Tác giả: Bạch Sắc Hương Kiên
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341213
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1213 lượt.
làm nghiên cứu tiến sỹ, ở lại trường, là em hủy hoại thời khắc đẹp của chúng ta, đều là do em.”
“Không, em không hiểu, em không hiểu, là do anh! Nếu không phải anh thì cô ấy...”
“Cái gì?”
“Không có gì... tóm lại anh tự làm tự chịu.”
“Được, coi như do anh.” Tôi biết anh không muốn nói, cũng không ép anh, “thời khắc đẹp đã qua rồi, không có nghĩa tương lai sẽ không có thời khắc đẹp hơn! Em nghe nói anh gần đây ý chí rất kém, suy sụp, dù thời khắc đẹp có đến, anh cũng sẽ bỏ lỡ.”
“Anh biết nên hôm nay anh đến nói chuyện này với em! Không chịu nổi nữa rồi, anh đã không còn thở nổi, chức vị, chuyên đề, nhà... anh đều không để ý, cũng không cần, chỉ cần có em, em ở bên anh nhé! Nếu em rời bỏ công việc đó, anh cùng em đến Bắc Kinh, anh có thể tìm công việc ký giả hay biên tập. Chúng ta mãi mãi bên nhau được không Khả Khả?” Anh nói rất nhiều, vừa nói vừa dùng ánh mắt cầu xin tôi.
Lần đầu tiên trong đời tôi nhìn thấy ánh mắt anh như vậy, tôi đau đớn ôm đầu anh, tôi chỉ có thể nói: “Muộn rồi... quá muộn rồi!”
Anh nắm chặt vai tôi, chất vấn: “Cái gì... muộn rồi? Em vẫn ở bên người đó đúng không?”
Nước mắt tôi tuôn ra: “Phải, em và George sống cùng nhau rồi! Nhưng là sau khi anh kết hôn và có con.”
“Anh có thể ly hôn! Anh không quan tâm gì cả, những ngày tháng này anh sống không nổi, không, một giây cũng không chịu nổi.” Anh đứng lên, kích động đi đi lại lại, liên tục nói, như muốn nói với tôi và cả chính mình, “Không được, anh không thể tiếp tục như thế này, cứ như thế này anh điên mất... phải thay đổi, phải thoát ra, nếu không anh chết mất.”
Tôi hiểu, anh đã gần ranh giới sụp đổ, mà đối với anh tôi là cây cỏ cứu mạng, lý do giúp anh thoát khỏi thực tại.”
“Nếu anh ly hôn, em có thể rời bỏ người đó không?” Anh đột nhiên quay lại nhìn tôi.
“Đứa bé làm thế nào? Sao có thể sinh ra mà không có bố.”
Anh đột nhiên bình tĩnh trở lại, lẩm bẩm: “Phải, đứa bé thì làm thế nào, đứa bé làm thế nào... Tuy vậy, nhưng đứa bé cần có bố...”
Tôi thấy anh đã không còn kích động như lúc trước, liền kéo anh ngồi xuống, đưa trà cho anh: “Nghe nói trường chuẩn bị phân nhà cho hai người, phải không?” Giờ tôi cũng chỉ có thể nói những việc bên lề.
“Phải.” Anh dường như đã bình tĩnh lại. “ồ phải, chung cư của trường mới xây, bọn anh được một căn hai phòng ngủ, một phòng khách.”
“Vậy rất tốt rồi, anh không phải luôn muốn ổn định ở Vũ Hán sao? Nhà tuy không lớn nhưng đủ cho cả nhà.”
“An cư? Không, không, anh không muốn cả đời bị giam cầm, anh không muốn.” Trong thần mắt anh để lộ vẻ hoảng sợ, “Ninh Khả, Ninh Khả, em thử nói xem anh còn có thể chạy trốn không?”
Tôi nắm chặt tay anh: “Yên tâm, không có ai có thể giam cầm anh, anh cũng không cần chạy trốn, đừng sợ, có em ở đây.”
Hồi lâu, anh mới dần dần bình tĩnh trở lại, lại châm thuốc, tự mình châm trọc mình: “Giờ chỉ có nó là thân nhất với anh. Trước kia không thể lý giải, rõ ràng thuốc có hại tại sao người ta lại không thể bỏ thuốc? Giờ đã hiểu cuộc đời quá nhiều trắc trở, luôn có những sở thích, luôn có những mong đợi. Giờ anh chẳng mong đợi gì, may là còn có thể hút thuốc, uống rượu...”
Tôi không thể nghe tiếp, tức giận ngắt lời anh: “Tại sao lại đối xử với chính mình như vậy? Phải, em phụ lòng anh nhưng anh còn có sự nghiệp, gia đình, cuộc sống của anh không phải là một màu u tối. Anh không suy nghĩ cho mình cũng nên nghĩ cho đứa trẻ, nếu họ thấy anh như thế lày họ có vui không? Anh muốn chửi em, hận em đều được nhưng đừng đối xử với chính mình như vậy khiến em đau lòng, được không anh?”
Anh kinh ngạc ngẩng đầu lên, hiển nhiên không ngờ tôi lại nói những lời này.
Hồi lâu anh mới đáp nhẹ: “Họ sẽ không nhìn thấy bộ dạng này của anh, anh trong mắt mọi người là con trai hiếu thuận, người chồng mẫu mực, không ai biết anh đang vui hay tuyệt vọng. Anh không hận em, cũng không muốn em đau khổ, áy náy, anh chỉ trách mình, là anh tự làm tự chịu.”
“Anh nói đến chuyện có con với Liễu My?” Tôi thăm dò.
Anh ngạc nhiên, không nói ra lời, hồi lâu mới gật đầu.
“Anh không phải là người quá nóng vội, đã quyết định sống với cô ấy, có con cũng là việc sớm muộn. Có phải đột nhiên lên chức bố nên vẫn chưa thích ứng?”
“Không, không phải vậy...” Anh vẫn chưa nói xong, có tiếng điện thoại vang lên, anh dừng lại nghe máy.
Tôi nghe anh nói: “ừ, đúng, 5h chiều dạy xong, ừ, đợi anh về làm cơm... được, tạm biệt!” Chắc chắn là điện thoại từ gia đình.
Ngắt điện thoại, anh không nói tiếp nữa, tôi cũng không hỏi nữa.
Chúng tôi cứ im lặng như vậy, anh hút hết điếu này đến điếu khác, tôi có thể cảm nhận được nhưng không thể tiến vào sự cô độc của anh. Sự cô độc đó quá dày đặc, không thể xóa tan, nó nhét đầy trong anh.
5h kém 20 chiều, anh đứng dậy.
7.
Nhưng lúc đó tôi không biết, mình đã bị nhấn chìm.
Chiều ngày hôm sau, tôi vẫn đến thư viện tra tài liệu như bình thường, trong lòng luôn nghĩ đến những lời anh nói, thái độ anh muốn nói nhưng lại dừng lại rốt cuộc đang giấu điều gì?
Tôi dần dần cảm thấy nghi ngờ, những bạn học quan