Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Cappuccino

Tình Yêu Cappuccino

Tác giả: Bạch Sắc Hương Kiên

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341055

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1055 lượt.

ơng thức “nửa sống chung” kiểu này rất phổ biến đối với những cặp đôi mới yêu. Đối với tôi mà nói có thể giữ không gian riêng cho mình, nên phương án này được cả hai tán đồng.
2.
Có thể là do những ngày ở Maldive quá thoải mái, về Bắc Kinh chưa lâu, tôi đã bị cú giáng mạnh vào đầu.
Báo chí vẫn không nể tình với tôi, dẫm đạp đến cùng. Ngày hôm sau trang, bìa các báo lại rất bắt mắt, có cả những tiêu đề ẩn ý, có cả tiêu đề phóng đại “George đi nghỉ cùng bạn gái, tinh lực giảm sút khi trở về”... Tôi khó chịu, George đâu có gầy đi, còn tăng mấy cân là khác, chỉ hơi đen đi chút vì nắng biển, làm gì đến nỗi “gầy như que củi.”
Sáng hôm đó, tôi đến công ty chính thức xin nghỉ, nói với mọi người tôi phải bảo vệ luận văn thạc sỹ. Đạo diễn khuyên tôi về Vũ Hán sớm vài ngày, như vậy có thể chuẩn bị kỹ càng để bảo vệ, cũng tạm thời tránh được giới truyền thông.
Đề nghị này đúng với mong đợi của tôi, ngày tốt nghiệp thạc sỹ đến gần, tôi lại nhớ những ngày ở trường học, hơn nữa con gái nuôi của tôi cũng sắp tròn 100 ngày rồi, đầy tháng đã không tham gia, lần này không thể bỏ lỡ được.
Buổi sáng tôi sắp xếp vali, lấy ra đồ bơi và váy mỏng ở Maldives, nhét quần bò, áo phông, áo sơ mi và váy liền áo vào trong, George ở bên nói là giúp đỡ nhưng chỉ làm rối thêm.
“Khả...” Anh đột nhiên gọi tên tôi.
“Dạ?” Tôi vẫn cho rằng anh muốn hỏi điều gì.
“Lần này em về có thể gặp Hàn Văn Hinh rồi?”
“Phải, còn có cả Mang Mang, đúng rồi đưa em Barbie, chút nữa quên, cái đó là mua cho bé mà!”
“Vậy em nói, mọi người đều thay đổi rồi có đúng không ?” Anh đưa Barbie cho tôi, lẩm bẩm.
“Đương nhiên thay đổi, Hàn Văn Hinh làm mẹ rồi, Mang Mang sau khi đầy tuổi cô ấy còn phải đi làm, nếu không gánh nặng của Minh Huân rất lớn.” Tôi không ngẩng đầu lên.
“Còn em, em có thay đổi không?”
“Ha, anh thấy sao? Em hiện nay có khác với em lần đầu tiên khi quen anh không?”
“Đương nhiên, trưởng thành hơn, cũng xinh đẹp hơn.”
“Cảm ơn, cảm ơn, không phải đúng vậy sao? Mọi người đều thay đổi, hơn nữa đều là thay đổi theo chiều hướng tốt.”
“Văn Hạo thì sao? Em đối với anh ta có thay đổi không? Anh ấy đối với em có thay đổi không?” Cuối cùng Goerge dã đi vào chủ đề chính. Thực ra tôi sớm đã biết, anh lòng vòng chỉ là muốn hỏi vấn đề này.
Tôi đặt hành lý trong tay xuống, kéo tay anh, nói chân thành: “Anh yên tâm, tất cả đều thay đổi rồi. Em đã có anh, hơn nữa anh ấy cũng sắp làm bố, em và anh ấy mãi mãi không thể...”
George gật đầu, ôm tôi vào lòng.
Hồi lâu, anh đột nhiên nói nhẹ bên tai tôi: “Ninh Khả, anh yêu em.”
Tôi đang định trả lời, lại nhớ lại rất lâu trước kia... tôi lập tức chặn anh: “Không, trước kia không phải nói rằng người Mỹ đến nhà thờ kết hôn mới nói câu này sao?”
“Vậy, em coi như anh đang cầu hôn đi!”
“Không được, không được dễ dàng thế! Hoa tươi, nhẫn cưới, bữa tối dưới ánh nến đều không có!”
Tôi cười: “Hơn nữa, ở Trung Quốc rất chú trọng cầu hôn, không chỉ là tình cảm nam nữ, mà còn phải được đồng ý của hai gia đình.”
“Vậy em yêu anh không?”
“Yêu!”
“Vậy đợi anh xúc tiến nhanh! Đúng rồi, lần này đi Hồng Kông, phải mang tổ yến đến hiếu kính nhạc, phụ nhạc mẫu tương lai của anh chứ.”
“Chúc mừng anh! Anh đã hoàn toàn lĩnh ngộ tinh túy của văn hóa Trung Quốc rồi.”
3.
Sáng sớm ngày 28, tôi rời khỏi Bắc Kinh.
Máy bay khi đáp xuống Vũ Hán. Thành phố vẫn chưa hoàn toàn tỉnh giấc, vẫn bao phủ trong lớp sương mù như khói. Vì quá sớm, tôi không làm phiền ai đến đón, tự mình đẩy hành lý lên xe.
Xuống xe trước ký túc xá nghiên cứu sinh ở trường đại học.
Không khí sáng sớm trong trường trong lành, tràn trề sức sống, trên thảm cỏ xanh mướt có người đang đọc tiếng Anh, trên con đường nhỏ dưới những cây to có lao công đang quét dọn lá rơi, nam nữ thanh niên vội bước, có người đến chiếm vị trí tốt trong phòng học, có người vì nhanh chân đến ăn cháo đậu đỏ thơm ngon ở nhà ăn. Đây là cảm giác quen thuộc, ở họ tôi thấy bóng dáng của mình trước kia, khẽ mỉm cười. Xách vali lên tầng, đã có không ít người quen nhận ra tôi, cúi đầu chào.
Phòng 320 vẫn lặng lẽ nằm cuối hành lang.
Mở cửa, một luồng khí lạnh lẽo thổi đến, phòng ở ký túc xá đã bỏ không hơn nửa năm, trên bàn, giường đều phủ kín bụi. Phải nhanh chóng mở to cửa sổ, đổ không khí ùa vào.
Sau đó tôi tìm một khăn mặt cũ để lau, ở đây cần dọn dẹp toàn bộ. Mở vòi nước, nước màu vàng lâu lâu mới trong.
Tôi phơi chăn ra ngoài cửa sổ, xắn ống tay lau thật kỹ cửa sổ, cửa, bàn, ghế và giường, lại cầm cây chổi cũ quét dọn sạch nền nhà. Nói thì dễ, nhưng làm rất mệt và tốn thời gian, chỉ lau cửa sổ đã mất mấy thùng nước đen xì, bụi trên nền rất dày, quét ba lăn lại dùng cây lau lau lại mấy lần mới nhìn thấy nền nhà.
Đợi khi công việc dọn vệ sinh bước đầu hoàn thành, tôi mới trải ga giường mang về từ Bắc Kinh, thay vỏ gối mới, căn phòng mới có hơi người. Công việc còn lại chỉ là cho quần áo vào tủ, nhưng lúc này mồ hôi đã toát ra kín lưng, đói cồn cào, quyết định đi tắm, ăn chút gì rồi tiếp tục dọn dẹp.
Đang lúc n