Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tác giả: Đằng Qua

Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015

Lượt xem: 1341699

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1699 lượt.

i cùng anh, em xem nên đánh con nào?”
Tôn Văn Tấn như vậy không có gì là lạ, nhưng trước mặt nhiều người, Đường Du lại hay xấu hổ, mặt cô đỏ ửng. Cô liếc nhìn x người vẫn bình thản, cô sợ rằng mình quá để ý sẽ lại thành ra nhỏ mọn, đành vừa thản nhiên gỡ tay gã vừa lắc lắc đầu nói: “Anh cũng biết em không biết chơi mạt chược mà.”
Gã mỉm cười, nói: “Vậy em ngồi đây giúp anh xếp bài vậy.”
“Sao anh lười thế?” Cô liếc nhìn gã.
Thẩm Tử Tịnh cười nói: “Anh ấy muốn tranh thủ lúc này trêu chọc cô Đường đấy, đừng giúp anh ta xếp bài, con người này xấu lắm.”
Thang Dĩnh ngồi đối diện cũng đang cúi đầu cười, Trần Thích nhìn mọi người nói, “Cậu này, từ nhỏ đã biết gạt phụ nữ rồi! Hồi nhỏ, trong khu tổ chức chiếu phim ngoài trời, cậu ấy chẳng bao giờ chịu bê ghế mà chỉ gạt các em bê giúp. Đến sân lớn rồi, cũng lại gạt các em bê ghế về. Con người này, từ nhỏ, chỉ biết gây họa cho người khác thôi.”
Mặt Tôn Văn Tấn hơi đỏ, gã ho một tiếng rồi cất giọng: “Nói linh tinh gì thế!”
Trần Thích đánh một con Bát Vạn, cười nói tiếp: “Cậu ta còn hại chúng tôi nữa. Còn nhớ mùa đông năm nào đó, sông đều đóng băng rồi, cá vàng trong nước lạnh đến nỗi sắp chết cóng, cậu ta liền bảo tôi đổ nước trong bể cá đi, đổi nước sôi vào, kết quả chưa đầy hai mươi phút, cá bị chết hết, làm tôi bị bố đánh cho một trận. Loài cá đó rất quý, nghe đâu là do bố tôi được bạn bè tặng, muốn mua cũng không mua được, lần đó, mẹ tôi cũng chẳng dám khuyên can gì.”
Thẩm Tử Tịnh bật cười ha hả, tiếp lời: “Không chỉ có vậy. Vào mùa xuân một năm, anh ấy lừa em nói vỏ cây dương có thể làm bông, như vậy, mùa đông sẽ chẳng phải mua chăn bông nữa. Một hôm, trên đường đi học về, em nhặt một túi vỏ cây dương mang về nhà, kết quả là bị lỡ một buổi tối học đàn, em nói với mẹ là con nhặt vỏ cây dương về để làm chăn bông, liền bị mẹ mắng cho môt trận. Sau đó, em còn bị dị ứng với sợi dương, khắp người mẩn đỏ, phải truyền dịch mất một tuần. Tiếp đó, khi học đến phổ thông, anh ấy phải chuyển trường, bắt em và Trần Thích cũng phải chuyển đến thành phố N, may mà sau này quen được Đại…” Thẩm Tử Tịnh bỗng im bặt, vội lấp lánh, chỉ Tôn Văn Tấn nói: “Hồi nhỏ, anh ấy là như vậy, không giống với bọn mình, là con út trong nhà nên chả ai dám đánh, chỉ khổ cho bọn mình, cứ phải chịu đòn thay.”
Đường Du lúc này cũng không nén được phải bật cười. Thang Dĩnh cũng không nhịn được cười, khiến Tôn Văn Tấn cảm thấy rất ngượng. Mọi người đều vô tình, cố ý bỏ qua câu lỡ miệng của Thẩm Tử Tịnh ban nãy, nhưng Thẩm Tử Quất lúc này lại nói thêm một câu, “Sau này, khi anh Văn Tấn học cấp hai tại thành phố N có quen chị Tôn Đại Ảnh, giờ chị ta…”
Thẩm Tử Tịnh sầm mặt, nói: “Tử Quất, em nói linh tinh gì thế?” Lúc này, cả bàn đang náo nhiệt bỗng yên lặng, nụ cười của Tôn Văn Tấn tắt ngấm trên mặt, thần sắc của Trần Thích cũng không được tự nhiên, Thang Dĩnh ngước nhìn trời nói: “Không chơi nữa, chẳng còn sớm sủa gì, mọi người đi hái nho đi, mang về ăn hay cho người khác đều được, hái xong, thì đi ăn bữa tối.”
Cả đám đồng ý, chuẩn bị đứng dậy, Tôn Văn Tấn bất giác ngẩng đầu nhìn Đường Du, đúng lúc cô đang nhìn gã, sắc mặt bình thản, bàn tay cô được gã ngắm khẽ cựa quậy, bất giác Tôn Văm Tấn nắm chặt hơn.
Sau đấy, mọi người được Thang Dĩnh nhiệt tình dẫn ra hái nho, thực ra cũng chẳng cần họ hái, trong này có công nhân, chẳng qua là thích sự huyên náo, mới mẻ mà thôi. Thang Dĩnh, Đường Du, Thẩm Tử Quất đều đội khăn, Thẩm Tử Tịnh sợ sâu nên che ô đứng nhìn từ xa, từng luống nho gọn gàng, trên mỗi cây đều lơ lửng những chùm nho chín mọng, họ dùng dao để cắt xuống.
Thang Dĩnh vừa cắt nho vừa nói: “Trần Thích, khi nào chú giúp chị tìm một người ủ rượu giỏi? Tốt nhất là người Pháp, lúc đó chị sẽ tự mình ủ rượu nho, không phải đỏ mắt ngóng các cậu đến hái nho hàng ngày nữa.”
Tôn Văn Tấn kéo Đường Du ra một luống nho cách xa đó, gã phụ trách việc cắt nho, Đường Du lo đỡ những chùm nho xếp vào chiếc giỏ dưới chân. Cả hai phối hợp nhip nhàng, không nói năng gì. Không hiểu sao, cô chỉ lặng thinh, gã bỗng có chút lo lắng nhưng không dám cất tiếng.
Đường Du hoàn toàn vô thức, cô nhìn vườn nho rộng lớn trong nông trại, nói: “Chị Thang giàu có thật, mua một mảnh đất rộng lớn ngay ở ngoại ô thành phố chỉ để trồng rau quả, nếu như dùng mảnh đất này xây biệt thự thì không biết sẽ kiếm được bao nhiêu tiền.”
Tôn Văn Tấn cười. “Giờ chị ấy đâu cần kiếm tiền, Trần Thích còn gọi thẳng chị là Thần Tài đấy.” Nghe Đường Du cất tiếng, trong lòng gã cũng thấy nhẹ nhõm.
Buổi tối, Thẩm Tử Tịnh không dám để cho Đường Du và Thẩm Tử Quất ngồi cạnh nhau, mà để Thẩm Tử Quất đi vào bếp giúp Thang Dĩnh, Trần Thích và Tôn Văn Tấn ở bên ngoài hướng dẫn công nhân xếp nho vào thùng, trong phòng khách chỉ còn Đường Du và Thẩm Tử Tịnh. Qua cửa phòng khách, Đường Du có thể nhìn thấy Tôn Văn Tấn và Trần Thích cách đó không xa. Gã đang xắn nửa ống tay áo sơ mi trắng, tác phong gọn gàng mà nho nhã, vài sợi tóc vương trên trán rất tự nhiên. Không biết gã đang nói gì với Trần Thích, dáng vẻ đậm chất phong