Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1695 lượt.
trần. Lúc này, trông gã vô cùng cuốn hút khiến Đường Du nhìn say đắm.
Thẩm Tử Tịnh nhân cơ hội nói bên tai cô, “Mặc dù con người Văn Tấn tưởng như chẳng hề quan tâm đến điều gì, nhưng anh ấy rất tốt, khảng khái, trọng nghĩa khí với bạn bè, có khí phách nam nhi, bấy nhiêu năm nay, làm việc gì cũng cẩn thận, tỉ mỉ, nhưng đôi lúc cũng rất yếu đuối…”
Chưa nói hết, Tôn Văn Tấn đã phủi phủi tay ngoài cửa, đi vào trong phòng khách, thấy Đường Du đang thẫn thờ, gã khẽ mỉm cười.
Đường Du vội cúi đầu, mặt đỏ tía tai.
Gã nhìn thấy nhưng không nói gì, ánh mắt ánh lên vẻ âu yếm, gã đi qua cô vào nhà vệ sinh rửa tay.
Sau bữa tối, Thang Dĩnh ở lại nông trang thêm mấy ngày, Tôn Văn Tấn và Trần Thích ai lái xe người nấy ra về.
Trần Thích lái xe đi trước, nhưng Tôn Văn Tấn lái xe mà cứ nghĩ đâu đâu. Kỹ thuật lái của gã rất tốt, nhưng lần này liên tục mấy lần không kịp rẽ, suýt đâm phải xe trước mặt, cuối cùng gã dừng xe trước một ngọn núi.
Tôn Văn Tấn mở cửa xe, từng cơn gió đêm thổi tới, gã miễn cưỡng cười với Đường Du, nói, “Có lẽ vì lúc nãy uống chút rượu nên đầu hơi choáng.”
Cô mỉm cười, “Vâng, chúng mình nghỉ một lát đi.”
Gã xuống xe, sờ soạng tìm thuốc lá, dựa vào xe lặng lẽ hút. Nụ cười của Đường Du vẫn trên môi, cô thò đầu ra nhìn, nụ cười bỗng dần tắt ngấm. Cô từng thấy gã thoái mái trước bạn bè, nói cười rôm rả, cũng từng thấy dáng vẻ bất cần đời của gã, gã thậm chí luôn giễu cợt bản thân, nhưng khi cô ở bên, tất cả những gai góc, sắc sảo đó đều thu về, chỉ còn lại sự dịu dàng, ấm áp. Vậy mà vào khoảnh khắc này, dáng vẻ gã lại toát lên vẻ hiu, cô độc khó nói thành lời. Sực nhớ đến lời Lý Văn trước đây, gã thường xuyên thẫn thờ giữa đám đông huyên náo ở Loạn thế giai nhân, nhưng nếu có một ai đến nói chuyện, gã ngay lập tức trở lại sự vui vẻ, bất cần. Nghĩ đến đây, trái tim cô như thể đang bị ai vò xé.
Đường Du mở cánh cửa bên đi xuống, vòng qua đầu xe, gã đã ra chỗ khác, đi thẳng đến trước rào phân cách, dựa người vào lan can nhả những vòng khói thuốc. Dáng vẻ hút thuốc của gã luôn sầu muộn, thê lương như thế, cô chợt thấy lòng mình xót xa.
Linh cảm có người ở đằng sau, như thể còn nhìn thấy cả đôi mắt chất chứa cảm thông lẫn thương xót của cô. Tôn Văn Tấn thấy lòng mình nghẹn ứ, lớp bụi quá khứ dâng trào trong lòng. Gã thả một vòng khói dài, chậm rãi nói: “Thang Dĩnh là em của chị dâu anh, trước đây chị ấy là người của học viện sân khấu trung ương, thành tích rất tốt, ngoại hình cũng chiếm ưu thế. Nếu không bỏ giữa chừng thì sẽ tốt nghiệp năm 1990, nhưng sau này chị một thân một mình đi thành phố SZ, vốn đã định kết hôn rồi, nhưng vào năm anh chị định kết hôn thì anh trai anh xảy ra chuyện, vì yêu thầm anh trai anh, sau khi anh ấy qua đời, chị cứ sống đơn độc cho tới tận bây giờ.”
Gã hít một hơi thuốc, chầm chậm nhả khói, ánh mắt nhìn xa xăm, như thể đang đắm chìm trong ký ức xa xưa. Gã nói tiếp: “Sau này, khi nhận được tin, anh liền từ nước ngoài trở về, nhưng cả nhà đã chẳng còn ai, chỉ còn mẹ nằm một mình trong bệnh viện, lúc ấy nếu không có chị Thang Dĩnh thì ngay cả tiền thuốc thang anh cũng không trả nổi.”
Bên nhau lâu như vậy nhưng rất ít khi gã nhắc đến chuyện gia đình, những gì Đường Du biết chỉ là những lời đồn trong hộp đêm Loạn thế giai nhân, cô cũng biết qua loa rằng nhà gã đã từng xảy ra chuyện, nhưng gã không kể, cô cũng không hỏi. Giờ gã đã nói ra rồi, cô lại chẳng biết phải làm sao, chỉ ngơ ngác đứng đó nhìn.
“Nông trại này là của anh trai anh trước đây, sau khi anh ấy xảy ra chuyện, Thang Dĩnh đã mua lại. Khi chị dâu anh vẫn còn sống, chị ấy một mình bỏ học đi thành phố SZ học chơi cổ phiếu, đã nhiều năm qua rồi, có những thứ dần trở nên mai một trong lòng, không thể quay lại được. Nhưng chị ấy vẫn vậy, không muốn kết hôn, cứ rảnh rỗi là lại đến nông trại, một mình ôm ấp quá khứ, hồi ức, giữ cho riêng mình, anh cũng chẳng dám gặp chị nhiều.”
Gã tiếp tục hút, khói thuốc dày đặc trong đêm, che mờ khuôn mặt, hư hư ảo ảo, thấy cô đang nhìn gã liền cười. Nụ cười yếu ớt khiến côót xa, liền rảo bước lên ôm gã từ phía sau, tay cô ôm chặt lấy gã, gã sững người nhưng chỉ lặng thinh.
Không gian vắng lặng, tay cô đặt trước ngực gã, trái tim gã như thể đang đập trong lòng bàn tay cô, chầm chậm, đều đặn. Hai người cứ lặng lẽ ôm nhau như vậy mà chẳng ai nói gì, lúc này có thứ gì đó trong tim họ như được gỡ ra, có gì đó vĩnh viễn mất đi, có gì đó đang nảy mầm.
Cuối cùng, Đường Du chậm rãi nói: “Văn Tấn, lần sau anh dạy em lái xe, em sẽ lái, sau này bọn mình thường xuyên đến chơi với chị ấy có được không?”
Câu nói của cô cuối cùng cũng xóa tan nốt chút khổ tâm còn lại trong lòng gã, gã nắm tay cô, từ từ quay người lại, dìu vai cô, ánh mắt nhìn chan chứa. Đường Du hơi nghiêng đầu, trong ánh mắt cô dường như có sợi chỉ nhỏ mỏng manh nối thẳng tới trái tim gã, ánh mắt ấy dịu dàng như nước, nhưng lại kiên định, dũng cảm, không hề do dự. Chưa bao giờ họ nhìn nhau như vậy, gần gũi đến vậy, đôi mắt cô mở thật to, cặp đồng tử đen láy lấp lánh bao điều. Ở một góc khuất