Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341722
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1722 lượt.
không trụ nổi.
Trận mây mưa đã qua, cô không thể tiếp tục nấu canh nữa, Văn Tấn giúp cô chỉnh sửa qua loa rồi bế cô vào phòng tắm, đang cởi quần áo thì phát hiện mình quên đóng cửa, toan ra đóng thì gã đẩy cửa bước vào, Đường Du ngạc nhiên, dùng khăn tắm choàng lên người, ánh mắt nhìn vẻ thăm dò: “Anh vào đây làm gì?”
Đôi mắt Tôn Văn Tấn ánh lên vẻ khôi hài, quan sát cô từ trên xuống dưới, vừa cởi đồ vừa nói: “Anh cũng tắm.”
Trong chớp mắt, khuôn mặt và cổ Đường Du đều ửng đỏ, nhất là nhớ đến chuyện hai người vừa mới làm ban nãy, bản thân tự nhiên lại có phản ứng như vậy, gã đã cởi đồ nên cô không dám đuổi gã ra, cũng không dám nhìn thẳng gã, chỉ thu người vào góc trong, nhường cho gã phần lớn diện tích, không biết có nên tháo chiếc khăn tắm đang quàng trên người ra không. Dù hai người có quan hệ thân mật từ lâu nhưng chưa trần trụi, thản nhiên nhìn nhau thế này bao giờ, Đường Du bỗng thấy ngượng.
Sau một hồi, thấy Tôn Văn Tấn mở vòi hoa sen, có lẽ đã cởi xong quần áo, nhưng cô vẫn quấn chiếc khăn tắm ngang ngực, thu mình trong một góc, lưỡng lự, do dự.
“Có mỗi một vòi hoa sen thôi, em đứng xa thế thì sao tắm được, mau lại gần đây.”
“Em, em cất khăn tắm đã.” Cô nén thở, nhẹ nhàng đặt khăn tắm lên giá, tiến gần hơn một chút nhưng mắt vẫn không dám nhìn cơ thể gã.
Tôn Văn Tấn thấy buồn cười: “Sao không lại gần đây, sợ anh ăn thịt à?”
“Không phải.” Đường Du gượng gạo gần thêm chút nữa.
Vừa tiến lại gần, lưng cô liền bị ôm trọn bởi một cơ thể khác, Tôn Văn Tấn đã áp sát cô từ phía sau, môi gã liên tục hôn lên tai và cổ cô rồi hít hà, giọng nhỏ nhẹ đầy mê hoặc: “Gần thế này, không sợ anh ăn thịt sao?” vừa nói vừa ôm siết, phần thân dưới bị ép sát vào gã, cô cảm nhận được rõ rệt một vật cứng ở dưới, hơi thở nong nóng phải ạnh vào tai cô, tê tê, ngưa ngứa, cảm thấy như da đầu đang nứt ra, tai ửng đỏ, động mạch cổ giần giật, gã phát hiện ra, dường như tỏ ra đắc ý, khẽ bật cười, rồi không ngại ngần hôn lên động mạch trên cổ cô, dùng cơ thể mình nhấc cô lên, tay lần mò xuống phía dưới bụng, vuốt ve phần mềm mại nhất, xoa nhè nhẹ, ngón tay thô ráp của gã vừa chạm tới, xúc cảm dâng trào khi da tay chạm vào phần mềm mại, lõa lồ ấy, dịu dàng và hứng khích. Cô khẽ run, từ họng vang ra tiếng rên khe khẽ. Gã liền quay đầu cô đi hướng khác rồi cúi xuống hôn lên đó.
Kết quả là, sau khi tắm xong, Thang Dĩnh đã đến gọi cả hai ra ăn tối.
“Canh em nấu đâu?” Thang Dĩnh hỏi Đường Du ngay trên bàn ăn. “Chẳng phải em muốn nấu canh để Văn Tấn nếm sao? Chiều nay còn thấy em bận cả buổi trong bếp cơ mà?”
Đường Du chỉ biết cúi gập mặt.
Không chờ cô trả lời, Thang Dĩnh nghiêm mặt nhìn Tôn Văn Tấn: “Văn Tấn à, bác sĩ nói phổi của Tiểu Du có vấn đề, cô ấy lại vừa trải qua phẫu thuật, cậu phải giữ mức độ.”
Tôn Văn Tấn cười hi hi, gã còn có thể cười được, Đường Du chỉ hận là không mua một khoanh đậu hũ để đập đầu vào đấy.
Thang Dĩnh hiểu, chị cố nhịn cười, nói: “Hôm nay, chị phải vào trong thành phố, phải đi sớm nên không ăn nữa, hai người cứ ăn uống tự nhiên.” Dứt lời, chị đứng dậy đi, dành cho hai người khoảng không gian riêng.
Đường Du cắm cúi ăn, ăn được một nửa, ngẩng đầu lên thấy Tôn Văn Tấn đang nhìn. Ánh mắt gã dò xét khuôn mặt cô, giọng thản nhiên: “Chị Thang đi rồi, sao mặt em vẫn đỏ gay thế?”
Mặt Đường Du càng đỏ hơn, do khả năng hoạt động của phổi có hạn, giọng cô cũng trở nên nhỏ, nhưng vẫn hơi có vẻ gắt gỏng: “Anh ăn đi cho nóng!”
Trông dáng vẻ của cô, gã không nỡ trêu tiếp mà cũng cúi đầu ăn cơm, gã nhịn cười đến nỗi hai bờ vai rung lên.
Sau bữa cơm, gã đưa cô đi dạo, coi như tập thể dục. Giờ đã là đầu mùa đông, cạnh đầm nước trong nông trại có một cây ngô đồng Pháp, rụng một lớp lá, giẫm lên, nghe xào xạc, một cơn gió thổi tới, lo lắng hỏi từ phía sau: “Em có lạnh không?”
Đường Du không quan tâm, cứ đi thẳng về phía trước.
Tôn Văn Tấn tiến vài bước theo kịp cô, gã nghiêng đầu nhìn, miệng cười, hỏi: “Vẫn giận anh à?”
Cô không trả lời.
Gã cứ mặc cô như thế, nắm lấy tay cô, dáng vẻ không chút ngại ngùng: “Ôi, em không lạnh nhưng anh lạnh, em sưởi ấm cho anh nhé.”
Đường Du hất tay gã, nói: “Ai thèm.”
Tôn Văn Tấn đưa tay lên vuốt nhẹ má cô, khuôn mặt vẫn tươi cười, nhưng nụ cười ấy rất hàm ý: “Sắc mặt của em tốt thật, lúc giận trông càng xinh.”
Lời nói của gã ám chỉ điều đó, Đường Du tự hiểu như thế, cô vừa xấu hổ, vừa cáu liền hất tay gã ra, đi lên phía trước, nói: “Đồ mặt dày!”
Văn Tấn vội kéo cô lại, nửa bế nửa ôm, nhẹ nhàng dẫn cô đến ngồi dưới gốc cây ngô đồng, khuôn mặt vẫn cười hớn hở: “Xem ra chức năng hoạt động phổi của em hồi phục nhiều rồi, giọng nói đã to hơn, nào, thử mắng anh thêm câu nữa xem nào…”
Đường Du vừa tức giận, vừa bất lực, lại vừa thấy ngọt ngào, cô nũng nịu đấm vào người gã, nói: “Đồ đáng ghét!”
Tôn Văn Tấn đỡ quả đấm của cô, cười, mặt mày hớn hở, cặp mắt nheo nheo: “Thôi đừng giận anh nữa, anh đố em một câu nhé!”
Đường Du dựa vào lòng gã, mắt nhìn làn gió nhẹ thổi lướt trên mặt hồ, nhìn những chiếc lá ngô đồng xào xạ