Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341673
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1673 lượt.
, có thể nói anh ta bắt được giọng của hầu hết các ca sĩ nổi tiếng.”
Tôn Văn Tấn gật đầu, rút ra mấy tờ tiền, đưa người phục vụ, nói: “Phiền cô, giúp tôi mua hoa tặng anh ta.”
Người phục vụ nhận tiền xong, Tôn Văn Tấn đỡ trán, lảo đảo đứng dậy chuẩn bị ra về, vừa ra đến cổng, gã bỗng sững lại. Dường như không tin nổi vào mắt mình, gã tự chửi một câu, lắc lắc đầu, ngoái lại nhìn, cô gái đi bên người đàn ông kia đã cách đó một đoạn, chỉ còn thấy sau lưng. Gã đột nhiên đưa ra quyết định, không chút do dự đi nhanh về phía họ, mới mấy bước đã đuổi kịp. Gã giơ tay cản đường, cô gái bị chặn ngang lại, gã nghe thấy giọng mình khàn khàn, “Thì ra là em!”
Thốt nhiên câu đó, trong tích tắc hàng trăm mối tơ vò trong đầu Tôn Văn Tấn như bật ra, cổ họng bỗng nghẹn lại, không hiểu là do bất ngờ hay vui mừng hay dễ chịu thở phào một tiếng, chỉ cảm thấy thì ra lúc nãy không phải hoang tưởng, đúng là cô ấy!
Hà Khâm ngửi thấy mùi rượu trên người Tôn Văn Tấn, lại nghe thấy giọng nói khàn khàn, ánh mắt hắn chuyển sang cánh tay Tôn Văn Tấn đang kéo Đường Du, cười “Văn Tấn, sao, anh…”
Hắn vẫn chưa dứt lời, Đường Du đã bị Tôn Văn Tấn kéo mạnh về phía mình. Gã không để ý đến Hà Khâm, chỉ nhìn Đường Du, đáy mắt như có lửa, “Sao em vẫn đến đây?” Lúc này, gã nhớ ra là đã bảo Trần Thích nhắc nhở cô, bản thân gã cũng nhắc Diệp Đào Hoa, sau này không cho cô đến Loạn thế giai nhân nữa. Sao cô vẫn đến, rốt cuộc là muốn làm gì ở đây?
Gặp lại Tôn Văn Tấn, Đường Du cũng thấy hơi giật mình, phản ứng gay gắt của gã càng làm cô rung động. Song chỉ giây lát sau, cô phản ứng lại, nhìn Tôn Văn Tấn khẽ cười: “Chào anh Tôn, lại gặp nhau rồi, nhưng tôi và anh Hà đang có chút việc, không tiếp chuyện anh được.” Vừa nói cô vửa đẩy nhẹ tay gã ra, rồi nhích người về phía Hà Khâm, dựa vào hắn, nhìn Tôn Văn Tấn gật đầu, “Tạm biệt!” dứt lời liền lập tức quay đi. Cô biết mình diễn không tự nhiên vì Hà Khâm đang cúi đầu quan sát cô. Cô toan cười với hắn, bảo hắn đi nhanh lên, đừng đợi thêm một giây nào nữa. Chưa kịp đi thì cánh tay đã đau điếng, cả người cô lại bị kéo về phía Tôn Văn Tấn.
Lần này Hà Khâm không đứng nhìn, hắn nhanh mắt nhanh tay tóm lấy tay kia của Đường Du, nhìn Tôn Văn Tấn khiêu khích, “Văn Tấn, anh muốn gì?”
Hà Khâm hung hăng ngang ngược, Tôn Văn Tấn khôi ngô tuấn tú, giữa họ là Đường Du xinh đẹp gợi cảm, chuyện này không khỏi khiến người khác nghĩ ngợi linh tinh. Cả hộp đêm lập tức hỗn loạn, mọi người đang chờ đợi có chuyện xảy ra, lúc này Diệp Đào Hoa cũng kịp có mặt.
Từ xa chị đã trông thấy Tôn Văn Tấn đang tóm tay Đường Du, tim chị bỗng loạn nhịp. Chưa bao giờ thấy Tôn Văn Tấn thất thố trước đám đông chỉ vì một cô gái, chị thấy thấp thỏm không yên trong lòng.
Lúc này, Tôn Văn Tấn cũng đã nhận ra ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh, gã không nói gì, cũng không để ý đến Hà Khâm, cứ thế kéo Đường Du đi ra ngoài. Có lẽ Hà Khâm không ngờ Tôn Văn Tấn còn ngang ngược hơn mình nên đã không giữ chặt Đường Du, toan đuổi theo thì bị Diệp Đào Hoa đưa mắt ra hiệu cho mấy tiếp viên cản đường. Diệp Đào Hoa dùng lời lẽ ngon ngọt vừa vỗ về vừa đẩy hắn vào trong đại sảnh. Hà Khâm “giơ tay không đánh kẻ mặt cười”, tạm thời bỏ qua chuyện kia, nhưng mắt vẫn chằm chằm nhìn Đường Du bị Tôn Văn Tấn đưa đi.
Tôn Văn Tấn nắm chặt tay Đường Du đi như bay, xung quanh gã dường như bao trùm cơn giận dữ ngút trời, gã nắm chặt đến nỗi Đường Du thấy đau. Có lấy làm sợ hãi, quay đầu lại nhìn, thấy Hà Khâm bị Diệp Đào Hoa đẩy vào đại sảnh lại càng thấy lo hơn. Không biết Tôn Văn Tấn sẽ đưa mình đi đâu nên cô vừa cố hết sức thoát khỏi bàn tay gã vừa luôn miệng nói: “Anh Tôn, xin hãy buông tay ra.”
Cô càng giãy, Tôn Văn Tấn càng nắm chặt hơn. Sức từ tay gã rất mạnh, cánh tay Đường Du bị gã tóm chặt đến buốt cả xương. Khuôn mặt cô biến sắc, chân bước loạng choạng theo Tôn Văn Tấn, một đám người thích chuyện huyên náo cũng ra theo, Tôn Văn Tấn chẳng quan tâm đến ai, cứ nhằm tiến về phía trước. Không hiểu sao, Đường Du càng lúc càng thấy sợ.
Khó khăn lắm mới kéo được Đường Du ra đến xe, một tay gã giữ cô, tay kia mở cửa xe, kéo mấy lần mà cánh cửa xe vẫn không mở, gã tức tối lấy chân đá mạnh một cái. Đường Du sợ hãi chỉ biết im lặng. Lúc này, cửa xe đã mở, gã đẩy Đường Du vào trong, đóng sầm cửa lại, rồi lên xe từ phía bên kia.
Tôn Văn Tấn vẫn trầm mặc, gã lấy bật lửa ra châm thuốc, nhưng không sao đánh lửa được, liền bực dọc ném phăng chiếc bật lửa lên mặt chiếc đồng hồ đo kilomet, không gian chật chội vang lên tiếng “phực”. Đường Du ngửi thấy mùi rượu trên người gã, lúc này, cô đã bình tĩnh lại.
Tôn Văn Tấn rút điếu thuốc trên miệng ra, men say đã hạ phần nào, giọng trầm trầm, hỏi: “Sao vẫn đến Loạn thế giai nhân?”
Nghe thấy câu này, Đường Du liền hiểu ngay sự tức giận và bất bình thường lúc nãy của gã, Cô khẽ bật cười, nhớ đến Chu Nhiễm, có phải Tôn Văn Tấn đều đối xử với mọi phụ nữ quanh gã như thế? Nhưng giữa cô và gã có liên quan gì cơ chứ? Chỉ là một đêm đổi tình với nhau, gã cũng chẳng hề yêu cô, gần hai tháng không gặp,