Tác giả: Huyền Mặc
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341733
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1733 lượt.
ụ.
Hạ Khải Thành thản nhiên nói với tài xế: “Đi thôi”.
Bầu không khí trong xe rốt cuộc đã dễ chịu hơn một chút. Quý Đồng nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm thấy thật khó khăn để có một cuộc trò chuyện bình thường với anh.
Dường như Hạ Khải Thành đã đọc được suy nghĩ của cô, liền từ tốn nói: “Đừng nghĩ nhiều, Vi Lâm là người dưới, đương nhiên không thể giữ cậu ta lại để em đi được. Ông mà biết sẽ trách anh”.
Quý Đồng không tiếp lời, một lúc sau mới khẽ đáp: “Cảm ơn”.
Hai tiếng này cơ hồ đã đâm vào tim Hạ Khải Thành, nhưng anh chỉ nhìn cô rồi cúi đầu trầm mặc.
Chẳng mấy chốc đã đến chỗ hẹn Lục Giản Nhu. Cô nàng từ nhỏ đã được bố mẹ nâng như nâng trứng, nuông chiều thành thói, hễ ra khỏi cửa là phải trau chuốt, phấn son cầu kỳ, không thể tùy tiện. Lúc này, cô ta đang mặc một chiếc váy liền thân ngắn, khoác áo bành tô đặt may riêng, đầu đội chiếc mũ màu xám tro nữ tính, toàn thân được chăm chút không bỏ sót một chi tiết nhỏ nào.
Quý Đồng vẫn ấm ức vì câu nói vừa rồi của Hạ Khải Thành, thế nên cô hạ quyết tâm không tự ý hành động nữa, anh chưa lên tiếng thì cô cứ ngồi im.
Kết quả, lúc tài xế xuống mở cửa xe cho Lục Giản Nhu, anh ta bối rối không biết phải làm sao, chẳng lẽ bắt Hạ phu nhân phải ngồi cùng mình ở ghế trước?
Cũng may, Lục Giản Nhu không để ý tới chuyện này. Cô nàng đưa những túi đồ lỉnh kỉnh của mình cho tài xế rồi ngồi vào ghế lái phụ, sau đó ngoảnh đầu lại cười với Quý Đồng: “Hóa ra là anh trai tới đón em rồi, chị đang định bảo anh ấy qua đón em về nhà ăn tối cùng mọi người”.
Quý Đồng gượng gạo mở miệng: “Chị xuống đây ngồi đi, để em ngồi đó cho”.
Lục Giản Nhu cúi đầu xem điện thoại, xua tay nói: “Không cần đâu, mãi mới ra ngoài xả hơi một chuyến, đừng kiểu cách thế làm gì, ở nhà kiêng dè đủ thứ em còn chưa mệt sao?”. Nói đoạn, cô nàng chìa di động ra cho Quý Đồng xem một tấm ảnh vừa chụp được. Trên màn hình là một chú chó Teddy nhỏ xinh, đeo nơ con bướm, mặc chiếc áo màu hồng, Lục Giản Nhu thích thú nói: “Đáng yêu nhỉ? Chị cũng muốn nuôi một con. Khải thành?”.
Hạ Khải Thành đã buông tay Quý Đồng từ lâu, ngồi ngay ngắn trên vị trí của mình. Anh hờ hững “ừm” một tiếng. “Đừng nuôi mèo là được”.
Lục Giản Nhu tủm tỉm cười, nghiêng đầu oán thán với Quý Đồng: “Anh trai em lạ lắm ấy, không thích mèo đâu. Lần trước chị thấy có nhà nuôi một con mèo Garfield cực xinh, chị về bảo anh em là cũng muốn nuôi một con cho vui, anh ấy sống chết không đồng ý…”.
“Về thôi!” Hạ Khải Thành đột ngột lên tiếng, cắt ngang lời của Lục Giản Nhu.
Vì sao anh ấy không thích mèo?
Quý Đồng chợt nghĩ đến Cherry. Nó là món quà chính anh tặng cô.
Lúc mới được đưa về nhà, Cherry còn nhỏ xíu, cơ thể yếu ớt nên ốm liên tục. Lúc vui vẻ, Quý Đồng lại lén lút chia cho nó nửa cái bánh quy của mình, nửa đêm, Cherry bị tiêu chảy nằm bệt dưới đất không đứng dậy nổi. Quý Đồng sợ chết khiếp, cuống lên không biết phải làm sao. Bác sĩ trong nhà không chữa được, cô chạy đến trước cửa phòng Hạ Khải Thành, hỏi anh nên làm gì. Ấy vậy mà chưa nói được hai câu, nước mắt cô đã trào ra. Cô sợ Cherry xảy ra chuyện, không dám động vào nó.
Hạ Khải Thành sang phòng cô, bế luôn con mèo lên, thậm chí chẳng thèm quan tâm đến chất nhày nhụa dính đầy trên thân nó. Đến viện thú y, Cherry phải lấy máu xét nghiệm. Quý Đồng nghe tiếng “meo” yếu ớt của nó mà lòng xót xa, không nỡ nhìn, cô đành trốn sau lưng Hạ Khải Thành. Từ đầu tới cuối, một mình anh giữ Cherry cho bác sĩ làm việc.
May mà cuối cùng Cherry không sao, chỉ là chứng rối loạn hệ vi khuẩn đường ruột.
Lúc lên xe về nhà, Quý Đồng ôm mèo, còn Hạ Khải Thành ôm cô.
Có lẽ khi ấy, anh đã dùng toàn bộ sự nhẫn nại của cả đời mình để giảng giải cho cô từng chút: “Sức đề kháng của giống mèo tai cụp rất kém, Cherry lại còn nhỏ, không thể tùy tiện ăn đồ linh tinh được”.
Quý Đồng tựa đầu trong ngực anh, ngoan ngoãn nghe kỹ những lời anh nói. Lát sau, cô mới ngước lên lí nhí hỏi: “Anh rất thích mèo à?”.
Hạ Khải Thành ngẩn ra giây lát, bỗng bật cười. Anh xoa đầu tròn xoe cua Cherry, rồi lại xoa đầu cô, khẽ nói: “Anh sợ em lại đứng khóc trước cửa phòng anh!”.
Cũng chính từ năm ấy, Quý Đồng chợt hiểu, hóa ra câu thành ngữ “thương nhau củ ấu cũng tròn” lại có thể khiến người ta phải thẹn thùng.
Còn năm nay, trong xe ngoại trừ tài xế, ba người đều ôm những mối tơ lòng khác nhau.
Ở hàng ghế trước, Lục Giản Nhu một mình ngắm nghía con chó trong ảnh, tựa hồ vẫn mãi nghĩ xem nên tìm mua ở đâu được giống chó thuần chủng này. Trên hàng ghế sau, Quý Đồng không thể ngăn cản bản thân quan sát người phụ nữ ngồi phía trước, cô cảm thấy một vị tiểu thư sống trong nhung lụa, chưa từng nếm trải vị đời như Lục Giản Nhu thì không thể nào nhìn ra khúc mắc giữa cô và Hạ Khải Thành được.
Càng nghĩ càng mông lung, Quý Đồng không thể hiểu nổi những rắc rối liên tiếp ập đến với mình là từ đâu mà có. Mỗi lần Lục Giản Nhu tới tìm cô để than thở chuyện Hạ Khải Thành, cô đều lãng tránh, không muốn nghe, cũng chẳng muốn bàn luận gì.
Cô quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh, tay