Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử
Tác giả: Bạch Sắc Hương Kiên
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341067
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1067 lượt.
ăn Hinh, cô bạn vui mừng muốn đến đón tôi về nhà ăn cơm trưa, họ sớm đã chuyển đến căn phòng rộng hơn.
Chiếc váy liền áo màu xanh lục trên người Văn Hinh tràn trề sức sống, không thể nhận ra là người đã làm mẹ. Tôi lấy ra từng món quà cho Mang Mang, ngoài búp bê Barbie, còn lại đều là áo, mũ màu hồng, thực ra tôi biết Mang Mang không thiếu quần áo nhưng mỗi lần tôi nhìn thấy lại muốn mua ngay.
“Chà, các cậu chiều bé quá rồi! Trẻ con lớn nhanh, nhiều quần áo chỉ mặc qua một lần là không mặc nổi nữa, lãng phí quá! Cứ quen được cưng chiều, sau này chịu khổ sao được chứ? Trên đường, Hàn Văn Hinh lo lắng nói.
“Ai nói Mang Mang của bọn mình tương lai phải chịu khổ chứ! Bé là công chúa nhỏ cả đời được yêu chiều.”
“Nhưng, con người trong quá trình trưởng thành luôn phải gặp khó khăn.”
“Chỉ cần giữ được tính tình thoải mái, tâm tính tốt, khó khăn dù có lớn sẽ vượt qua được, giống như mình...” Tôi đột nhiên nhớ đến Văn Hạo, “đúng rồi, Văn Hạo gần đây thế nào?”
“Ồ, mình nói cậu đừng đau lòng nhé! Thầy Hạo giống như biến thành người khác, rất quan tâm đến Liễu My. Mỗi lần khám thai đều đi cùng cô ta, việc nhà đều tự tay làm, chập tối thường cùng cô ta và mẹ tản bộ trong trường, ngay cả những hòn đá nhỏ trên đường cũng được anh dọn trước, sợ cô ta ngã. Mình không tận mắt nhìn thấy nhưng nhiều thầy giáo trong trường đều thấy. Mọi người đều nói thầy là người chồng hoàn hảo nhất trong số các thầy giáo trong trường.”
“Ha ha, mình đau lòng gì chứ? Khi cậu mang bầu, Khang Minh Huân không phải cũng đối với cậu như vậy sao, có gì hiếu kỳ đâu!”
“Đâu có giống.” Văn Hinh do dự giây lát, nói tiếp, “anh ấy yêu cậu như vậy, thay đổi này... thật nhanh!”
“Bọn mình sớm đã thành quá khứ rồi,”
“Nhưng, mình nghe Minh Huân nói, Văn Hạo thực ra không vui, trên người anh ấy toàn mùi thuốc, thường lên lớp muộn, trường giao anh ấy viết một bài ngắn, phải hơn một tháng mới giao... Cậu không biết trước đó anh ấy còn nổi nóng trong phòng nghiên cứu, bộ dạng như muốn sụp đổ.”
“Sao lại vậy, trước kia anh ấy nổi tiếng chăm chỉ, hiền lành mà.”
“Mình đoán là ít nhiều cũng liên quan đến cậu! Anh ấy nổi nóng ngày hôm đó là ngày ảnh cậu tiễn George ra sân bay đăng lên báo. Vì máy in có chút trục trặc, mà anh nổi trận lôi đình, nếu không có người ngăn lại, anh ấy đã đập nát máy rồi. Liễu My cũng ở đó, cũng không khuyên, chỉ đứng lặng yên nhìn anh như không quen biết.”
Tôi không nói nên lời. Văn Hạo của bây giờ như một câu đố, câu đố đó tôi không thể giải đáp nhưng tôi nghĩ nhất định là nỗi đau.
Chiều tôi ở thư viện cũng không chuyên tâm đọc tài liệu, chỉ tiện tay lật tiểu thuyết đọc, cho đến khi thấy bạn học đi ăn tối đã về mới nhớ ra bạn học hẹn tôi 7h tối nay tụ tập ở nhà hàng bên ngoài, trời ạ, chút nữa quên mất.
Từ thư viện bước ra, đi trên con đường đá ngập tràn hoa thơm, cảnh sắc trong trường thật đẹp, quảng trường trước thư viện đã sáng đèn, từng đôi từng đôi đang đánh cầu lông, hân hoan trong tiếng cười.
Tôi đang bước vội, ngẩng đầu lên thấy ba người họ trên con đường đó.
Hai bên là Văn Hạo và Liễu My, họ dìu người già ở giữa chính là mẹ của Văn Hạo. Tôi không tránh kịp, chỉ còn cách lùi sang thảm cỏ bên cạnh, cúi đầu khẽ chào họ. Văn Hạo cứ nhìn thẳng, như hoàn toàn không nhìn thấy tôi.
Bụng Liễu My đã hơi nhô lên, nhưng cô ta vốn gầy lại mặc áo trên rộng nên không nhìn rõ lắm, mắt cô ấy vẫn điềm tĩnh, những sợi tóc vẫn buông xuống gọn gàng, một tay xoa bụng, một tay dìu mẹ anh, nhìn thấy tôi vội quay đầu đi, chỉ có mẹ anh là mỉm cười gật đầu với tôi.
5.
Một trăm ngày của Mang Mang, tôi ăn bữa sáng rồi đến nhà Văn Hinh.
Trong nhà chỉ có Văn Hinh và Mang Mang, Minh Huân đến Trường. Trường đã quyết định giữ cậu ấy ở lại trường, tuy nhiên vẫn chưa chính thức tốt nghiệp, mỗi ngày cậu ấy phải đi làm ở Viện, mẹ Hàn ra ngoài mua đồ ăn.
Văn Hinh vừa thu dọn quần áo của mang Mang vừa nói: “Lần trước đã tổ chức lễ đầy tháng rồi, hôm nay không tổ chức nữa, bọn mình chẳng thông báo cho ai, chỉ có cậu tới ăn cơm với gia đình. Mình cố ý dặn mẹ mua vài món mà cậu vẫn thích ăn rồi.”
“Tốt quá, ít người mình ăn thoải mái hơn, đúng rồi, tặng quà cho cậu và Mang Mang.” Nói xong tôi đưa chiếc hộp cho bạn.
“Máy ảnh số,” Hàn Văn Hinh mở hộp, xua tay về phía tôi: “Không được, cái này không được, nó quá đắt, bọn mình không thể nhận.”
“Đây là tặng Mang Mang. Cậu thử nghĩ xem, ảnh chụp lưu trong máy tính, sau này bé lớn có thể nhớ lại mỗi ngày trưởng thành của mình, thật tốt biết mấy.”
“Được, được rồi.” Văn Hinh nghe tôi nói vậy cũng động lòng, “Vậy cậu mau kết hôn đi, nhận nhiều quà của cậu rồi, mình muốn đáp lễ.”
“Được thôi.”
“Thật sao? Có phải với George? Cậu ấy cầu hôn cậu rồi sao?” Văn Hinh làm mẹ rồi nhưng vẫn tò mò tinh nghịch.
“Luyên thuyên thiên, mau chụp cho mình với Mang Mang vài kiểu!”
Đến trưa, chúng tôi đã chụp hàng trăm tấm ảnh, Mang Mang uống sữa, ngủ, cười, lật người, thậm chí thay cả việc mặc bỉm đều bị chụp lại, chụp xong cả nhà đều phì cười, mẹ Hàn quên cả làm cơm,