Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341665
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1665 lượt.
có thể trong lòng Tôn Văn Tấn luôn nghĩ chuyện của Thẩm Tử Quất, gã giật mình bật dậy nghe. Ôn Lỗi nghe loáng thoáng thấy tiếng khóc trong điện thoại, nhưng cô cũng không hỏi gì.
Nghe xong điện thoại, Tôn Văn Tấn vừa mặc quần áo vừa nói: “Tử Quất lái xe về thành phố B, bị lạc trên đường cao tốc, bây giờ anh đi đón cô ấy.”
Ôn Lỗi ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, đã một giờ đêm. Nhìn dáng vẻ của Tôn Văn Tấn, cô thấy thương thương, cả đêm không ngủ ngon, giờ lại phải đi đón người, nhưng cô chỉ biết nói: “Anh đi đi, cẩn thận nhé.”
Tiễn Tôn Văn Tấn ra đến cổng, Ôn Lỗi bỗng giơ hai tay ôm chầm lấy gã. Tôn Văn Tấn quay đầu lại hôn lên trán cô, nói: “Em vào ngủ tiếp đi.”
Lúc Tôn Văn Tấn tìm thấy Thẩm Tử Quất ở một trạm xăng bên đường cao tốc, sắc mặt vừa lo lắng lại vừa sợ hãi, muốn mắng cho một trận, nhưng thấy cô ta ngồi chễm chệ trong xe cười, gã bỗng cảm thấy mệt mỏi khủng khiếp, chẳng còn sức lực nào mà chửi mắng nữa. Gã nhìn cô nói, “Sao nửa đêm rồi em còn lái xe về thành phố B?”
Thẩm Tử Quất nhìn gã, chớp chớp mắt rồi bật khóc.
Tôn Văn Tấn đành mở cửa xe ôm cô ta vào lòng, dỗ dành, “Được rồi, anh đưa em về thành phố B, anh sẽ đưa em về. Đừng khóc nữa.”
Trước đây, Thẩm Tử quất đã từng đòi Tôn Văn Tấn đưa về thành phố B nhưng gã luôn từ chối. Cô ta còn nói đùa, “Anh nợ nần với cô nào ở đấy hả? Sao phải sợ đến nỗi không dám về.” Lúc đó, sắc mặt Tôn Văn Tấn tức sầm lại khiến Thẩm Tử Quất sợ không dám nói câu thứ hai. Giờ nửa đêm canh ba trên đường cao tốc, cô thấy vừa vui lại vừa sợ, vừa sợ lại vừa tủi thân, thực ra đâu phải tại cô lạc đường, chỉ là không cam lòng. Từ bé Thẩm Tử Quất muốn gì cũng đều được chị nhường, bố mẹ chiều chuộng, sao phải khổ sở tự mình nghĩ đủ cách lấy lòng Tôn Văn Tấn, còn gã thì luôn như thế, không hề cảm kích mà còn muốn cáu gắt lúc nào thì cáu gắt. Thẩm Tử Quất nghĩ đến chuyện chiếc lắc tay, càng khóc lóc thảm thiết, Tôn Văn Tấn càng an ủi, cô càng khóc da diết hơn đến nỗi nước mắt thấm ướt cả áo Tôn Văn Tấn.
Khó khăn lắm Tôn Văn Tấn mới dỗ được Thẩm Tử Quất, xe tạm thời để ở trạm xăng. Tôn Văn Tấn gọi điện thoại cho bạn ở thành phố N đến lấy, sau đó lái xe đưa Thẩm Tử Quất về. Đi một đoạn là đến trạm thu phí, nộp xong lộ phí là đi qua Thái An rồi chuyển sang đường cao tốc Kinh Phúc, lúc này đã là năm giờ sáng, Thẩm Tử Quất khóc mệt nên đã ngủ say.
Đưa Thẩm Tử Quất về đến nhà, Thẩm Tử Tịnh thấy mặt mày Tôn Văn Tấn bơ phờ, lại nghe gã kể qua sự việc, trong lòng áy náy lắm, liền vội chuẩn bị phòng để gã nghỉ ngơi, nhưng gã nhất định ra về. Lúc này Trần Thích bận công chuyện làm ăn nên không có nhà, Thẩm Tử Tịnh đành để gã lái xe về căn hộ của mình ở thành phố B.
Tôn Văn Tấn ngủ ở nhà cả buổi chiều, buổi tối, Trần Thích đến đón đi ăn cơm. Ăn xong, Trần Thích hỏi: “Hay đi chơi một lúc?”
Tôn Văn Tấn liếc nhìn anh ta, đùa đùa nói: “Việc kinh doanh của cậu đã bận chết đi được, lại còn vợ nữa, lấy đâu thời gian chơi bời?” Việc kinh doanh đúng là bận, Trần Thích cả ngày bay đi bay lại, còn Tôn Văn Tấn thì cứ ở lì thành phố N, tính ra hai người đã không gặp nhau khoảng hai tháng nay rồi.
“Kinh doanh là chuyện kinh doanh, nhưng đâu thể phớt lờ bạn bè được, Tử Tịnh nói lần này do Tử Quất không biết điều, bảo tôi thay nó xin lỗi cậu. Tối nay, muốn đi đâu chơi, tôi xin xả thân chiều quân tử.”
Tôn Văn Tấn cười, “Đườc rồi.” Gã vỗ vai Trần Thích, “Giữ lại cái mạng này cho cậu, lúc rảnh rỗi hãy dành nhiều thời gian cho bà xã, tự tôi biết tìm chỗ tiêu khiển rồi.”
Biết Trần Thích bận, Tôn Văn Tấn kiên quyết từ chối lời mời.
BTôn Văn Tấn lái xe lượn vài vòng quanh thành phố B, ngang qua những hộp đêm trước đây từng đến, Trần Thích không đi cùng nên gã cũng chẳng có hứng thú vào, lượn đi lượn lại, không ngờ cuối cùng lại dừng trước cổng hộp đêm Loạn thế giai nhân. Gã nghĩ một lát, nhớ mang máng là lần trước có dặn Trần Thích nói với Đường Du đừng đến đây nữa, nghĩ thế, nhưng gã vẫn vào.
Mỗi lần đến hộp đêm này, Tôn Văn Tấn thường bao phòng, rất ít khi ngồi ở đại sảnh, nhưng lần này, gã chọn một góc nhỏ, gọi thứ rượu ngày thường vẫn thích uống, nhìn người qua lại, vừa uống vừa thẫn thờ.
Không biết từ khi nào, đại sảnh vang lên tiếng nhạc, một giọng nam sầu muộn, gã lặng lẽ lắng nghe.
Ánh đèn sáng tỏ, bóng đêm vẫn không lùi.
Chỉ có anh phiêu bạt vì tình, say ở xứ nào.
Chẳng lẽ trời cao không cho anh liều lĩnh,
Hạnh phúc cứ lẩn trốn.
Anh hoang mang tìm khóa mở giấc mơ.
Đau khổ vì tình, lạc mất lối,
Cảm giác buồn đau
Ta mong chờ ai, khó mà biết trước
Tình vội vã, thế gian bất định,
Ta còn nếm bao đắng cay?
Nếu không vì muốn ở bên em,
Ta đã sớm đầu hàng.
Đừng khó khăn thêm nữa tình ơi, đừng khóa chặt giấc mộng.>
Ta nguyện vượt qua sóng gió, dù đau đớn ngàn lần.
Giọng ca sầu muộn mà sâu sắc, gã vẫy tay gọi phục vụ, hỏi, “Bài này tên là gì?”
Nhân viên phục vụ nhìn vị khách điển trai rồi lịch sự đáp: “Là bài Đừng khiến tình thêm khó của Trương Tín Triết, đó là ca sĩ gần đây chúng tôi mời từ miền Nam tới