Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tác giả: Đằng Qua

Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015

Lượt xem: 1341866

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1866 lượt.

gọi điện thoại, “Sao rồi, hôm nay em lại đi chơi với cậu ấy à?”
Xem ra anh chàng Trình Lãng này đều báo cáo hết mọi chuyện cho chị Chu, cô chỉ cười cười. Thật ra cô không phải đến công ty thường xuyên, thời gian ở nhà một mình cũng nhiều nên không biết làm gì. HTrình Lãng và cô ở bên nhau hơn nửa ngày, về đến nhà là đi ngủ, so với ngày thường, ngày hôm nay đúng là trôi nhanh hơn, nghĩ lại cũng thấy biết ơn con người đã đi cùng cô.
Sau đó, Trình Lãng vẫn tiếp tục gọi điện thoại hẹn hò, cô không nhận lời nữa mà tìm đủ mọi lý do từ chối. Lúc đầu Trình Lãng tin lý do cô đưa ra là thật, nhưng dần dần anh cũng nhận ra đó chỉ là cái cớ. Năm ngày sau, Đường Du bỗng nhận được điện thoại của Phù Thanh, hỏi có phải không thích Trình Lãng không.
Đường Du hỏi lại: “Sao chị hỏi thế?”
“Cô của chị Chu nói, con trai của cô ấy rất thích em, nhưng gần đây gọi điện thoại hẹn, em đều từ chối. Trình Lãng cứ một mình buồn bã ngồi ở nhà, cô ấy nhờ chị hỏi em có phải cậu ta có điểm gì khiến em không hài lòng không.”
Đường Du nghe xong, cảm thấy buồn cười. Trình Lãng đã hai mươi bảy tuổi rồi mà còn đem chuyện này ra nói với mẹ, suy nghĩ một lát, cô nói em sẽ gọi điện nói rõ với anh ấy. Cô bấm số điện thoại của Trình Lãng, hẹn ngày hôm sau gặp nhau tại quán cà phê Starbucks. Nhưng đến hôm hẹn, cô lại bị cảm, thời tiết đã sang thu, gió to, nhiệt độ hạ thấp, lúc đi siêu thị do không mặc đủ ấm, về đến nhà là bắt đầu sốt.
Mê mê man man cả ngày không ăn gì, trở mình trên giường mãi mà không sao chợp nổi mắt, nghĩ đến cuộc hẹn với Trần Lãng. Cô cố gượng dậy gọi điện thoại cho anh nói là không đến được, Trình Lãng ở đầu dây bên kia liền hỏi: “Em làm sao vậy? Bị ốm phải không? Đã đến bệnh viện khám chưa?”
Đường Du bật cười, chắc Trình Lãng nghĩ cô đang nói dối, liền nói: “Em nói thật, em bị sốt rồi.”
Cuối cùng, anh ta nói: “Vậy lát nữa anh qua thăm em.” Dứt lời liền cúp máy.
Khoảng hai mươi phút sau, có người gõ cửa, Đường Du đứng dậy ra mở, trên tay Trình Lãng xách một chiếc túi, trên túi có in tên một nhà thuốc.
Người Đường Du phờ phạc, mời anh ngồi rồi toan đi rót nước, Trình Lãng níu cô lại, nói: “Không cần đâu.” Thấy mặt cô nhợt nhạt, anh đưa tay lên sờ trán cô, “Em sốt cao quá, anh đã mua ít thuốc hạ sốt, em ngồi xuống đây, anh đi lấy nước.”
Trong chiếc túi Trình Lãng mang đến có một lọ thuốc, trên đó ghi “Ibuprofen Suspension Dro, giảm sốt trong tám tiếng.” Cô đang đọc hướng dẫn sử dụng thì thấy Trình Lãng mang nước đến, cô nói: “Anh mua nhầm rồi, loại thuốc này dành cho trẻ em.”
Một tay Trình Lãng bê cốc nước, một tay gãi gãi đầu, “Anh nghĩ, thuốc nào cũng đều có tác dụng phụ, thuốc dùng cho trẻ em người ta sẽ để ý hơn, ít tác dụng phụ hơn.”
Đường Du cười, thấy anh ta thật là đáng yêu. Uống thuốc xong, chẳng mấy chốc đã có tác dụng. Cô ngủ ngay trên ghế sofa. Không biết ngủ được bao lâu, cô tỉnh giấc vì đói, thấy mình đang ngủ trên giường, cửa phòng ngủ khép hờ, ánh sáng từ phòng khách lọt vào qua khe cửa. Cô mở cửa bước ra, Trình Lãng vẫn còn ở đây, đang chăm chú đọc sách trên sofa, trong phòng toàn mùi thức ăn thơm phức, bụng cô sôi lên vì đói. Trình Lãng quay ra hỏi, “Em tỉnh rồi à?”
Đường Du ngại ngùng, sao cô lại có thể ngủ ngon lành trước mặt một người lạ như thế, đã vậy còn để bụng kêu ùng ục, cô đáp:
“Anh đã nấu cháo, đang hâm lại trong nồi cơm điện, giờ anh đi lấy cho em ăn nhé.” Đợi Trình Lãng bưng cháo ra, cô ngồi trên sofa đỡ lấy rồi khẽ khàng nói lời cảm ơn. Cô đưa cháo lên miệng nếm, có lẽ do được ninh lâu, cháo rất nhuyễn, dậy lên mùi thơm phức. Trình Lãng mỉm cười nhìn cô ăn, “Uống thuốc hạ sốt rồi, chỉ cần có cảm giác thèm ăn thì sẽ nhanh khỏe lại.”
Cô ăn xong, nhìn đồng hồ trên tường, rồi lại nhìn ra bên ngoài cửa sổ, mưa như trút nước. Trình Lãng ngại ngùng nói: “Ban nãy, thấy em uống thuốc xong là ngủ, chưa ăn uống gì, sợ em đói nên anh ở lại nấu cháo, không ngờ muộn thế này rồi, vậy anh về nhé, em cố gắng nghỉ ngơi cho khỏe.”
Ngày hôm sau, khi tỉnh dậy, Đường Du cảm thấy thân thể nhẹ nhõm, chân tay cũng có sức, trong lòng không khỏi biết ơn Trình Lãng. Lúc đến công ty, chị Chu cứ nhìn cô cười. Phù Thanh kéo cô vào văn phòng hỏi: “Chị nghe nói, tối qua Trình Lãng ở nhà em đến tận ba giờ sáng mới về có phải không?”
Niềm vui lộ cả trong mắt chị Phù Thanh, Đường Du sợ chị đoán lung tung liền kể lại đầu đuôi sự việc cho chị nghe. Khi nghe đến câu Trình Lãng nói “Anh nghĩ, thuốc nào cũng đều có tác dụng phụ, thuốc cho trẻ em người ta sẽ để ý hơn, ít tác dụng phụ hơn” Phù Thanh gật đầu, hài lòng nói: “Anh chàng này, đúng là rất được, biết quan tâm, chu đáo.”
Mặt Đường Du bỗng ửng đỏ.
Phù Thanh nghiêm túc nói: “Trình Lãng đúng là rất mến em. Em không biết đấy thôi, cậu ta tuy làm việc trong phòng thí nghiệm, nhưng bố mẹ đều là cán bộ nhà nước, trước đây, ông nội cậu ấy còn là lãnh đạo cấp cao của ban ngành gì đó, ra ngoài có cả lính cảnh vệ tháp tùng. Cậu ta cũng đẹp trai, tính tình ôn hòa, em có biết người nhà đã giới thiệt cho cậu ấy bao nhiêu cô rồi không? Đề


XtGem Forum catalog