Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341867
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1867 lượt.
Phù Thanh, ngày thường quan hệ giữa hai người rất thân mật. Giờ nghe Phù Thanh nói thế, chị Chu cảm thấy tự tin nên càng vui vẻ hơn, vội nói: “Đúng đấy, Phù Thanh cũng từng gặp rồi. Bố mẹ cậu ấy đều làm việc ở cơ quan nhà nước, cậu ta cũng đã mua nhà rồi, nói chung là điều kiện rất ổn. Thế này nhé, mai là cuối tuần, hay ngày mai chị hẹn cậu ta, Phù Thanh cũng đi cùng luôn, làm tham mưu cho cô ấy.” Nói đến đây, thấy Đường Du không phản ứng gì, chị Chu bối rối, “Thực ra, nếu em không đồng ý thì cũng có thể làm bạn, cứ gặp nhau đi. Phù Thanh, em có nghĩ thế không?”
Phù Thanh nhanh nhẹn nhận lời, “Ha ha, được, ngày mai em sẽ đi cùng Tiểu Du.”
Hai người mặc nhiên quyết định hết mọi việc, Đường Du ngước mắt nhìn Phù Thanh, chị chỉ cười vỗ nhẹ vai cô.
Chị Chu mừng ra mặt, “Vậy cứ quyết định thế nhé, để chị sắp xếp, lát nữa sẽ điện lại cho em.”
Địa điểm gặp mặt là một quán cà phê Starbucks trên đường Học Viện, vì Đường Du sống ở khu vực gần đấy, hơn nữa quán này cũng gần phòng thí nghiệm nơi chàng trai đó làm việc. Anh ta tên Trình Lãng, cao 1m82, dáng người dong dỏng, khuôn mặt thanh tú, nhút nhát, không giống một chàng trai hai mươi bảy tuổi, mà trông hơi trẻ con. Ngay từ đầu, chị Chu và Phù Thanh phải liên tục cười nói để khuấy động bầu không khí, ở đó được một lúc thì hai người lần lượt ra về.
Chỉ còn lại hai người, Đường Du không phải người hay nói, Trình Lãng thì lại nhút nhát, giờ ngồi với nhau, Đường Du đành phải đ nhận việc tìm chủ đề nói chuyện, người hỏi người trả lời, chẳng mấy chốc đã hết chuyện. Lúc này, khách trong cửa hàng không nhiều, ngồi trong một quán cà phê yên ắng, giữa họ là bầu không khí gượng gạo, cả hai đều như ngồi trên ổ kiến lửa. Đường Du đành lên tiếng: “Không còn sớm nữa, chúng ta về thôi.” Dứt lời, cô gọi người phục vụ đến thanh toán, lúc này Trình Lãng vội đứng dậy vừa giành lấy hóa đơn, “Để anh, để anh.” vừa vội vàng móc ví lấy tiền trả, anh chàng căng thẳng đến toát mồ hôi trán.
Đường Du buồn cười khi trông thấy bộ dạng anh như vậy, cô quay sang nhìn anh cười rồi để anh thanh toán.
Trình Lãng lái chiếc xe Buick, quán Starbucks cách nơi Đường Du sống không xa, theo chỉ dẫn của cô, chiếc xe rẽ vào khu phố nơi cô ở. Trần Lãng xuống xe giúp cô mở cửa, cô cám ơn rồi nói lời tạm biệt. Về đến nhà được một lúc, Phù Thanh đã gọi điện đến hỏi thăm tình hình. Đường Du nhớ lại dáng vẻ của Trình Lãng lúc thanh toán, cảm thấy buồn cười, cô không trả lời mà hỏi lại: “Sao chị biết bọn em đã về?”
“Giờ chị và chị Chu vẫn đang đi cùng nhau, lúc nãy chị Chu còn mắng cậu ta sao không nghĩ đến việc mời em đi ăn cơm, sao chỉ uống cà phê xong rồi đưa em về luôn, đúng là ngốc.”
Đường Du cười, thật ra lần gặp mặt này cô nhận lời là vì không nỡ từ chối ý tốt của Phù Thanh. Giờ đây, cô luôn có một mình, ngoài việc đến công ty lấy và nộp bản dịch ra, ngày nào cô cũng ở nhà, chẳng ai để ý việc của cô. Rất nhiều cô gái cứ than phiền vì bị người nhà bắt đi xem mặt, nhưng cô thì chẳng có lấy một người thúc giục đi tìm hạnh phúc, nên cô không nỡ từ chối ý tốt của chị.
Cuối cùng, Phù Thanh hỏi: “À, em thấy cậu ta thế nào?”
Còn thế nào nữa, sợ rằng hôm nay Trình Lãng đã lấy hết can đảm rồi, không biết c phải do chị Chu ép đến không. Tuy nhiên, Đường Du không ngờ, buổi tối ngày hôm sau, cô bỗng nhận được điện thoại của Trình Lãng, anh nói: “Anh muốn mời em ăn tối.”
Trong chốc lát, trước mặt Đường Du như hiện lên bầu không khí gượng gạo của ngày hôm qua, nhưng anh ta đã gọi điện đến, cô cũng ngại từ chối, đặc biệt với một chàng trai nhút nhát như anh, chắc anh cố gắng lắm mới dám gọi điện hẹn cô, nên cô đành nhận lời.
Trình Lãng lái xe đến đón cô đi ăn, gặp nhau rồi vẫn rất gượng gạo. Sau khi ăn xong, hai người rời nhà hàng, anh nói: “Giờ vẫn còn sớm, hay chúng ta đến quán bar ngồi nói chuyện.”
Thành phố B có rất nhiều quán bar, hai người đến khu Hậu Hải chọn một quán bar để vào. Người trong quán tương đối đông, còn có cả nhạc sống, thế cũng hay, đỡ gượng gạo vì không tìm được chủ đề nói chuyện. Hai người ngồi ở quầy bar, gọi rượu xong, Đường Du lặng lẽ ngồi, ca sĩ đang hát bài Cánh diều của Trần Thăng, anh chàng bartender điển trai đang biểu diễn cách pha rượu độc đáo. Đường Du mặc chiếc áo sơ mi trắng mỏng, đơn giản, vừa khít người, tay áo xắn lên, mái tóc dài uốn lọn của cô xõa sang một bên, cô đang nghe nhạc, thỉnh thoảng liếc nhìn anh chàng bartender biểu diễn, không cần cố gắng tìm đề tài để nói nên cô cứ lặng lẽ, ngồi đó. Đôi khi, ánh mắt vô tình của cô nhìn Trần Lãng khiến anh ta mềm lòng. Vẻ mềm yếu, chua xót của cô giống như người từng trải qua bao sóng gió, giờ đang đắm chìm trong hồi ức, lại như có gì đó hoang mang, điêu tàn. Cảm nhận này khó có thể diễn đạt bằng lời, chỉ là ở cô toát ra cảm giác đó, có gì đó đìu hiu, khát vọng, thê lương, một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, tinh tế như cô sao lại có ánh mắt như thế. Nhân lúc cô không để ý, ánh mắt Trình Lãng chớp chớp quan sát rồi nhanh chóng ngoảnh mặt đi trước khi cô trông thấy.
Trở về nhà lần này, Phù Thanh lại