Sếp Ta Chuyên Ngành Là Đào Bẫy
Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341229
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1229 lượt.
úc đó nói cái gì nhỉ, em yêu anh, nhớ anh... Muốn nói gì sẽ nói hết. Tiểu Kỳ ngồi trên taxi nghĩ ngợi, không nín nổi cười. Khi vừa đến dưới cửa hàng Pizza Hut thì Thạch Lỗi lại gọi đến.
"Đến chưa, anh giới thiệu bạn anh với em!"
Giọng điệu của Thạch Lỗi khiến Tiểu Kỳ có chút lo lắng.
"Đến rồi." Tiểu Kỳ nói xong là đã đến tầng 2 ở chỗ ngồi ngay trước mặt là Thạch Lỗi và Tiểu Vũ đang nhìn cô.
Tiểu Kỳ đột nhiên thấy như trời đất xoay chuyển, không biết nên tiến hay lùi, đứng yên ở đó trong đầu trống rỗng.
"Tiểu Kỳ!" Thạch Lỗi chạy đến kéo tay cô, lại sờ sờ trán cô, nhẹ nhàng, "Sao vậy, sắc mặt không tốt. Mau nào, anh gọi pizza cho em, em ăn chút đi."
"Đến đây anh giới thiệu, đây là Phương Tiểu Kỳ!" Thạch Lỗi cười tít mắt, nói với Tiểu Vũ.
Vai Tiểu Vũ run lên, lắp bắp: "Tiểu Kỳ, quả nhiên là em!"
"Ồ, chị Tiểu Vũ!" Tiểu Kỳ nghĩ có gì mà ngạc nhiên, cuối cùng vẫn phải để Tiểu Vũ biết.
"Thạch Lỗi, em ấy là bạn gái của anh vậy tại sao trên Weibo anh lại lừa gạt tình cảm... của tôi?" Tiểu Vũ tức giận đến nỗi mặt nóng lên, quầng mắt đỏ bừng, nước mắt không kìm nổi rơi xuống, chuốt mi cũng nhòe ra quanh mắt, toàn bộ mắt nhòe nhoẹt bởi màu đen.
Lúc này Tiểu Kỳ rất hả hê, bao nhiêu năm rồi Tiểu Vũ được ông Phương tận tâm che chở, tất cả tình yêu của bố đều bị cô ta chiếm hết, cái gì cũng Tiểu Vũ cơ thể không khỏe, yếu ớt, Tiểu Vũ hiền thục dịu dàng. Nhìn cô ta khóc nấc lên dùng tay ôm mặt, Tiểu Kỳ cười nói: "Chị à, nhìn chị kìa, lần sau nhớ dùng chuốt mi chống nước nhé! Nếu chị không biết trang điểm em hoàn toàn có thể dạy cho chị."
Thạch Lỗi không hiểu gì liền hỏi: "Tiểu Vũ, tối qua anh không phải đã nói rồi sao, anh không lên mạng, thỉnh thoảng lên mạng chỉ là xem qua trang web, đừng nói là Weibo gì đó. Anh đâu có lừa gạt tình cảm của em, tội danh này có nghiêm trọng quá không? Tiểu Vũ cầm điện thoại mở Weibo, nói: "Anh tự xem đi!"
Anh xem xong một tin nhắn, đột nhiên giật mình, lặng lẽ nhìn Tiểu Kỳ: "Tiểu Kỳ, có phải là em không?"
Trước mắt Tiểu Kỳ dường như nhìn thấy Ngụy Doanh nước mắt ê chề xin lỗi bà Từ: "Xin lỗi chị, xin lỗi, em không nên phá hoại gia đình chị, em không nên làm vợ lẽ...” Cô dường như thấy khuôn mặt ông Phương ân hận: "Bố xin lỗi hai mẹ con, đều là lỗi của bố..." Nước mắt của Tiểu Vũ dường như hóa thành sông lớn dâng trào, mỗi một giọt đều kích động Tiểu Kỳ, cô thấy tất cả những gì mình làm đều không vô ích, đều đáng giá! Mình và mẹ không biết bao đêm ngồi lặng lẽ xem tivi, nghe tiếng mưa tiếng gió rít bên ngoài, cảm nhận cô đơn và lạnh lẽo của ngôi nhà cũ, ông Phương thì sống hanh phúc đầm ấm bên gia đình. Kẻ cướp chồng đáng bị sỉ nhục, cả đứa con cũng chẳng tốt đẹp gì! Nghĩ đến đây, Tiểu Kỳ căm giận nói: "Phải đó, là tôi! Anh không biết mẹ của Tiểu Vũ cướp bố của em bao nhiêu năm, cô ta hưởng thụ tình yêu của cả bố lẫn mẹ, còn em và mẹ em thì sao? Cả nhà em vốn rất hạnh phúc, người đàn bà vô liêm sỉ đó quyến rũ bố em, cuối cùng chia rẽ gia đình em! Anh thử nói xem em có thể không hận cô ta được không? Em có thể không hận được không?"
Thạch Lỗi ngẩn người, quay lại nhìn Tiểu Vũ, dường như anh đã hiểu rất nhiều sự tình, ấp úng: "Hóa ra hai người là... nhưng em cũng không thể..."
Tiểu Vũ khóc: "Phải, em cũng cảm thấy mẹ em không đúng! Những năm gần đây gia đình tôi luôn muốn bù đắp cho hai người, nhưng mỗi lần bố đến đều bị hai người đuổi đi! Tôi lấy dũng khí đến tìm dì để nói chuyện chính là để hóa giải những mâu thuẫn này. Đã như vậy rồi em bắt chị phải làm sao? Em luôn hận chị, lẽ nào chị không biết? Chị chỉ nghĩ sự khoan dung của chị sẽ hóa giải giá băng trong em nhưng không ngờ, em, em quá đáng quá rồi! Không ngờ em ác độc như vậy, lừa dối tình cảm của chị!"
"Được rồi, được rồi, đừng giả vờ đáng thương! Khi Phương Chung Sơn dẫn các người đi chơi sao không nghĩ đến hai mẹ con tôi, khi chị lên đại học mỗi tháng đi Parkson với bạn bè còn tôi phải làm thêm kiếm tiền, mỗi ngày chị về nhà hưởng thụ tình yêu của hai người còn tôi thì sao?" Tiểu Kỳ nhìn Tiểu Vũ nước mắt ngắn dài càng tức giận.
"Tiểu Kỳ, con quá đáng rồi! không ngờ người liên hệ với Tiểu Vũ trên mạng lại là con! Hai đứa là chị em, sao lại như vậy?" Quay đầu lại, ông Phương không biết đã đến trước mặt họ từ lúc nào.
Tiểu Kỳ càng tức giận, Tiểu Vũ đến hẹn hò với Thạch Lỗi ông Phương cũng không yên tâm phải theo đến! Còn nữa, tại sao việc gì cô ta đều báo cáo với bố mẹ giống như trẻ con! Đồ ác độc, thể nào không gả đi được! Tiểu Kỳ sôi sục: "Ngài Phương thân mến, không yên tâm để con gái một mình đi hẹn hò sao, đúng là người cha nhân từ!"
"Bố, sao bố lại đến đây, bố mau đi đi, mau đi đi!" Tiểu Vũ bối rối kéo ông Phương đi ra.
Phương Chung Sơn kéo Tiểu Kỳ thấp giọng nói: "Lần này lại giống trước kia đúng không, con không thích người này chỉ là chọc tức Tiểu Vũ, khiến bố tức giận đúng không? Con tại sao phải làm vậy, có một số việc bố không muốn cho con biết là muốn tốt cho con!"
Tiểu Kỳ nhìn bộ dạng đau xót của ông khi đứng trước Tiểu Vũ, trong lòng dâng trào nỗi đau đớn, cô h