XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Cappuccino

Tình Yêu Cappuccino

Tác giả: Bạch Sắc Hương Kiên

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341058

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1058 lượt.

gân nga mấy bài hát, trên người toàn bọt sữa tắm, bất ngờ nghe thấy tiếng gõ cửa.
Kỳ lạ, là ai chứ, không phải Văn Hỉnh nghe được thông tin từ George nên đến chứ?
Tôi quấn khăn tắm, vội vàng ra mở cửa. Không dám mở quá to, chỉ mở khe nhỏ, thò đầu ra, lại là Văn Hạo!
Tôi cảm thấy tim mình đập thật nhanh.
Luống cuống, tôi mở to cả cánh cửa, anh nhìn thấy bộ dạng tôi cũng giật mình, do dự hồi lâu mới bước vào.
Trong phòng không ai lên tiếng. Tôi thậm chí không dám nhìn thẳng vào anh, một giây lúc này dài như cả thế kỷ, chỉ cảm thấy mặt mình nóng bừng bừng.
“Ồ, anh đi qua phía dưới thấy cửa sổ mở nên lên xem. Em tắm tiếp đi, anh ở đây đợi.” Văn Hạo cuối cùng cũng lên tiếng.
Được anh nhắc nhở, tôi mới nghĩ ra trên người mình chỉ quấn khăn tắm nên vội vàng vào nhà tắm, xả sạch bọt sữa tắm trên người. Đợi khi tôi lau khô mới phát hiện quần áo chưa mang vào, đúng là đen đủi, không ngờ lúc này lại có người đến.
Tôi đang bối rối trong nhà tắm, cứ đợi thế này cũng không phải cách hay, nên dày mặt đi lấy vậy! Tôi quấn chặt khăn tắm lên người, mở cửa, vẫn thấy anh ngồi thờ thẫn trước giường. Đáng chết! Quần áo tôi đang ở sau người anh.
Tôi do dự bước đến, không dám ngẩng đầu nhìn, mắt tập trung vào quần áo.
Đang lúc tôi đưa tay lấy quần áo, Văn Hạo đã ôm lấy tôi, sau đó hôn lên mặt tôi, vẫn chưa phản ứng kịp, anh hôn lên môi tôi. Nụ hôn của anh dữ dội, tôi muốn đưa tay đẩy anh nhưng càng bị ôm chặt hơn... khăn tắm bung ra, tay anh lần mò trên cơ thể tôi.
Nụ hôn ấy quen thuộc khiến tôi chết lặng. Khi anh hôn lên cổ tôi, lý trí của tôi đã quay trở lại. Tôi đẩy mạnh anh, nói lớn: “Văn Hạo, chúng ta đã kết thúc rồi.”
Anh như bị dội gáo nước lạnh, trong phút chốc lặng người, thả tôi ra, buông xuống không còn chút sức lực. Tôi mau chóng lấy khăn tắm rơi trên đất quấn người, sau đó lấy quần áo chạy vào nhà tắm.
Khi tôi mặc gọn gàng bước ra, anh vẫn ở yên đó, tôi phát hiện anh gầy đi nhiều. Chiếc sơ mi trắng trên người là tôi chọn khi chúng tôi bên nhau, giờ đã trở nên quá rộng, mặt anh vừa đen vừa gầy, không còn sáng bóng, vài tháng không gặp, anh như già đi tới 5 tuổi.
“Xin lỗi, anh vừa mới cho rằng...” Anh ngẩng đầu nhìn tôi với anh mắt đau khổ.
“Không, không cần xin lỗi, là em không tốt, em khiến anh hiểu lầm.” Tôi ngắt lời. Khi thay đồ trong nhà tắm em mới hiểu: Thời khắc em đưa tay lấy đồ, anh cho rằng em muốn đến ôm anh.
Tôi không nhẫn tâm trách anh.
Anh rút bao thuốc từ trong túi ra hỏi tôi: “Anh hút được không?”
Tôi gật đầu, anh bật lửa, châm thuốc, hít hơi thật mạnh, khói nhả ra như đang nhả ra những oán giận.
Anh trước kia không hút thuốc.
Hết hai điếu thuốc mà chúng tôi đều không ai nói với ai.
Khi anh định châm điếu thứ ba, tôi đã không thể im lặng, khẽ khuyên anh: “Đừng hút nữa!”
“Có phải rất thất vọng không, anh đã biến thành kẻ nghiện thuốc.” Anh đưa điếu thuốc vào hộp, ngẩng đầu nhìn tôi, tự chế giễu mình.
Tôi không biết nên nói gì.
Anh cười chua chát, nụ cười đó vẫn còn ở trên môi, mắt đã đỏ lên.
Dù trước đó tôi hạ quyết tâm không chen chân vào chuyện hai người họ, không còn bất kỳ quan hệ nào với anh ngoài tình thầy trò, dù tôi đã nhiều lần thầm nhủ “anh sắp làm bố, chúng tôi đã thực sự kết thúc”, nhưng kể từ lúc tôi nhìn thấy anh, quyết tâm đó đã tan chảy.
Tôi chủ động đi đến, quỳ trước mặt anh, cầm tay anh hỏi: “Sao lại thành như thế này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Quan hệ giữa anh và Liễu My không phải đã cải thiện rồi sao? Con của hai người không phải sắp ra đời rồi sao? Nhà ở trường đã sắp xây xong rồi, sắp phân rồi, không phải sao? Bệnh tình của mẹ anh cũng chuyển biến tốt rồi không phải sao, cả nhà sum vầy, không phải là điều anh muốn sao?
Văn Hạo ôm tôi thật chặt: “Anh cũng không biết sao lại thành thế này, cuộc sống dường như đã hoàn toàn chệch khỏi quỹ đạo, khiến anh không thể kiểm soát, khiến anh không thở nổi. Anh thường nghĩ nếu giờ có cây đèn thần Alađdin, anh không cần gì cả, chỉ cần thời gian trở về một năm trước.”
Đang muốn mở miệng hỏi anh, điện thoại tôi lại có tin nhắn đến.
Anh thả lỏng tay để tôi đọc tin nhắn.
Đó là số điện thoại lạ, nội dung là; “Ngài Tạ nói cô quá ương bướng, không uống rượu mời thì uống rượu phạt vậy!” Lại là bà Lại, xem ra bà và ngài Tạ đã đọc tờ báo ngày hôm qua.
Văn Hạo ở bên cạnh nói: “Em làm việc đi, anh không làm phiền em nữa, đến giờ ăn trưa rồi, anh cũng phải về nhà!”
“Không, không, tin nhắn này... Thôi được rồi, anh có muốn ăn cơm trưa với em không?”
Trong mắt anh có chút do dự, nhưng trả lời rất nhanh: “Không, xin lỗi, anh có việc, đi trước đây.” Nói xong không để tôi hỏi nữa, liền bước đi, thuận tay đóng cửa lại.
Tiếng bước chân của anh ngày càng xa, dần dần biến mất. Ký túc xá chìm vào tĩnh lặng.
Cái ôm của anh dường như vẫn ở trên cơ thể tôi, nỗi đau của anh như mũi dao nhọn đâm vào trái tim tôi đau nhói, nhỏ máu. Cuộc sống của anh không bình yên, không hạnh phúc mỹ mãn như mong đợi của tôi, tôi dễ nhận ra điều đó.
4.
Tôi gọi điện cho Hàn V