Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em
Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1694 lượt.
trong tim gã nhói đau như bị đâm, gã đưa tay ghì chặt cô vào lòng. Gã ôm chặt quá, gấp quá, như thể muốn cô hòa tan vào cơ thể mình. Gã biết ôm chặt làm cô đau, nhưng lại không muốn buông lỏng tay, tim gã ngập tràn một nỗi sợ, một cảm giác day dứt, nhưng gã không dám nói ra, câu chuyện của gã thành ra lại là chuyện giữa anh trai và chị Thang Dĩnh.
Cô cứ ngoan ngoãn, lặng lẽ như thế trong lòng gã, cơn gió đêm thổi tới, gã ngửi thấy hương thơm thoảng thoảng trên cơ thể cô, mùi sữa tắm oải hương. Hơi thở ấm áp của cô phả vào lồng ngực gã, vài sợi tóc tơ vương trên trán, mề mại bay trong gió, chạm vào mặt gã, cảm giác ngưa ngứa, nhưng gã lại chẳng hề muốn vuốt ra. Rất lâu sau, gã buông tay, khẽ nâng cằm cô lên hôn, nụ hôn ấm áp, êm ái, dịu dàng như cơn gió đêm.
Buổi tối, về đến nhà, Đường Du đi tắm trước, buổi chiều hôm nay đã hái nho hết hơn một tiếng đồng hồ. Tôn Văn Tấn xếp nho vào tủ lạnh, lúc gã làm xong mọi thứ, tắm xong, Đường Du đã ngủ say.
Đệm hơi lún xuống, cô dịch người nhường chỗ, vừa nằm xuống, gã đã ôm choàng lấy cô. Gã luôn thích ôm cô ngủ như thế, lúc đầu cô chỉ quen ngủ một mình, không sao thích ứng được, nhưng dần dần rồi cũng quen. Cô vặn vẹo người trong lòng gã để tìm một tư thế thoải mái, đang chuẩn bị ngủ tiếp, cánh tay gã đã nhẹ nhàng thọc vào trong chiếc áo choàng tắm cô đang mặĐường Du thật sự mệt, lúc đầu cô vẫn tiếp tục ngủ, nhưng dần dần, gã khiến cô không yên, cánh tay gã vuốt ve trong lớp áo choàng, rồi nhẹ nhàng lướt qua bộ ngực nhỏ xinh, căng mọng. Giọng cô run run, “Anh lái xe cả ngày rồi, không mệt sao?”
Gã không đáp, bàn tay gã trong cơ thể cô nóng ran như có lửa, hơi thở của cô dần loạn nhịp, cô hổn hển nhưng vẫn muốn nói, định mở miệng thì bị chiếc lưỡi ấm áp, mềm mại của gã bịt lại, gã lật đè người lên cơ thể cô, không ngừng hôn.
Sau đó, gã ôm cô, ngắm cô đang say sưa ngủ trong lòng, không kìm nén được, gã lại nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán.
Chúng ta không thích hợp
Đêm nào gã cũng ôm cô thật chặt, phải chăng từ trong sâu thẳm, gã có cảm giác, quan hệ giữa gã và cô đúng như Trần Thích nói, không thể lâu dài?
Hết tháng Tám, sang tháng Chín, Đường Du lại bắt đầu năm học mới, môn thi giáo dục thể chất chạy tám trăm mét học kỳ trước, vì bị ngã gãy chân, phải bó bột hơn một tháng nên đã bị lỡ, cô làm đơn xin thi lại. Năm học mới bắt đầu, phòng giáo vụ khoa gọi điện thông báo để cô liên hệ với thầy giáo và các bạn phải thi lại cùng tham gia thi.
Tám rưỡi sáng, các sinh viên phải thi lại đã có mặt đầy đủ trên đường chạy trong sân bóng, đến coi thi là một thầy giáo đã dạy lâu năm. Mấy sinh viên nữ trong nhóm nhìn thấy vị giáo viên từ xa liền gọi: “Thầy Cố ơi, hôm nay em mệt, miễn chạy có được không ạ?” “Thầy Cố ơi, em chưa bao giờ chạy hết tám trăm mét, em không chạy được, linh động cho em với ạ? Em cầu xin thầy đấy.”
Năm học thứ nhất, Đường Du đã từng nghe Tô Nhiêu nói rằng, thầy Cố trong khoa Thể chất, tuổi tác tương đối cao, nổi tiếng là hay mềm lòng. Cô ngoái lại nhìn các sinh viên bị thi lại xung quanh, người nào cũng gầy yếu, sắc mặt nhợt nhạt nhưng lại đánh mắt rất đậm, có mấy người làm tóc xù, một số khác để tóc gợn sóng, ăn mặc rất thời trang, có người còn diệnđôi giày cao gót đỏ. Cô nghĩ, chả trách, mấy người này đều thi không qua.
Thấy thần sắc của cô đã hồi phục, thầy Cố cũng không khuyên gì thêm, chỉ lo lắng nói: “Em đừng chạy nữa, thầy sẽ ghi lại thành tích, em đến bệnh viện kiểm tra lại đi. Còn trẻ thế này mà đã thường xuyên ho ra máu là không ổn đâu.”
Lần thứ hai ho ra máu, Đường Du đã bình tĩnh hơn nhiều. Lần trước, khám cho cô là một bác sĩ Đông y, ông nói: “Lao tắc thương khí. Phổi chủ khí, khống chế việc hô hấp, nên máu từ phổi ra, không phải là nôn ra máu, chỉ là khạc ra máu, chú ý nghỉ ngơi, dần dần sẽ khỏi.” Nhưng lần này sao vẫn ho ra máu, cuối cùng cô quyết định đến bệnh viện kiểm tra lại.
Vị bác sĩ sau khi nghe cô kể lại, hỏi mấy câu rồi khuyên cô đi chụp CT. May mà cô mang theo thẻ ngân hàng, sau nửa tiếng chụp CT, đã có kết quả. Bác sĩ giơ tấm phim chụp, nhìn cẩn thận, vẻ mặt nghiêm trọng, hỏi mấy câu, cuối cùng mới nói: “Cô Đường, nhà cô trước đây có ai từng mắc bệnh liên quan đến tim mạch không?”
Đường Du bỗng giật nảy mình, nói: “Bố tôi bị bệnh tim, mới chết vì suy tim.”
Vị bác sĩ lại giơ tấm phim lên nhìn, nói: “Ba ngày sau, cô cùng người nhà đến lấy kết luận.”
Thái độ của vị bác sĩ khiến tâm trạng Đường Du nặng trĩu, sau ba ngày từ khi ra kết quả CT sẽ đến lấy kết luận, quy định của bệnh viện từ trước đến nay vẫn thế. Nhưng lúc này, cô không quan tâm đến điều ấy, cố hết sức che giấu sắc mặt của mình, giọng cô buồn bã: “Bố tôi qua đời rồi, một mình tôi học đại học trong thành phố B này, không có người thân thích. Bác sĩ, hay là tôi đã mắc bệnh gì?”
Vị bác sĩ cầm tờ kết quả, quan sát sắc mặt cô, “Ba ngày sau, nhờ bạn bè đưa cô đến đây lấy kết luận.”
Lần này, cô càng hoang mang hơn, vội nói: “ quả thế nào bác sĩ nói luôn