Tác giả: Huyền Mặc
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341772
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1772 lượt.
ng của anh ta khiến cô cũng không nhịn được cười.
Bình thường Cố Kim Đông lắm chiêu nhiều trò, lúc này lại tỏ ra đáng thương với cô. Quý Đồng chợt nhận ra nỗi lo âu của mình dường như đã vơi đi rất nhiều. Cố Kim Đông luôn có khả năng khuấy đảo mọi thứ rối tung lên, như vậy cũng tốt, cô tập trung sức lực ứng phó anh ta là sẽ không còn thời gian để suy nghĩ vẩn vơ nữa.
“Cười cái gì?”, cô vờ cáu kỉnh.
Cố Kim Đông nhún vai: “Em xót anh?”.
Quý Đồng thấp giọng mắng: “Ai thèm! Cho anh chết cóng đi”.
Cố Kim Đông đột ngột ôm lấy cô từ sau lưng, vùi mặt xuống khăn quàng cổ của cô. Quý Đồng đẩy ra không được, đành để mặc anh ta làm gì thì làm. Mãi mới gọi được taxi, lúc hai người sắp lên xe, Cố Kim Đông bỗng nói: “Quý Đồng, em đổi chỗ ở đi, chúng ta thuê chung một căn hộ nhé”.
Quý Đồng sửng sốt giây lát, không trả lời. Hai người ngồi vào xe Cố Kim Đông cẩn thận quan sát sắc mặt cô, nỗ lực giải thích: “Ở cùng nhau anh mới yên tâm về em. Anh cũng có thể giúp em chăm sóc Cherry, lúc em đi làm, anh sẽ chơi với nó”.
Đề tài này kéo dài chưa được bao lâu thì bị cắt đứt, tài xế chen ngang hỏi hai người muốn đi đâu. Quý Đồng nhìn sang Cố Kim Đông, quyết định đến trung tâm thương mại mua quần áo. Cứ để anh ta ăn mặc phong phanh thế này, ngộ nhỡ cảm lạnh thì cô lại mất công chăm sóc.
Cố Kim Đông vẫn nắm chặt tay cô không buông. Quý Đồng nghĩ đến chuyện anh ta vừa nói, không biết phải trả lời thế nào. Cô nhìn ra ngoài cửa xe, con phố này vẫn như xưa, đây là nơi cô đã tập đi xe đạp, phía trước còn có trạm tàu điện ngầm và một cửa hàng tiện lợi đã mở cửa được bảy tám năm. Ngày ấy cô còn nhỏ, tò mò muốn biết mùi vị món ăn Quan Đông như thế nào, nhưng Hạ Khải Thành sợ cô đau bụng nên nhất định không cho cô động vào.
Chớp mắt đã mười năm trôi qua. Năm tháng vô tình, việc đời chẳng đổi, chỉ có những mất mất, đau thương khiến lòng người ta biến hóa.
Quý Đồng vô thức chìm vào hoài niệm, mãi đến khi taxi chuyển hướng, cô mới trở về thực tại. Lúc này cô đã hiểu rõ ý của Cố Kim Đông, anh ta mong muốn cô có thể đi xa nơi này một chút, càng xa càng tốt, có như vậy cô mới hoàn toàn thoát khỏi cái bóng của quá khứ.
Quý Đồng nhiều lần trở lại bờ sông này như một cách thức tưởng niệm cổ quái. Hai mươi năm đầu đời của cô chất chứa quá nhiều bi thương, nếu không hạ quyết tâm cắt đứt tất cả, quãng đời còn lại sẽ không dễ dàng vượt qua.
Cô đã ở bên Hạ Khải Thành quá lâu, lâu đến nỗi trở thành thứ vật phẩm lệ thuộc vào anh, cho dù cô không muốn thừa nhận điều đó. Hạ Khải Thành chỉ nói bừa một hai câu đã có thể nắm giữ được cô, nhưng hiện giờ anh đã có gia đình, còn cô thì sao? Nếu cứ tiếp tục hao tâm tổn sức tranh giành, thì có lẽ bọn họ ngay cả làm anh em cũng không được.
Taxi dừng trước cửa một trung tâm thương mại, Quý Đồng cân nhắc suốt dọc đường, cuối cùng mới lên tiếng: “Đợi em nghỉ hẳn việc ở công ty đã nhé. Chuyện của bố em dạo này không tốt lắm, chờ em giải quyết ổn thỏa mọi chuyện, lúc ấy cũng vừa hết hạn thuê phòng, chúng ta sẽ qua chỗ anh tìm một căn hộ tử tế. Anh cũng đừng ở tầng hầm nữa”.
Dọc đường thấy Quý Đồng một mực giữ im lặng, Cố Kim Đông tưởng rằng cô cố tình lảng tránh. Bây giờ nghe cô nói vậy, anh ta vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng, ôm tâm trạng phấn khởi cùng cô đi mua sắm.
Trước cửa trung tâm thương mại là một quảng trường rất rộng, người đến người đi chật như nêm cối. Còn khoảng một tháng nữa mới đến Giáng Sinh nhưng khắp nơi đều đã bày bán cây thông cảnh và đồ trang trí.
Một người đàn ông vừa ra khỏi gian hàng Ermenegildo Zegna, khi trông thấy Quý Đồng, ánh mắt anh ta toát lên vẻ ngạc nhiên trong giây lát, sau đó đứng lại tươi cười chào hỏi cô, còn gọi tên cô một cách thân mật. Cố Kim Đông khó chịu cầm tay Quý Đồng định lôi đi, nhưng cô lại tỏ ra quen biết người đàn ông này nên đành phải nán lại. Đối phương chừng ba mươi tuổi, nhìn qua cũng biết không phải nhân vật tầm thường, thế nên Cố Kim Đông hậm hực quay mặt đi, không nói chuyện.
Quý Đồng nghĩ một lát mới nhớ ra người này tên Trang Dục. Trước kia, Hạ Khải Thành từng đưa cô đến hội quán tư nhân vài lần, đã gặp người đàn ông này ở đó. Cô cảm thấy quan hệ giữa Trang Dục và Hạ Khải Thành không mấy tốt, hai người họ hợp tác làm ăn trên thương trường, nhưng lại chẳng mấy khi chuyện trò giao du.
Trang Dục đào hoa có tiếng, phong lưu truyền xa ngàn dặm để rồi cuối cùng chịu một kết thúc thê thảm. Hai năm trước, có tờ báo tung tin anh ta vì một người phụ nữ mà suýt đánh mất toàn bộ gia sản. Đương nhiên đó chỉ là một tin đồn, nhưng không có lửa làm sao có khói? Dẫu có giả thì cũng không hoàn toàn là giả. Năm Quý Đồng mười tám tuổi, Trang Dục thích nhất là trêu chọc cô. Anh ta thường cười mờ ám, đổ lỗi cho Hạ Khải Thành làm lỡ dở chuyện tình cảm của cô.
Tất cả những điều này chỉ là vặt vãnh. Chuyện khiến Quý Đồng kiêng kị người đàn ông này chính là vườn trà Mộ Phủ rơi vào tay anh ta. Đàn ông trên thương trường bắt tay làm chuyện xấu nhiều vô kể, tất cả cũng chỉ vì chữ lợi nhuận mà ra. Quý Đồng không hiểu mấy thứ này,cũng không