Sếp Ta Chuyên Ngành Là Đào Bẫy
Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341230
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1230 lượt.
tay ăn cơm nào!"
Đêm tĩnh lặng, Tiểu Kỳ và bà Từ ngồi bên bàn trà của phòng khách để ăn cơm. Tiểu Kỳ nhìn chiếc tivi cũ, sofa cũ trong nhà trong lòng nghĩ: Tiểu Vũ, tôi sẽ bắt hai mẹ con chị phải trả giá, trả giá!
Tiểu Kỳ vốn muốn buông tay, không báo thù nữa để làm một người phụ nữ vì gia đình nhưng hận thù sục sôi trong lòng bị Tiểu Vũ kích động, đột nhiên lại trào lên, con quỷ hận thù khoa chân múa tay như muốn nhảy bổ ra. Cô giống như một con ma, mỗi ngày viết một trang thư tình dạt dào tình cảm gửi vào hòm thư của Tiểu Vũ, mỗi tối đều gửi tin nhắn riêng trên Weibo cho Tiểu Vũ.
Có ngày Tiểu Vũ gửi tin hỏi:
Tại sao anh không lên QQ[1'>, như vậy mình sẽ nói chuyện tiện hơn.
([1Công cụ chat bằng tiếng Hoa của Trung Quốc. ỌQ đã làm thay đổi thói quen và trở thành công cụ liên lạc không thể thiếu của người dân Trung Quốc. )
Tiểu Kỳ trả lời:
Ở trước mặt em luôn cảm thấy rất ngại, nhưng khi không gặp lại không chịu nỗi nên phải lên mạng. Anh nghi ngờ mình là người có hai tính cách, ha ha. QQ của anh từ lâu không còn đăng nhập, mật khẩu củng quên rồi.
Tiểu Vũ trả lời rất nhanh:
Thảo nào em gửi tin nhắn cho anh, anh luôn nói những lời khiến em tức giận như anh có bạn gái rồi. Ha ha, giờ em đã hiểu, người mà anh nói chính là em!
Tiểu Kỳ cười thầm:
Đúng vậy đồ ngốc! Anh có chút việc bận rồi, chúc ngủ ngon và mơ những giấc mơ đẹp.
Dường như quên đi tất cả, ma quỷ mà Tiểu Kỳ chôn sâu trong lòng đột nhiên xuất hiện tác quái. Cô khống chế không nổi bản thân. Đi làm, tan ca và lên mạng. Đột nhiên có một ngày Thạch Lỗi gọi điện đến, cô mới nhớ lâu rồi không nhận điện thoại của anh.
"Anh đi tập huấn bao nhiều ngày rồi có nhớ anh không?" Thạch Lỗi cười khì khì
Tiểu Kỳ có chút bối rối vì đã mạo danh anh để thể hiện tình ý dạt dào với Tiểu Vũ, cô cười: "Nhớ, rất nhớ!"
Thạch Lỗi lại cười: "Ngày mai anh về, lúc đó sẽ gọi cho em!"
Tiểu Kỳ không biết tại sao trong lòng lại có bồn chồn, dường như sắp có chuyện gì xảy ra, tâm rạng ủ rũ, thất vọng đan xen không rõ lý do. Lúc cô đi làm thì không để ý cho đến lúc ngẩng đầu lên nhìn thấy Phương Chung Sơn đang đứng trước quầy cười tươi thì lại giật mình.
"Tiểu Kỳ, bố lại liên hệ được mấy người cần gửi tiền. Mình ăn cơm được không?" Nụ cười làm lành hiện rõ trên mặt ông.
Tiểu Kỳ nhìn đồng hồ, quà nhiên đã sắp tan ca. Cô lạnh lùng đáp: "Không cần, con rất mệt."
Sau khi tan caô vừa ra khỏi cửa thì thấy Phương Chung Sơn khom người trước cửa ngân hàng, chờ cô.
Phương Chung Sơn vừa thấy Tiểu Kỳ xuất hiện vội vàng đến, cười nói: "Tiểu Kỳ, bao nhiêu năm rồi bố vẫn biết con còn hận bố. Nhưng bây giờ các con đều lớn rồi, bố mẹ cũng già rồi. Tình cảm của Tiểu Vũ cơ bản ổn định rồi, bố và dì đều rất vui, con cũng mau mau thôi. Bố nhờ người nghe ngóng cho con một chàng trai khá tốt, thấy con được gả cho người tốt là bố rất vui rồi."
"Được rồi, được rồi, đừng nhắc đến Tiểu Vũ của bố, phiền phức quá!" Tiểu Kỳ cũng muốn ngồi với người đàn ông này vừa ăn vừa nói chuyện như trước kia, giống như cha con người ta thân thiết vai kề vai nhưng cô làm không được. Khi không gặp ông thì có khi cũng hơi nhớ nhưng gặp rồi trong lòng lại cảm thấy khó chịu.
Tin nhắn của Tiểu Vũ mà cô đọc được khi đăng nhập Weibo khiến cô giật mình.
"Anh rốt cuộc là ai? Hôm nay tôi đã hỏi Thạch Lỗi, đây chắc chắn không phải là anh ấy. Anh rốt cuộc là ai, sao anh có thể lừa gạt tình cảm của người khác như vậy?”
Phía sau tin nhắn là hàng loạt dấu hỏi chấm. Những dấu hỏi này cứ lớn dần khiến Tiểu Kỳ lo lắng, hoảng loạn, làm sao đây? Tính cách của Tiểu Vũ thuộc loại e thẹn và thẹn thùng, cô ta sẽ không dễ dàng gọi điện hỏi Thạch Lỗi chứ, bị phát hiện rồi! Thạch Lỗi sau khi biết sẽ nghĩ thế nào? Phải kiên quyết phủ nhận, đúng, kiên quyết phủ nhận!
Cả đêm lật đi lật lại không ngủ nổi, đầu óc Tiểu Kỳ hỗn loạn, hễ nghĩ đến lúc bố mẹ ly hôn hồi đó, cảnh mỗi tháng Phương Chung Sơn gửi tiền sinh hoạt phí đều bị bà Từ ném ra khỏi cửa. Hễ nghĩ đến cảnh ông Phương dẫn theo Tiểu Vũ và Ngụy Doanh bỏ đi khiến cô lại day dứt, lại nghĩ đến Thạch Lỗi và nụ hôn nồng ấm. Đúng, ngày mai sẽ đến trước Tiểu Vũ để bộc bạch tất cả với Thạch Lỗi, sau đó cầu mong anh tha thứ, anh sẽ tha thứ cho mình. Như vậy là đành từ bỏ hận thù, kết hôn với Thạch Lỗi và sống cuộc sống của mình.
♥ Đổ vỡ
Buổi tối tâm trạng Tiểu Kỳ không ổn định, cho đến sáng sớm mới mơ hồ chìm vào giấc mộng, điện thoại vang lên từng hồi từng hồi, cô mới bắt máy: "Ai đấy?"
"Anh, anh nói hôm bay về sao em lại không muốn đón anh?" Giọng của Thạch Lỗi nghe thật thân mật
"Anh về thật rồi sao?" Tiểu Kỳ dựa người vào đầu giường.
Thạch Lỗi cười: "Đồ ngốc, đương nhiên là thật. Nhanh nào anh ở tầng hai của Pizza Hut, mời em ăn sáng nhé!"
Tiểu Kỳ vẫn chưa tỉnh táo, điện thoại đã bị ngắt. Cô trách hờn: "Được, quả nhiên là ngắt máy trước, quá đáng thật, xem em đến lấy lại công bằng như thế nào!" Nói xong, cô đứng dậy thay váy màu xanh lam, buộc tóc đuôi ngựa.
Nhân cơ hội này nói rõ tất cả, Thạch Lỗi sẽ hiểu. Đến l