Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341653
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1653 lượt.
u là những cô gia đình bề thế, xinh đẹp, giỏi giang, tiểu thư đài các nhưng câu ta chẳng ưng ai nên đến giờ vẫn độc thân. Giờ cậu ấy đang là mối lo của cả nhà. Trước đây, đều là do cậu ta không ưng người ta, chứ làm gì có cô gái nào không thích cậu ấy, xem ra gặp được em, trái tim cậu ấy bị lung lay rồi.”
Đường Du cười, không ngờ chẳng mấy chốc mình cũng đã đến tuổi tính chuyện hôn nhân. Còn nhớ lúc nhỏ bị bỏ rơi, cô luôn mong mỏi có một mái ấm, cho dù đó chỉ là một căn phòng nho nhỏ để quay về cũng được. Ngoảnh đầu lại, cô giờ đã hai mươi ba tuổi, đã có khả năng tạo dựng một gia đình, chỉ cần tìm một người đàn ông phù hợp nữa thôi.
Phù Thanh nói: “Trình Lãng thực sự rất tốt, nói thật, sau khi kết hôn xong, em sẽ cảm nhận hết được những điểm tốt của chàng trai này.”
Nhắc đến chuyện cưới xin, cô tự nhiên thấy sợ, Trình Lãng là người chồng lý tưởng, rất nhiều phụ nữ đều muốn kết hôn vì ý nghĩ ấy, cô cũng đâu thể khác họ. Nghĩ như thế, bóng người trong ký ức của cô bỗng trở nên vô cùng xa vời. Có lẽ, hai người thật sự không thể nào được bên nhau nữa rồi, hóa ra khoảng cách giữa họ thật lớn. Ngoài lần đứng bên ngoài xa xa nhìn người đó, giờ đến gặp lại một lần thôi cũng khó, không còn nghe được tin tức gì của anh nữa, cũng chẳng biết người ấy đang làm gì, cứ như trong đời chưa từng xuất hiện một người như thế. Đấy là nỗi hoang mang nơi sâu thẳm, cô phảng phất sợ hãi ngày tháng cứ như thế trôi đi.
Sau đó, có một lần, Đường Du mời Trình Lãng dùng cơm, anh giúp cô sửa cầu dao điện, dần dần hai người gặp nhau thường xuyên hơn. Anh tặng hoa, cẩn thận, dè dặt nắm tay cô, mỗi lần qua đường đều đi phía bên phải của cô. Khi đã thân quen rồi, anh không còn nhút nhát như lúc đầu nữa, có lúc còn kể cô nghe về những chuyện thuở nhỏ, tuy chưa chính thức nói về mối quan hệ giữa hai người, nhưng Đường Du coi như đã ngầm nhận lời. Kể ra, có hai người cũng vui, nấu cơm rồi, không sợ ăn không hết; lúc buồn có người để tâm sự; lúc mệt mỏi có người để nương tựa. Phù Thanh nói sau khi kết hôn sẽ cảm nhận hết được điểm tốt của anh chàng này, thật ra cuộc sống của ai cuối cùng cũng đều giản đơn, bình dị. Cuộc sống như thế mới là cái đích cần đến.
Cuối năm, Trình Lãng muốn dẫn cô đến dự lễ mừng thọ tám mươi tuổi của ông nội, Đường Du từ chối mãi, anh cũng không dám miễn cưỡng, đành phải nhờ Phù Thanh nói hộ. Phù Thanh gọi điện thoại cho cô, Đường Du nói: “Đến một nơi đông người như thế, em vẫn chưa chuẩn bị tốt tinh thần.” Quen biết Trình Lãng một thời gian, cô càng hiểu hơn về gia đình anh, biết ông nội của anh trước là cán bộ cấp cao, giờ tuy đã nghỉ hưu, nhưng vẫn có ảnh hưởng rất lớn. Lễ mừng thọ của ông chắc chắn sẽ có đầy đủ người nhà, nếu nhận lời đi, chẳng khác nào công khai quan hệ của hai người với cả họ hàng anh?
Phù Thanh nói: “Bọn em cũng quen nhau đã lâu, Trình Lãng là người thế nào em cũng biết...” nói đến đây, chị bỗng sực nhớ ra điều gì, thở dài nói: “Tiểu Du, nếu chuyện đã qua mà em cứ nhớ nhung trong lòng, cuộc sống sau này của em sẽ ra sao?”
Hôm mừng thọ ông nội của Trình Lãng, Đường Du cuối cùng cũng đến. Cô trang điểm nhẹ, mặc một chiếc váy kiểu đuôi công màu xanh biếc, tóc mái phía trước được người tạo mẫu tóc vén lên rồi dùng chiếc vương miện pha lê nho nhỏ kẹp chéo trên đầu, trông vừa trẻ trung lại vừa đài các, toát lên vẻ đẹp của tuổi thanh xuân. Trình Lãng rất vừa ý với cách trang điểm của cô, không khoa trương mà lại tôn lên nét đẹp.
Tiệc mừng thọ có rất nhiều vị thành đạt trong giới thượng lưu tham dự, Đường Du được dẫn đến trước mặt một cụ già mặc chiếc áo lễ, tóc bạc phơ, Trình Lãng giới thiệu: “Ông nội, đây là bạn gái của cháu, cô ấy tên là Đường Du.”
Cụ già ngắm nhìn giây lát rồi vỗ nhẹ tay cô nói: “Được, được, được lắm.”
Lát sau, lại có người đến chúc thọ. Trình Lãng và Đường Du hòa lẫn vào đám người, anh thấy rõ sự căng thẳng của cô nên cũng không giới thiệu với họ hàng, bạn bè mà dẫn cô vào một căn phòng. Trong phòng kê mấy cái bàn, hình như là cố tình bay ra cho mấy người trẻ, đợi lúc mọi người đến tương đối đông đủ thì bắt đầu khai tiệc. Các em họ của Trình Lãng trong bàn tiệc tương đối đông, họ đều tập trung vào anh và Đường Du rồi mời rượu. Trình Lãng vốn nhút nhát, bị ép dữ quá, lại không biết cách từ chối, ai mời rượu cũng đều uống, bản thân đã uống không ít mà còn uống thay Đường Du. Cả bàn, người nào người nấy đều uống đến đỏ mặt tía tai, đôi chân của Trình Lãng như đi trên mây trên gió, Đường Du không thể không đỡ anh
Lại có người cười lớn từ cửa đi vào, “Nghe nói Trình Lãng đã có bạn gái, để anh vào xem mặt nào.”
Không khí bên ngoài ồn ã, mấy người đang cầm rượu bước vào, một người đàn ông đứng sau nâng ly rượu, miệng cười khẽ, tư thế rất ung dung. Đường Du quay mặt lại, nét mặt của người đàn ông đang cầm ly rượu chợt biến sắc, rượu sánh ra ngoài già một nửa. Nhìn thấy cô, mọi thứ xung quanh, khách khứa trong phòng, đồ nhậu bừa bãi trên bàn, người ngồi bên cạnh, tất cả đều trở nên hư ảo, gã chỉ thấy khuôn mặt nhỏ bé của cô, cùng vẻ hoang mang hoảng hốt tr