Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Điên Cuồng

Tình Yêu Điên Cuồng

Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341228

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1228 lượt.

phiêu bạt chân trời mới.
Nhớ đến tình yêu thầm lặng của mình kết thúc ở đây, cô thực sự cảm thấy buồn, vừa đến cửa lấy chìa khóa thì nghe thấy một giọng quen thuộc: “Dì à, con và Tiểu Kỳ là chị em, dì yên tâm đi! Con biết mẹ con đã làm tổn thương dì, nhưng dì yên tâm, con và Tiểu Kỳ sẽ là chị em tốt. Ha ha, không chừng nếu chuyện của con tiến triển tốt thì năm nay sẽ kết hôn. Nghe nói Tiểu Kỳ cũng có bạn trai rồi, thật tốt, bọn con có thể cùng kết hôn thì tốt rồi.
♥ Chầm chậm trôi đi
Tim của Tiểu Kỳ đột nhiên đập mạnh, máu trào lên, chút nữa ngất lịm. Từ ngày bà Từ ly hôn với ông Phương đau khổ không muốn sống, buổi tối đó uống một bình lớn thuốc ngủ. May là buổi tối đó Tiểu Kỳ từ nhà bạn học về nhà phát hiện ra, kịp thời đưa đến bệnh viện rửa ruột. Từ lúc đó, tình yêu của bà Từ biến thành hận, càng không đề cập đến người đàn bà cướp chồng mình. Tiểu Vũ rõ ràng biết Ngụy Doanh cướp chồng của Từ Lệ Vân sao còn dám đến tận nhà, ăn phải gan hùm rồi sao? Bình thường Tiểu Kỳ giả vờ thân thiện với Tiểu Vũ nhưng hiện tại không hiểu nổi hôm nay cô ta đến là vì sao?
Hít sâu vài hơi, Tiểu Kỳ mới mở cửa. Bà Từ không bối rối như cô nghĩ mà vẫn mỉm cười nhìn Tiểu Vũ, trên bàn là hoa quả và hạt dưa.
“Tiểu Kỳ, em về rồi!” Tiểu Vũ hớn hở nhìn cô.
Bà Từ nói: “Đứa trẻ này, không biết ai sao...”
Tiểu Kỳ sắp nghẹn đến tận cổ họng, cô xông đến nhìn mẹ, bà Từ quả nhiên cười: “Lý Manh Manh đâu? Không phải nói đến nhà mình ăn cơm sao?”
Tiểu Kỳ trong lòng thầm nghĩ mẹ mình đầu óc thật linh hoạt, liền nói: “À, Manh Manh đang đi tìm con nhà giàu rồi, cuộc sống thật sung sướng!”
“Thật không? Số cậu ta thật tốt. Ha ha! Hôm nay cháu mạo muội đến, dì không giận chứ! Chủ yếu là cháu nghĩ nhiều năm rồi trong lòng bố mẹ cháu vẫn luôn day dứt, bây giờ mọi người đều lớn rồi, thật ra nên qua lại với nhau. Dì à, dì coi như thêm một đứa con gái như cháu, cháu sẽ hiếu thuận với dì như Tiểu Kỳ.” Tiểu Vũ cười ngây thơ.
Tiểu Kỳ nhìn trộm Tiểu Vũ, trên người mặt một chiếc vest bằng voan tay bồng, dường như mới làm tóc, lọn to mượt mà giống như hoa nở. Tiểu Kỳ đột nhiên nhìn lên chiếc váy mà Tiểu Vũ mặc trong áo vest, đúng là chiếc váy cắt cổ 4.180 tệ. Trong lòng chợt thấy kinh ngạc, chiếc váy đó tối thiểu cô đã đến Parkson xem ba lần, mỗi lần đều mặc thử rồi nhìn qua nhìn lại trong gương, sau đó nhìn lên giá, lặng lẽ bỏ đi. Chưa phải nhân viên chính thức, lương mỗi tháng trừ tiền điện thoại, tiền đi lại, còn phải đưa cho mẹ phí sinh hoạt. Chiếc váy đắt như vậy sao cô mua nổi. Nhưng bây giờ chiếc váy đó quả nhiên đã khoát lên người Tiểu Vũ. Một chút thương tâm trào lên, nhưng biết làm sao chứ! Nghĩ một chút cũng thấy chẳng có gì đáng ngạc nhiên, ông Phương là bác sĩ, Ngụy Doanh là giáo viên tiểu học, Tiểu Vũ là giảng viên đại học, tất cả đều là ngành nghề ổn định và có thu nhập cao, mua chiếc váy này có thấm gì? Còn mình và mẹ phải chi tiêu dè xén để tiết kiệm, chăm chỉ làm việc,còn mong muốn kiếm tiền đổi một ngôi nhà mới hơn chút.
Thật đau lòng, cô ngẩn ra nhìn Tiểu Vũ, cô thật khó khăn để thừa nhận mình thực sự đố kỵ, nhà ông Phương bố hiền con ngoan, hòa thuận, tại sao mình và mẹ lại sống những ngày thê lương thế này trong căn nhà tồi tàn? Nếu không phải là bà ta đột nhiên xuất hiện, mang theo Tiểu Vũ, cướp đi ông Phương, cướp đi tình yêu của người cha thì Tiểu Kỳ sao lại phải sống những ngày khổ sở như này! Phẫn nộ và cay đắng chồng chất gào thét khiến cô dường như muốn biến mất.
Tiểu Vũ đứng dậy sờ trán Tiểu Kỳ, quan tâm hỏi: "Tiểu Kỳ, em khó chịu sao? Lên giường nằm đi?"
Tiểu Kỳ cười nhạt: "Không có gì, em đi vệ sinh đã!"
"Ồ, vậy cháu về đây!" Tiêu Vũ cười rồi quay đầu lại nói với bà Từ.
Bà Từ nghi ngờ nhìn Tiểu Kỳ, vội cười tiễn Tiểu Vũ xuống tầng.
"Ồ, Tiểu Vũ đúng là tự lái xe đến thật." Bà Từ lên lầu, trên mặt cảm xúc lẫn lộn.
"Tại sao vậy, mẹ nhìn người ta sống sung sướng như vậy, tại sao hôm nay lại đến đây. Lẽ nào mong mẹ con mình tha thứ cho mẹ cô ta sao? Làm dì ghẻ rồi lại muổn làm thánh mẫu sao? Thật nực cười! Nếu không phải vì bà ta xuất hiện, quyến rũ ông ta thì mẹ con mình sao phải sống như ngày hôm nav? Sao lại như thế. Tức chết đi được. Mẹ biết chiếc váy cô ta mặc hôm nay bao nhiêu tiền không? 4.180 tệ, bằng hai tháng lương của con đó! Còn lái xe đến nữa, mẹ xem cô ta căn bản không phải đến để hóa giải mâu thuẫn, mà đến để khoe khoang, đồ đểu! Mẹ, con nhờ mẹ Manh Manh tìm cho mẹ một người bạn, mẹ cũng cần có người chăm sóc, rời xa Phương Chung Sơn, mẹ con mình nên sống tốt hơn mới đúng." Tiểu Kỳ nói, có chút nghẹn ngào.
Bà Từ đau khổ, môi run lên: "Tiểu Kỳ, con theo mẹ nên phải chịu khổ! Mới đầu nếu là theo ba con thì con nhất định sẽ sống sung sướng. Con biết rõ mẹ chẳng có trình độ gì mà vẫn chọn theo mẹ."
"Mẹ, mẹ đừng nói nữa" Tiểu Kỳ vùi đầu vào lòng mẹ, sợ mình lại bật khóc khiến mẹ càng đau lòng hơn.
"Mẹ, con đói rồi, con đói rồi!" Tiểu Kỳ cười lắc lắc vai bà Từ.
Bà Từ lau nước mắt, cười, “Được, mẹ hầm canh cá, còn mua thạch và móng giò mà con thích ăn. Mau rửa


XtGem Forum catalog