Nếu Tình Yêu Nhiều Hơn Một Chút
Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341655
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1655 lượt.
ong đôi mắt to, dưới cặp mày nhạt, làn môi he hé như đang nhìn gã trong mơ.
Bên cạnh đã có người lấy giấy ăn lau vết rượu cho gã, may rượu không đổ vào ngực, chỉ có tay chiếc áo sơ mi trắng bị nhuộm thành màu rượu vang. Một giọng nữ tiếc nuối cất lên: “Chất lụa tơ tằm này khó giặt lắm, e rằng lần này khó mà giặt sạch.”
Cô gầy đi rất nhiều, chiếc cằm đầy đặn như trẻ con giờ trở nên thon nhọn, khiến cặp mắt cô trông càng to hơn, mái tóc dài thẳng được uốn lọn sóng, buông xõa, cô trang điểm nhẹ, trông chín chắn hơn trước nhiều. Nhưng thần sắc bàng hoảng, ánh mắt hoang mang, nghi hoặc ấy đã quá quen thuộc với gã.
Chỉ một thoáng thôi mà sao Tôn Văn Tấn cảm giác như khoảnh khắc ấy diễn ra rất lâu, Trình Lãng kịp phản ứng, vội đến bên chào hỏi: “Anh Trần Thích, anh Văn Tấn.”
Ánh mắt của Trần Thích đổ dồn vào Đường Du, vì dìu Trình Lãng mà cánh tay cô đang ôm eo anh, nửa người anh cũng đang dựa vào cô, quan hệ của họ đã rõ ràng. Trần Thích đáp lời, rồi khẽ gật đầu với Đường Du. Lúc này Văn Tấn cũng đã hoàn hồn, tiếp sau đó mọi người bắt đầu lên tiếng giới thiệu, khi chính thức giới thiệu đây là bạn gái của Trình Lãng, mọi người xung quanh nhao nhao. Tôn Văn Tấn chỉ khẽ gật đầu “Chào cô Đường!” Gã cúi mặt không dám nhìn cô, nhưng lúc này, ánh mắt cô không chớp mà chằm chằm nhìn gã, đầy vẻ ai oán, ánh nhìn khiến trái tim Tôn Văn Tấn run rẩy, tên cô nhảy nhót trong đầu khiến gã nghẹn ngào.
Tôn Văn Tấn và Trần Thích không dám ở lại lâu trong phòng, vội vã nói vài câu, khi Đường Du ý thức lại, họ đã rời buổi tiệc tự bao giờ.
Tiệc tan, tiễn mãi mới hết khách, Trình Lãng đã tỉnh táo hơn. Anh muốn dẫn Đường Du đi gặp bạn bè, người thân, trước khi đến đây đã dự định thế, nhưng Đường Du lại từ chối. Cô rất hoang mang, tại sao khó khăn lắm mới hạ quyết tâm để quên thì bỗng nhiên lại gặp lại gã? Đêm nay, cô như người chạy trốn giữa đồng hoang.
Hồi ức khó phai
Thì ra những hồi ức đó đã vô tình biến thành các mạch máu nhỏ trên khắp cơ thể, đến lúc gặp lại gã, từng mao mạch nhỏ ấy căng lên, khi cô muốn dứt bỏ hết chúng ra, mới biết, đau đến lặng người.
Trần Thích và Tôn Văn Tấn về tương đối sớm, sau khi chia tay, Tôn Văn Tấn lại đến quán bar. Giờ gã là khách quen của các quán bar, việc làm ăn ở công ty gã chẳng quan tâm, thư ký Chu đã rời bỏ công ty rồi mà vẫn phải quay về quản lý. Nếu hôm nay không phải là sinh nhật của cụ Trình, có lẽ gã đã say khướt ở một quán bar nào đórồi nửa đêm canh ba mới mò về. Trong suốt một năm trời, ngày nào gã cũng vậy. Giờ đây, cách uống rượu của gã cũng không giống trước đây nữa. Trước đây, cho dù trong hoàn cảnh nào, gã vẫn cũng đủ tỉnh táo làm kẻ cuối cùng trong bàn rượu say bí tỉ, sau đó gọi điện thoại kêu người đến đón từng người về. Nhưng bây giờ, gã chỉ muốn mình say, không nói năng lấy một lời, đổ vào miệng từng chén từng chén rượu sầu, uống chưa được bao nhiêu đã say mèm, cuối cùng, bao giờ ông chủ quán bar cũng phải sai người đưa gã về.
Tất cả mọi người đều nhận ra sự thay đổi trong con người gã, hiểu nỗi khổ của gã, muốn khuyên can nhưng lại không biết khuyên từ đâu. Thẩm Tử Tịnh biết Đường Du đi Pháp, Trần Thích còn đưa cả trên trường lẫn địa chỉ của cô cho gã, nhưng gã chẳng thèm nhìn. Mãi đến sau này Trần Thích mới biết, việc Đường Du đi học là do gã sắp xếp, anh ta mới thấy thầm phục Tôn Văn Tấn, đích thân đẩy người phụ nữ mình yêu ra xa để rồi một mình suốt ngày say xỉn.
Ca sĩ mới của quán đang hát một bài hát của Hứa Ngụy:
Anh đứng đây nhớ lại dáng hình em đi mãi
Cô đơn giữa dòng người tấp nập
Trái tim em vỡ t>
Trái tim anh khờ dại.
Giọng ca đượm tình, khàn khàn, Tôn Văn Tấn mới uống hai ly mà đã như say rồi, trước mắt gã luôn hiện lên khuôn mặt bàng hoàng của Đường Du. Cô đứng giữa đám đông, bất chợt trông thấy gã, sắc mặt hoảng hốt, ánh mắt ai oán, giống hệt như rất lâu rất lâu ngày trước, cô cũng đã nhìn gã như thế, nét mặt cố chấp, hờn tủi nhìn gã, nước mắt trên mặt dù lau thế nào cũng không hết, cô cứ để mặc, nhìn chằm chằm, như thể muốn nhìn thấu con người gã, nhìn gã để khẳng định những điều cô nghi vấn. Cô mím môi, rõ ràng muốn khóc nhưng lại ra sức kìm nén, nước mắt cuối cùng cũng ào ạt tuôn rơi khiến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng. Giờ cô đã trở về, đột nhiên xuất hiện trước mặt gã, ánh mắt đau thương thê lương.
Gã miên man suy nghĩ, bản thân cũng thấy tủi, từng ly từng ly Whisky đổ vào miệng, uống mau lẹ, uống rất hăng, cuối cùng lại say khướt, nhân viên phục vụ phải dìu gã vào nhà vệ sinh nôn. Rượu Whisky rất mạnh, gã nôn mãi mà chỉ nôn ra ít nước, cuối cùng bỗng ộc ra một ít máu, sau đó nôn ra rất nhiều máu. Máu loang ra trong nước nhàn nhạt dần, may mà người phục vụ nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy, không thì gã đã ngã khụyu xuống. Người phục vụ lấy giấy ăn lau giúp, làm việc lâu trong quán bar nên họ thường thấy nhiều người thường uống đến nỗi xuất huyết bao tử, nhưng chưa từng thấy ai nôn ra máu rồi lại ngất đi, anh ta hoảng quá phải dìu gã lên phòng là