Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341227
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1227 lượt.
g, sau đó nói, “ anh mời tôi ăn cũng chỉ là canh chua cay, mỳ, còn có một lần ăn lẩu. Hai lần tặng hoa cho tôi, còn tặng một đồ chơi bằng nhựa. Tôi chẳng thèm nói nữa, tôi trả cho anh!”
Vương Khải không đợi Manh Manh tiếp tục phản ứng, từ ví tiền lấy ra một xấp tiền đưa cho anh ta, “Cảm ơn anh đã chăm sóc Manh Manh, đây là 1.000 tệ, anh giữ lấy đi!”
Thạch Lỗi nhìn ngạc nhiên hồi lâu, cẩn thận kéo góc áo Hoa Tiên Dũng nói: “Tiểu Dũng, cậu rốt cuộc sao thế, sao lại làm thế?”
Hoa Tiên Dũng hừm một tiếng, đếm đếm tiền, cười: “Rất tốt, quả nhiên là người có tiền, như vậy người nghèo như tôi phải cáo từ trước rồi!”
Tiểu Kỳ hồi lâu vẫn chưa định thần lại, mở to miệng vỗ lên đầu: “Quá đểu, còn đến mức độ này nữa, mình phục rồi!”
Thạch Lỗi thấy tâm trạng mọi người trầm lắng liền đứng dậy: “Ồ, mình đi mua đồ uống cho mọi người, cùng nhau chạm cốc cái!”
Đúng là bữa cơm đầy tâm trạng.
Tiểu Kỳ an ủi Manh Manh, sau đó đột nhiên muốn đến công viên ngồi với Thạch Lỗi một lát.
♥ Gặp lại Vương Du
Trung tuần tháng tư, hoa ngọc lan trong công viên đã tỏa ra mùi hương dịu nhẹ, cả một màu trắng như ngọc, hương thơm dịu nhẹ. Tiểu Kỳ thở dài: “Mới đầu Manh Manh cũng động lòng trước Hoa Tiên Dũng nhưng về sau đích thực là vì điều kiện của anh ấy không tốt mà do dự, nhưng giờ em lại thấy quyết định của Manh Manh là đúng.”
Thạch Lỗi vỗ vỗ vai cô, nhẹ nhàng: “Duyên phận là thứ rất đặc biệt, chỉ có thể chứng tỏ họ không thích hợp với nhau. Anh và Hoa Tiên Dũng là bạn học phổ thông, cũng là mới liên hệ lại, cũng không hiểu rõ cậu ấy.”
Hai người đang nói chuyện thì phát hiện có một người đàn ông đang ở đối diện nhìn ra xa vẽ tranh. Cô muốn chạy trốn nhưng lại không thể không tiến về trước. Cái tên Vương Du thật không dễ chôn sâu trong lòng, bây giờ còn gặp lại. Trong cuộc sống luôn gặp rất nhiều người và việc mà mình không ngờ tới, lại không thể không đối diện.
“Tiểu Kỳ, chào hai bạn! Ha ha!” Vương Du hoàn thành xong nét vẽ cuối cùng, quay đầu nhìn Tiểu Kỳ.
ương Du nhìn hai người từ trên xuống dưới, vuốt vuốt râu rồi cười: “Đẹp, rất đẹp!”
Tiểu Kỳ có chút ngượng ngùng, không biết nên nói gì. Vương Du dường như có chút không tự nhiên, giống như đột nhiên nhớ đến việc gì, anh mỉm cười mời: “Nào, sắc xuân đẹp thế nào, tôi vẽ nhanh cho hai người một bức nhé!”
Tiểu Kỳ quay đầu lại nhìn Thạch Lỗi, hai người đều cảm thấy đề nghị này rất mới mẻ, vội vàng gật đầu.
Gió nhẹ thổi những sợi tóc của Tiểu Kỳ. Ánh nắng mặt trời kiêu sa, Tiểu Kỳ không biết tại sao rất căng thẳng, ngay cả mắt cũng không dám chớp, sợ ảnh hưởng tới Vương Du vẽ tranh. Còn Thạch Lỗi vừa đùa cô, làm trò, còn lè lưỡi ra đùa cợt. Cô chịu không nổi cười lớn đuổi đánh anh, “đồ đáng ghét, lúc làm người mẫu tốt nhất anh đừng động đậy.”
Anh cười: “Là vẽ tranh mà,sợ cái gì! Xem em đần như gà gỗ, chắc chắn là tranh không đẹp rồi!”
Thạch Lỗi cố ý nhấn mạnh “đần như gà gỗ”, Tiểu Kỳ tức giận đến nỗi ngứa ngáy mồm miệng, chỉ còn cách vừa cười vừa châm biếm, “chà, còn dùng thành ngữ nữa!”
“Tiểu quỷ, nhìn đây!” Thạch Lỗi nhân lúc Tiểu Kỳ không chú ý véo véo mặt cô.
“Á, đúng là xấu tính!” Tiểu Kỳ kêu lớn, quay người lại nhìn, Vương Du không biết từ lúc nào đã đi mất, trong lòng chỉ còn lại nỗi thất vọng.
“Ồ, bạn của em đi rồi!” Thạch Lỗi cười hì hì, nheo mắt nói.
Tiểu Kỳ như nhớ ra điều gì, nhìn lên cười: “Đồ xấu tính, hóa ra là anh cố ý!”
“Tiểu Kỳ thân mến, anh phải đi rồi, chỉ có một ngày phép, tối lại phải điểm danh rồi. Đừng nhân lúc anh vắng mặt nghĩ cái này cái nọ nhé, càng không được tham gia hội gặp mặt, hiểu chưa?” Thạch Lỗi dặn dò.
Tiểu Kỳ trong lòng ấm áp, chợt nghĩ: Đành vậy, rút lại thôi, ông trời sẽ trừng phạt bà ta. Sống hạnh phúc cùng anh, cưới anh và sinh con. Cô nghĩ đến đấy thì mặt đỏ lên, cắn môi cười không nói.
“Sao không nói gì thế, không nỡ để anh đi hả?”
Đến bến xe, Thạch Lỗi cười ha ha nhìn theo cô. Trước lúc lên xe từ túi lấy ra một chiếc nhẫn đính hôn, đeo vào ngón tay của cô, nhẹ nhàng nói: “Anh mua hôm qua, chẳng đáng giá gì cả, đep vào tay em trước! Đợi trước khi kết hôn, sẽ mua cái đẹp hơn cho em.
Cô bàng hoàng “dạ”, ngẩn người nhìn xe từ từ lăn bánh, cho mãi đến lúc xe chạy xa khỏi tầm mắt. Thật ra cô muốn nói câu gì đó thật tình cảm như em sẽ nhớ anh. Cả đời này ở bên nhau, kiếp sau còn có thể gặp anh thì tốt rồi...
Làm sao nói được ra lời, cô phát hiện mình ở trước mặt Thạch Lỗi không thể cứng rắn, mà là một người mềm yếu, đa sầu đa cảm như mưa tháng tư ở phía Bắc.
Mang tâm trạng rầu rĩ, cô ngồi lên xe buýt về nhà. Đến cửa của khu đô thị, bảo vệ đưa cho Tiểu Kỳ một bức thư.
Tiểu Kỳ bóc ra,là bức tranh mà Vương Du để lại, Tiểu Kỳ và Thạch Lỗi trong tranh cười đùa. Cô cầm điện thoại lên muốn gọi cho Vương Du thì phát hiện ra một tin nhắn mới:
Tiểu Kỳ, từ trong mắt em có thể nhìn ra em thực sự yêu cậu ấy, hãy trân trọng nhé, chúc em hạnh phúc. Anh luôn hiểu rằng em đối với anh không phải tình yêu chỉ là em không phát giác ra mà thôi, ha ha. Anh phải đến Quảng Châu, từ đây