XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Điên Cuồng

Tình Yêu Điên Cuồng

Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341232

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1232 lượt.

: "Em vẫn chưa biết sao, điều kiện gia đình anh ta rất tốt, sau này em sẽ rõ. Thạch Lỗi cũng rất tốt, em nên trân trọng, đừng có học Manh Manh. Thạch Lỗi nói chốc nữa sẽ đi Starbucks Coffee gặp mặt, bố mẹ cậu ta đã sắp xếp rồi, em nhanh đi đi!"
Phương Tiểu Kỳ thốt lên: "Á, cái gì, đi gặp mặt? Được rồi, đúng là kẻ đểu giả, tắt máy đây!" Nghĩ đến việc Thạch Lỗi tình cảm nhìn người con gái khác, Tiểu Kỳ tức giận, ngắt điện thoại nói với bà Từ, "Mẹ, con có việc gấp phải đi."
Tại Starbucks Coffee, Thạch Lỗi ngồi ngẩn người trước ly cà phê.
Tiểu Kỳ mặt dày chạy đến ngồi nhìn thẳng vào Thạch Lỗi, cô nghĩ, không tin anh không ngẩng đầu lên nhìn.
Một phút, hai phút, rồi ba phút, Tiểu Kỳ chịu không nổi hét lên: "Này, sao vậy, đối tượng gặp mặt vẫn chưa đến sao?"
Thạch Lỗi lườm Tiểu Kỳ: "Lần gặp mặt trước bị một người con gái lừa, may là tôi còn cao tay cũng nhờ người khác giả danh. Lần này đến gặp mặt nghe nói là con gái nhà giàu, lại rất xinh, đương nhiên cần phải đợi lâu một chút. Em lo lắng gì chứ, đúng là!"
"Anh!" Tiểu Kỳ tức giận, cảm giác thất vọng bỗng chốc khiến cô không biết nên làm gì. Cô thủ thỉ, "Em, em mới đầu đúng là muốn chọc tức Tiểu Vũ, nhưng em cũng là thích anh thật lòng. Nhưng dù sao anh cũng đi gặp mặt rồi nên em đi đây." Cô ngăn không cho nước mắt chảy xuống, đứng dậy đi, nhưng bị anh kéo
Thạch Lỗi từ phía sau ôm lấy eo Tiểu Kỳ và nói: "Em nói gì chứ, anh chưa nghe thấy, nói lại một lần xem?"
"Lời nói tốt không nói lần thứ hai!" Tiểu Kỳ tức giận nói.
"Em nói là thật lòng chứ?" Thạch Lỗi hỏi lại.
Tiểu Kỳ đang muốn nói gì đó, nhưng lại thấy một người con gái xinh đẹp bước đến bên này, gọi: "Anh Thạch Lỗi!" Trong lòng chợt buồn "Em đi đây."
Đợi đã. Anh gọi từ phía sau, Tiểu Kỳ giả như không nghe thấy xông ra ngoài cửa, đứng nấp sau trụ cửa nhìn vào trong. Qua cửa kính trong suốt, Thạch Lỗi và người con gái kia nói những gì. Cô cảm thấy đau nhói trong lòng. Tình yêu là gì? Chua chua ngọt ngọt, ngu ngu ngốc ngốc, dù mình không muốn thừa nhận nhưng từ khi mình quen anh thì từng chút từng chút cảm giác đó lần lượt xuất hiện trong mình.
Xong rồi, lần này thực sự mất anh rồi. Tiểu Kỳ cắn môi đi từng vòng từng vòng trong Parkson, nhìn những đồ vật đa dạng trong đó nhưng hai mắt mông lung. Không biết từ lúc nào hễ cô có tâm trạng là lại thích đến Parkson, bước chầm chậm, trong mắt dường như không còn ánh nhìn hoạt bát thường ngày, càng không còn nét đáng yêu, mạnh mẽ thường ngày. Dù sao cũng sẽ không gặp nhiều người quen, có thể thư thái như một chú gà gỗ hay hai mắt thất thần, khi muốn khóc trốn trong nhà vệ sinh và ở đây khóc lớn, khóc xong còn có thể rửa mặt trang điểm, sau đó trở lại là Tiểu Kỳ mạnh mẽ.
Bầu trời dần dần u ám, Tiểu Kỳ đi mệt rồi, ngồi thờ thẫn trên ghế. Không biết bao lâu sau cô mới cảm thấy không còn sớm nữa, thở dài, đứng dậy ra xe buýt.
Kỳ lạ, sao hôm nay người đi xe buýt nhiều vậy, Tiểu Kỳ nghiêng ngả trong đám người chen chúc để xuống bến cần xuống, khi xuống xe đi qua khu chung cư Xyuan tự nhiên thấy Phương Chung Sơn và Ngụy Doanh vây quanh bà Từ như đang tranh chấp kịch liệt cái gì đó. Cô kinh ngạc đứng ở đó, vừa khóc sưng cả mắt ở Parkson giờ lại nhìn thấy màn này lại trào dâng nỗi đau, đang định đi hỏi cho ra nhẽ thì bị một người kéo mạnh chạy về trước.
♥ Tình địch
"Thạch Lỗi anh làm gì vậy?" Tiểu Kỳ nói trong đau đớn.
Thạch Lỗi kéo cô vào một quán trà trước mặt, rồi nói: "Lẽ nào em không xin lỗi a
Tiểu Kỳ tức tối nói: "Tại sao tôi phải xin lỗi anh! Anh đã có bạn gái xinh như hoa, mau chóng về với cô ta đi, tìm tôi làm gì?"
"Lừa gạt tình cảm của tôi, thậm chí mạo danh tôi liên hệ với Tiểu Vũ, lấy việc chọ tức người khác làm niềm vui còn không xin lỗi sao?" Anh mắt của Thạch Lỗi nghiêm khắc nhìn Tiểu Kỳ.
Tiểu Kỳ cười lớn, khẩu khí có chút buồn rầu: "Con người tôi vốn là một đống đổ nát, vô liêm sỉ, cuối cùng anh cũng hiểu rõ tôi rồi."
Thạch Lỗi lại thở dài: "Anh cũng nghĩ như vậy, nhưng có một giọng nói nhắc anh rằng Tiểu Kỳ là cô bé chịu tổn thương quá nhiều, cô ấy cần tình yêu, anh cũng muốn quên em, tìm một cô gái hiền dịu làm vợ nhưng anh quên không nổi."
Ánh đèn trong quán trà lờ mờ, may là họ ngồi gần cửa sổ. Mặt Thạch Lỗi bị một ánh đèn xám xám bao phủ, đôi mắt trĩu xuống, thỉnh thoảng trợn lên cố ý làm mắt trắng trêu Tiểu Kỳ, trong ánh mắt ấy là nỗi buồn và sự tổn thương.
Tiểu Kỳ chỉ cảm thấy mệt, gạch dưới chân dường như đều biến thành bông, mềm mềm, có âm thanh gì đó vang bên tai: Bao nhiêu năm rồi mọi người đều nói Tiểu Kỳ đúng là cô bé mạnh mẽ, lúc nào cũng cười, chưa từng thấy cô đau khổ. Nhưng có ai biết vào những đêm tối cô đơn, cô lặng lẽ khóc, Tiểu Kỳ nghe mọi người bàn tán mình là đứa trẻ không có cha thì lặng lẽ đi qua. Đằng sau sự lặng lẽ là nỗi đau như dao cứa. Phải, Tiểu Kỳ là cô bé thiếu tình yêu, tại sao không dám thừa nhận! Còn người đàn ông này tại sao lại nhìn thấu được Tiểu Kỳ, lẽ nào Tiểu Kỳ không biết giấu tâm trạng của mình? Nước mắt cô từng giọt từng giọt nhỏ xuống, đến ngồi bên