòng. Thầy gặp mặt vài người bạn cũ. Mấy ông bạn già gặp nhau tán gẫu, thanh niên các em sẽ cảm thấy vô vị. Ha ha, nếu em không muốn nghỉ ngơi thì có thể dạo một vòng quanh Trường Đại học, đến giờ ăn tối thầy sẽ đi tìm em.”
Tôi gật đầu đồng