Tác giả: Bạch Sắc Hương Kiên
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341061
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1061 lượt.
ừng lo, em không sao, việc này sẽ được giải quyết rất nhanh, dù giải quyết không xong cũng không thể đả kích em?”
“George và ngôi sao đó là thật không?”
“Đương nhiên là không, em tin anh ấy.” Tôi mỉm cười. Văn Hạo cúi đầu. Tôi đột nhiên ý thức được mình làm tổn thương anh: “Xin lỗi.”
“Xin lỗi gì?” Anh cười chua chát, “Anh nghĩ, em nhất định đã yêu cậu ta rồi... Anh thực sự mất em rồi.”
“Không, em không, em vẫn quan tâm anh như trước kia, thậm chí...”
“Thậm chí gì? Thậm chí thương anh? Em sẽ rời xa cậu ta trở về bên anh không?” Anh nhìn thẳng vào tôi: “Không, em sẽ không, trái tim em sớm đã không thuộc về anh.”
Nói xong, anh quay người đi, không cho tôi thời gian để trả lời.
Thực ra tôi rất muốn nói em vẫn quan tâm anh như trước kia, thậm chí vẫn yêu anh như vậy. Em không biết đồng thời có cùng cảm xúc với hai người là đúng hay không nhưng anh sớm đã nằm sâu trong sinh mạng của em.
Sau một tối suy nghĩ, tôi quyết định bỏ qua cho họ, nhận lời xin lỗi công khai của báo đó, khởi tố tốn sức người sức của, mất thời gian, bất lợi cho công ty. Hơn nữa kiện tuy là một báo nhưng cũng đắc tội với cả giới truyền thông, cũng không tốt cho tiền đồ của George.
Nhưng suy nghĩ của tôi chỉ là ảo tưởng của riêng tôi, tuy lời xin lỗi được đăng nhưng vẫn có tờ báo khác công kích, chỉ một chút động tĩnh của George ở Hồng Kông đều bị theo sát chụp trộm, chỉ cần lộ mặt ở nơi công khai sẽ bị hỏi đến chuyện của tôi, tôi sợ cứ như thế này sớm muộn ống kính sẽ đến trường đại học, ảnh hưởng rất xấu.
Vào lúc quan trọng nhất Hàn Vũ Băng ra mặt dẹp yên tất cả.
Mới đầu cô ấy cố ý để lộ ảnh kết hôn và thông tin mang thai, để thu hút sự chú ý của họ, tôi và George bị gác lại một bên. Sau đó cô ấy nhờ vào quan hệ ở Hồng Kông thăm dò ngài Tạ rốt cuộc là ai. Cô ấy vào nghề nhiều năm, giao lưu rộng, cộng với David lại là nhân vật có tiếng trong giới tài chính Mỹ, ngài “Tạ” hứa nể mặt cô ấy, từ đó không còn làm khó cho tôi.
Xử lý xong tin tức này, cô ấy mới gọi điện an ủi tôi.
Tôi rất cảm động, cô ấy vất vả lắm mới giấu được chuyện kết hôn, mang thai, nhưng vì tôi bỗng chốc đều vô ích, ngoài cảm ơn tôi còn có thể nói gì.
“Đồ ngốc, có gì phải cảm ơn, chỉ là việc nhỏ! Cậu nên sớm nói với mình mới đúng, mình sớm đã giúp cậu rồi, sao lại để thành như này. Sau này nhớ là tình cảm của chúng mình không phải bình thường, cậu còn giấu mình thì không coi cậu là bạn nữa.” Cô ấy giả bộ tức giận.
Tôi vội gật đầu.
Việc này coi như đã tạm gác lại, mọi người đều thở phào.
Thầy Lưu sau khi đi công tác về, tôi đến thăm thầy, nói với thầy về chuyện “ngài Tạ”. Thầy cũng lo lắng cho tôi. Vì bảo vệ luận văn sắp đến, thầy hỏi tôi vài vấn đề tôi đều trả lời được, phân tích rõ ràng. Thầy khá hài lòng.
Trước lúc tôi chào thầy, thầy lại quan tâm nói: “Thành viên chấm bảo vệ lần này có thầy Hạo và vợ của thầy... thầy cũng biết quan hệ giữa em và thầy Hạo trước kia rất tốt, đến lúc đó em có bối rối không?”
Tôi cười “Không đâu ạ.”
Tuy nói vậy nhưng trong lòng tôi vẫn có chút thấp thỏm.
9.
Ngày bảo vệ cuối cùng cũng đã đến.
Sáng tôi cố ý mặc chiếc áo phông tay ngắn đơn giản và chiếc quần bò từ vài năm trước, đi một đôi giày vải, mặt không trang điểm, tóc chỉ buộc bằng dây chun sau đầu. Soi mình trong gương tôi chợt hoảng hốt, dường như nhìn thấy mình của một năm về trước.
Bảo vệ tiến hành trên bàn tròn trong phòng họp của trường. Xung quanh bàn tròn là 8 thầy giáo trong nhóm chấm bảo vệ và 10 sinh viên bảo vệ, chỗ trống còn lại là các sinh viên kém tuổi chúng tôi. Tôi đến từ sớm, chọn một vị trí kín đáo nhất, nhưng bên tai vẫn nghe thấy những lời nhận xét, đánh giá của các em sinh viên.
Hàn Văn Hinh an ủi tôi ở bên cạnh: “Kệ họ nói, chúng mình đừng căng thẳng.”
Nói không căng thẳng là không thể. Đặc biệt là khi các thầy giáo trong tổ chấm lần lượt ngồi xuống.
Tôi cúi đầu, đã nhìn thấy Văn Hạo và Liễu My bước vào. Anh vẫn mặc sơ mi trắng của vài năm trước, sắc mặt xanh xao. Liễu My mặc một chiếc váy liền áo màu lá sen dáng suông, không nhìn kỹ chắc chắn không nhận ra cô đang mang bầu. Thầy Lưu ngồi ở vị trí Chủ tịch, Văn Hạo và Liễu My ngồi vị trí đối diện với tôi, chỉ cần tôi ngẩng đầu là bắt gặp ánh mắt họ. Nên tôi cứ cúi đầu như vậy giống như một phạm nhân bị chất vấn.
Trình tự bảo vệ đại khái là: 7 thầy giáo, ngoài người hướng dẫn lần lượt nói lên suy nghĩ của mình đối với luận văn của sinh viên, chỉ ra ưu điểm và nhược điểm, sau đó đưa ra câu hỏi liên quan đến luận văn, người bảo vệ phải đưa ra đáp án trong hai phút.
Theo như các anh chị đã tốt nghiệp nói, đừng nhìn họ cười hi ha mà cho rằng họ dễ gần, đến ngày bảo vệ mới để lộ ra đuôi cáo. Không những chỉ trích không thương tiếc đối với luận văn mà còn đưa ra những vấn đề cổ quái nhất, khó nhất. Nếu bạn không trả lời được không những bị phê bình nghiêm khắc mà còn mất mặt với các em sinh viên khóa dưới.
Không biết là năm nay chúng tôi may mắn hay luận văn đều phù hợp yêu cầu của giáo viên mà bảo vệ bắt đầu trong không khí rất thoải m