Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341720
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1720 lượt.
c chao nghiêng trong gió, rồi rơi xuống, khiến mặt hồ lăn tăn. Mặt cô áp sát vào ngực gã, có thể nghe được nhịp tim tràn đầy sinh lực của gã.
Văn Tấn vừa cởi áo khoác của mình choàng lên người cô, vừa chậm rãi nói: “Có một con thỏ trắng muốn đến thôn Đào Hoa thăm bà ngoại, đi mãi đi mãi rồi bị lạc đường, đúng lúc ấy nó gặp một con thỏ đen, liền nói: “Anh thỏ đen ơi, anh có thể chỉ đường tới thôn Đào Hoa giúp em không?” Thỏ đen liền bảo: “Nếu cô em làm anh vui vẻ, anh sẽ chỉ đường cho.” Không còn cách nào khác, thỏ trắng ta đành phải làm chuyện ấy với thỏ đen. Đi mãi đi mãi lại bị lạc đường, lần này thỏ trắng gặp một con thỏ xám, nó liền hỏi đường, thỏ xám đáp: “Nếu ngươi làm ta sung sướng, ta sẽ chỉ đường cho.” Không còn khác nào khác, thỏ trắng đành làm cái chuyện ấy với thỏ xám. Sau đó, thỏ trắng hạ sinh được một chú thỏ con. Đố em, chú thỏ con đó có màu gì?”
Đường Du không mấy để ý, cô lưỡng lự một lát rồi đáp: “Màu trắng!”
“Không đúng!”
“Thế màu đen à?”
“Cũng không đúng.”
“Hay là màu đen trắng xám?” Nói đến đây, Đường Du đã cảm thấy ắt có bẫy trong câu đố này, nhưng nhất thời cô không nghĩ ra.
“Cũng không đúng nốt!”
Lúc này, cô không suy nghĩ thêm, trí tò mò lên đến đỉnh điểm, cô ngồi dậy, tò mò nhìn gã, hỏi: “Thế nó có màu gì?”
Tôn Văn Tấn nhìn đôi mắt cô tròn xoe, long lanh đang chăm chú nhìn gã, gã lại muốn bật cười, cũng may cuối cùng kìm nén được, gã nhìn cô, nói: “Nào, lại đây, nếu em làm anh sung sướng, anh sẽ nói cho mà biết!” Dứt lời liền bật cười.
Lúc này, Đường Du mới biết mình bị mắc bẫy, cô tức giận thật, đùng đùng đứng dậy toan bỏ đi, nhưng Tôn Văn Tấn đã ôm chặt lại, không để cô đi. Đường Du càng cáu, cô giãy rất mạnh, gã bỗng thu cánh tay lại, cả người cô lọt thỏm trong lòng gã, giọng nói của gã trở nên nghiêm túc khác thường: “Tiểu Du, đợi em tốt nghiệp xong, chúng mình sẽ kết hôn nhé.”
Đường Du tạm ngưng mọi sự kháng cự, cô nhìn thấy một chiếc lá chầm chậm rơi xuống mặt hồ, từng làn sóng cứ lan ra lan ra, chiếc lá nhẹ trôi trên mặt nước dập dềnh, tựa như giọng của gã vọng vào trái tim cô. Cô cảm thấy mắt mình cay cay, trong tim như có luồng khí ấm áp chạy qua, có lẽ người phụ nữ nào nghe được câu nói này cũng thấy ấm lòng. Ai đó đã nói rằng, sự chân thành lớn nhất của người đàn ông với người phụ nữ thể hiện ra lúc anh ta ngỏ lời cầu hôn. Dẫu sao, trên thế giới này có biết bao đàn ông và đàn bà, đời người khó đoán, ai cũng s bị tổn thương, sợ phải cho đi, nhưng gã lại chọn cô là người chia sẻ suốt cuộc đời, sự xúc động dâng trào trong lòng cô. Từ nhỏ đến lớn, ngay cả bố mẹ ruột còn không đoái hoài gì, nhưng người đàn ông trước đây từng tuyên bố là sẽ sống độc thân này lại đang cầu hôn cô.
Cô lặng thinh, như chú mèo con tìm thấy chủ nhân của mình, ngoan ngoãn, lặng lẽ nằm gọn trong lòng gã, đầu tựa sát lồng ngực, nhẹ đưa tay ra ôm chặt eo gã.
Tôn Văn Tấn đâu dễ dàng bỏ qua như thế, gã kéo nhẹ cô ra, nhìn chăm chú khuôn mặt cô, đôi mắt nheo nheo vờ như không vui: “Sao? Em có cần phải suy nghĩ thêm không?”
Đường Du đáp: “Sao bảo anh không định kết hôn?”
Gã bỗng nghiêm mặt nhìn cô, ánh mắt kiên định, giọng nghiêm túc: “Vì gặp được em, nên anh đã thay đổi.”
Khuôn mặt Đường Du chợt ửng đỏ, cảm giác ấm áp trong lòng, muốn bật cười, cô biết gã đang trêu mình nên không để gã đắc ý, cũng không dám nhìn gã, chỉ đẩy ra, nói: “Anh đúng thật đáng ghét!”
Cuối cùng Tôn Văn Tấn không trêu ghẹo cô thêm nữa, gã mỉm cười, dang tay ôm cô vào lòng, giọng chậm rãi: “Chúng mình cưới nhau, anh sẽ bán công ty và cổ phiếu. Nếu em muốn đi du học, anh sẽ đi cùng em, anh thích biển, mình có thể mua một căn hộ bên bờ biển Aegean, cuối tuần có thể đi lặn, mùa đông có thể tắm nắng ở Địa Trung Hải hay đi trượt tuyết trên núi Aples…” vừa nói gã như vừa sực nhớ ra điều gì, miệng như nhả ra từng chữ: “Anh còn phải mua một căn hộ ở Dương Sóc nữa, không ở thì có thể mở quán cà phê, nhỡ em lại bỏ nhà đi lần nữa, anh còn biết chỗ mà tìm!”
Khuôn mặt Đường Du đỏ lựng, cảm giác ngọt ngào tràn ngập trong lòng.
Mới ở căn biệt thự trong nông trại có một ngày, Tôn Văn Tấn đã cảm thấy không thoải mái nên quyết định đón Đường Du về nhà, gã nói ở đây làm gì cũng không tiện. Đường Du đỏ mặt, tim đập rộn ràng vờ như không nghe thấy gã nói gì, chỉ chăm chú thu dọn hành lý. Chị Thang cũng đã về, sau khi từ biệt, cả hai chuẩn bị lái xe về.
Tôn Văn Tấn xếp xong hành lý, mở cửa ngồi vào sau tay lái, vừa thắt xong dây an toàn mới phát hiện Đường Du ngồi ghế sau. Gã ngoái đầu nhìn cô, mắt nheo nheo, giọng uy hiếp: “Sem ngồi xa thế? Sợ anh hôn à?”
Thang Dĩnh ở ngay bên ngoài xe, tính Đường Du vốn lãnh đạm, không quen tỏ ra thân mật trước mặt người khác, nhìn ánh mắt lém lỉnh của gã, cô không muốn gã được đắc ý. Cô ngồi ngay ngắn, ánh mắt khiêu khích, cách cửa kính nên Thang Dĩnh không nghe thấy giọng cô, “Ngồi ở đây, anh sẽ không hôn được.”
“Ai bảo thế?” Dứt lời Tôn Văn Tấn liền tháo phăng dây an toàn ra, chồm người ra ghế sau, hôn lên má cô, tiếng “chụt” vang lên đầy vẻ đắc thắng,