Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Cappuccino

Tình Yêu Cappuccino

Tác giả: Bạch Sắc Hương Kiên

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341074

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1074 lượt.

tôi, ôm chặt lấy tôi từ phía sau.
Khi tỉnh dậy vẫn cảm giác toàn thân tê mỏi. Nhìn thời gian đã gần 1h trưa. Chết tiệt! Tôi đã hứa cùng ăn trưa với Hàn Văn Hinh, hơn nữa, thời gian không còn nhiều, cũng phải tranh thủ thu dọn hành lý.
Tôi vội vàng dậy khỏi giường, lúc này đã phát hiện nằm cạnh anh không mảnh vải che thân, bất ngờ, vội vàng khoác áo phông và mặc quần. Cử động của tôi khiến anh tỉnh dậy.
“Không ngủ nữa sao?”
“Dạ, hôm qua em hứa cùng ăn cơm với Hàn Văn Hinh, giờ đã gần 1h rồi!”
“Đừng lo lắng, đừng lo lắng, em đi đón cô ấy trước đi, anh sẽ nấu mì cho các em.” Anh chui từ chăn ra. Tầm mắt của tôi đột nhiên ngượng ngùng không biết nên trốn vào đâu, đây vẫn là lần đầu nhìn thấy bộ dạng anh không mặc gì.
Anh nhìn rõ sự luống cuống của tôi, cười trêu chọc.
8.
Hàn Văn Hinh nghe nói tôi sẽ đi Hồng Kông, vui mừng nhảy cẫng lên, còn vui hơn cả tôi, ngay lập tức dặn dò tôi mua cái này cái nọ, nào là mỹ phẩm, nào là túi xách tay hàng hiệu. Nhưng một lát sau lại ủ rũ: “Thôi, mình mang thai không thể dùng mỹ phẩm... Hơn nữa sau này còn cần tiêu tiền cho em bé, túi xách tay đắt tiền... cũng thôi vậy!”
Tôi an ủi: “Đừng nản lòng, mình sẽ mua một chiếc váy bầu vừa xinh đẹp vừa dễ chịu tặng cậu, coi như quà mừng cậu mang bầu!”
Hàn Văn Hinh nghe xong mới vui mừng hẳn. Phụ nữ mang bầu có khi giống như một đứa trẻ vậy.
Một lát, cô lại hỏi tôi một cách thần bí: “Tối qua hai người?\'\'
“Cái gì?”
“Chuyện ấy, đừng giả bộ với mình!”
“Không!”
“Thật không?” Hàn Văn Hinh quả nhiên có chút thất vọng.
“Ừ, tối qua toàn cãi nhau, không còn thời gian... sáng nay mới có.”
“Chà, mình biết rồi! Ha Ha, khó trách mình, nhìn cậu có gì đấy khác khác! Nào, xoay cho mình xem có gì thay đổi!” Hàn Văn Hinh vừa trêu tôi vừa cười ha ha.
Về đến nhà, Văn Hạo đã nấu mì xong. Ba bát lớn, mỗi người một bát, Hàn Văn Hinh có thêm một chút dấm, thích hợp cho phụ nữ mang thai, bát của tôi nhiều tương ớt hơn, thích hợp cho người thích cay như tôi.
Hàn Văn Hinh hít hà, ăn rất ngon, ăn một bát canh, sau đó hít hà: “Khả Khả, cậu thật là có phúc, thầy Vũ đúng là vừa tinh tế vừa quan tâm! Nếu mỗi ngày mình đều có thể ăn mì ngon như vậy thì mình sẽ tình nguyện ngày ngày ở nhà không ra khỏi cửa.”
Văn Hạo nghe xong được đà: “Thì vậy. Đi Hồng Kông dự hội thảo học thuật gì chứ? Hồng Kông so với chúng ta chỉ là một sa mạc văn hóa, chủ nghĩa sùng bái vàng bạc và thiên đường của con mắt thế lực.”
Tôi lườm anh: “Phải, phải! Hai người thanh cao, là chính nhân quân tử, chỉ có tôi là tiểu nhân sùng bái của cải và thế lực! Tôi muốn đi Hồng Kông mua đồ, còn muốn gặp ngôi sao!” Nói xong tôi thu dọn ba bát mì, đến bếp rửa.
Rửa xong tôi lại dặn dò Văn Hạo: “Trong tuần em đi anh phải chăm sóc tốt cho Hàn Văn Hinh, để cậu ấy rụng sợi tóc nào, em sẽ tính sổ với anh!”
Anh đồng ý.
Tôi lại dặn dò bạn: “Nhất định đừng khách khí với Văn Hạo, dù sao cũng nghỉ hè rồi, anh ấy cũng rảnh, cậu thích gì cứ bảo, muốn ăn gì bảo anh ấy làm cho, không biết làm thì bảo anh ấy đi mua! Đừng có để con mình đói!” Nói xong lại xoa xoa bụng bạn, nói chuyện với em bé.
Buổi chiều, Văn Hạo đến phòng nghiên cứu, để tôi và Hàn Văn Hinh ở nhà. Tôi vừa sắp xếp hành lý, vừa nói chuyện với bạn.
“Hai người thật có dũng khí, anh ấy biết rõ George thích cậu vẫn để cậu đi Hồng Kông. Còn cậu biết rõ anh ấy trước kia thích Liễu My, vẫn đi vào lúc này.” Hàn Văn Hinh lo lắng nói.
“Chỉ một tuần thôi, không phải một năm, hơn nữa mình không thể đuổi Liễu My đi, không thể ngăn Văn Hạo đến phòng nghiên cứu, lẽ nào bắt mình lúc nào cũng phải theo sát anh ấy? Anh ấy cũng vậy, lẽ nào cả đời trói mình bên cạnh? Đã như vậy, thà rằng nghĩ thoáng hơn chút.”
“Nói thì như vậy, nhưng giờ lại là thời điểm quan trọng!”
“Chà, cậu đừng lo lắng nhiều vậy, thử nghĩ xem mình có thể gặp đạo diễn Trương Du Ninh không chừng còn có thể gặp ngôi sao Hàn Vũ Băng! Trời, cậu nói xem cô ấy có xinh như trong phim không?”
“Chắc không, nghe nói trang điểm rất đậm, che hết cả mặt rồi!”
9.
Tôi và thầy Lưu đã thống nhất 9h sáng hôm sau gặp ở cổng trường, sau đó ngồi xe của trường đến sân bay, đáp chuyến bay 11h đến Hồng Kông.
Đến 8h sáng, Văn Hạo còn ôm tôi cuộn tròn trên giường không nỡ rời xa, thực tế cả đêm đó tôi không thể ngủ ngon.
Văn Hạo không còn vội vã, nhẹ nhàng hơn nhiều, và hỏi khẽ; “Đau không? Đau không?”
Tôi gật đầu, anh sẽ dừng lại, hôn lên da tôi, nhẫn nại chờ đợi. Lắc đầu anh mới tiếp tục, động tác rất nhẹ nhàng. Tôi vẫn không cảm thấy khoái cảm thân mật giữa hai người nhưng ôm nhau không còn khoảng cách như thế này khiến tôi quên đi sự bất đồng giữa chúng tôi, còn... cả Liễu My xuất hiện mọi lúc.
Chúng tôi cứ quấn nhau như vậy suốt một đêm, 8h 30phút sáng, Hàn Văn Hinh đến gõ cửa, tôi mới dậy đi đánh răng.
Hàn Văn Hinh dựa vào cửa phòng tắm, mặt cười cười nhìn tôi: “Cả đêm không ngủ phải không?”
“Nói gì thế? Sao lại dâm đãng thế chứ? Đừng quên thân phận hiện tại của mình, cậu đang mang bầu đấy!” Miệng vẫn đầy bọt kem đá