Tác giả: Bạch Sắc Hương Kiên
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341054
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1054 lượt.
ái. Các giáo viên tuy luôn đưa ra những lời phê bình nhưng tóm lại vẫn nể tình đối với người bảo vệ.
Không khí đó cũng giúp tôi thoải mái hơn.
Đến lượt Hàn Văn Hinh, tôi mới trở nên căng thẳng. Một là giáo viên phê bình gay gắt với luận văn của cô bạn, chỉ có phê bình của Văn Hạo nhẹ nhàng chút. Hai là sau khi cô ấy bảo vệ xong là đến lượt tôi.
Hàn Văn Hinh bị các giáo viên phê bình đến nỗi mặt đỏ tía tai, khi trả lời câu hỏi lắp bắp, tôi và Minh Huân ở bên cạnh chỉ có thể lo lắng chờ đợi.
Thầy Thành ngồi nhìn học trò cưng bị công kích, liền nói: “Tôi nói thêm một câu, theo quy định tôi là thầy hướng dẫn không nên nói nhưng trường hợp của Văn Hinh rất đặc biệt, mọi người đều biết, em ấy mới làm mẹ... Người làm mẹ đương nhiên con cái là quan trọng nhất nên công sức bỏ vào luận văn cũng giảm đi, nhưng điều này cũng không chứng tỏ luận văn của Văn Hinh không có cơ sở vững chắc.”
Thầy Lưu cười: “Chúng tôi cũng không nói không để trò ấy qua cửa ải, thầy đã vội như vậy! Được rồi, được rồi, mọi người còn có câu hỏi không? Nếu không thì đến người tiếp theo. Ồ người tiếp theo là Ninh Khả do tôi hướng dẫn, mong các thầy góp ý kiến, tôi sẽ không lên tiếng bảo vệ, ha ha.”
Câu nói này đều khiến những người có mặt phì cười, nhưng tôi chú ý có Văn Hạo và Liễu My không cười.
Các giáo viên rất khách khí với tôi, đầu tiên là khẳng định luận văn của tôi có sáng tạo, sau đó chỉ ra một số lỗi về kết cấu, còn một số lỗi đặt câu. Vấn đề mà các thầy đưa ra không quá khó, tôi đã chuẩn bị kỹ càng nên trả lời rất mạch lạc.
Văn Hạo là người thứ ba lên tiếng, đánh giá của anh tương đương với các giáo viên khác, còn đặc biệt chỉ ra vận dụng tài liệu một số chỗ không phù hợp với viết luận văn. Tôi đều gật đầu ghi nhận, chỉ không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Cuối cùng anh hỏi một câu hỏi ngoài lề, tôi nghĩ rồi đưa ra đáp án.
Qua cửa ải của anh, tôi thở phào. Hàn Văn Hinh véo tay tôi ở dưới, ra hiệu chúc mừng,
Đợi khi tất cả giáo viên đều đưa ra đánh giá và câu hỏi, Liễu My vẫn án binh bất động.
Mọi người yên tĩnh một lúc, cuối cùng có thầy giáo lên tiếng :”Liễu My, cô thấy thế nào về luận văn của Ninh Khả?\'\'
“Luận văn này tôi không xem.”
Nói ra câu này, không khí đột nhiên nín thở. Tất cả mọi người đều im lặng, có gì đó bất thường. Tôi có thể cảm nhận được mấy em sinh sinh phía sau đang bàn tán xôn sao, hứng thú, giống như họ đang chờ đợi trò đùa này từ lâu. Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mặt Liễu My, cô ấy vẫn không có biểu cảm.
“Tôi nghĩ là luận văn này không đáng để tôi xem.” Liễu My nhìn thẳng vào mắt tôi, lạnh lùng nói, “Nghiên cứu sinh thạc sỹ hai năm có nửa số thời gian đó không ở trong trường, sinh viên như vậy có thể làm được luận văn như thế nào chứ, tôi nghĩ không cần xem cũng có thể đưa ra kết luận công bằng.”
“Cô Liễu, tôi nghĩ tôi vẫn cần giải thích một chút...” Giáo sư Lưu tuy nói không bảo vệ tôi, nhưng lúc này lại lên tiếng.
“Không cần thiết phải như vậy.” Liễu My quả đoán ngắt lời thầy, sau đó đứng lên, nhìn thẳng vào tôi, “em thử nói cả năm nay em gây ra bao nhiêu tin đồn, khiến cho cả trường mất mặt. Dù em không cần sỹ diện, trường học vẫn cần, bao nhiêu giáo viên và sinh viên đều cần! Em thử nói xem vài ngày lại có một tin, toàn tin chẳng ra gì, như vậy sao em có thể để tâm vào việc học! Trường học nếu để em tốt nghiệp, cầm được bằng, thì đã làm hạ cấp thạc sỹ...”
“Đủ rồi? Cô đã nói xong chưa?” Văn Hạo đứng lên, tức giận với Liễu My, cũng làm cho tất cả mọi người trong phòng hoảng sợ.
Trong giây lát, Liễu My liền phản ứng, cô ta cười lạnh nhạt, lập tức ngắm thẳng Văn Hạo: “Sao nào, chịu không nổi sao, nghe không lọt tai sao, đau lòng sao? Tôi là giáo viên, tôi có quyền phê bình cô ta, là vợ của anh cũng có quyền trách mắng cô ta! Anh không phải yêu cô ta đến chết đi sống lại sao, anh không phải nhớ cô ta đến tan nát cõi lòng sao, giờ là lúc anh thổ lộ rồi! Sao nào, tôi làm nhục cô ta, anh mắng tôi, chửi tôi sao!”
Văn Hạo nghẹ những lời này lại mềm lòng, ngồi chết lặng trên ghế, cúi đầu không nói.
Cả phòng im ắng.
Sự tình đã ngoài dự đoán của tôi, tuy trước đó cũng dự đoán được buổi bảo vệ ngày hôm nay sẽ không dễ dàng nhưng tôi không ngờ lại xuất hiện tình cảnh này. Chưa từng bị sỉ nhục như vậy, nước mắt bắt đầu giàn giụa, Văn Hinh luôn nắm chặt tay tôi.
Không lâu sau có giáo viên bừng tỉnh lại sau sự kinh hoàng, miễn cưỡng cười lấy lại không khí: “Giáo viên Liễu, nhẫn nại chút, giữa vợ chồng luôn có mâu thuẫn, nói riêng với nhau một tiếng là được, giờ đang là lễ bảo vệ, nếu cô nói xong rồi thì đến lượt người tiếp theo.”
“Tôi vẫn chưa nói xong.” Liễu My lớn tiếng, “hôm nay tôi để quý vị xem thầy Văn Hạo quan tâm đến học trò cưng như thế nào, bảo bối của thầy khiến thầy phải lưu luyến ra sao?”
Nói xong cô cầm lên một túi tài liệu đã chuẩn bị sẵn từ trên ghế, tung ra bàn, đều là những mảnh báo rơi xuống, có một tấm bày trước mắt tôi, trong nước mắt mơ hồ nhìn thấy ảnh phía trên là ảnh tôi và George dạo phố bị chụp trộm.
Liễu My nhặt lên một tấm, m