Anh Có Thể Dừng Bước Lại Vì Em Không?
Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341231
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1231 lượt.
ướp đi bố cháu như thế nào, chắc chắn bà ta sẽ không nói cho cháu đúng không? Cháu luôn mồm gọi cô là vợ lẽ, sao cháu không hỏi mẹ, rốt cuộc ai phá hoại hạnh phúc của ai? Còn nữa, ta, cháu.." Vai của Ngụy Doanh run lên, dường như nhẫn nhịn giấu diếm cảm xúc không thể kiểm soát.
"Tiểu Kỳ!"
Phương Tiểu Kỳ đang ngạc nhiên nghe bà Ngụy nói thì nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, tiếp theo là bà Từ thở hồng hộc chạy đến.
"Ngụy Doanh, tôi nói cho bà hay, nếu bà muốn phá hoại quan hệ của hai mẹ con tôi, tôi sẽ chết cho bà xem. n oán năm đó tôi không nói nữa, bà mang theo con cùng với ông ta cũng hạnh phúc từng ấy năm rồi. Tôi đề nghị bà trước khi nói phải suy nghĩ kỹ! Tiểu Kỳ, mau đi thôi, đi theo mẹ!" Trán bà Từ toát ra những giọt mồ hôi nhỏ, bà một tay kéo Tiểu Kỳ, vừa thở mạnh nói, "Đi mau, theo mẹ đi, sau này không cho con gặp mặt người đàn bà đó nữa!"
"Mẹ, mẹ." Tiểu Kỳ nhìn Ngụy Doanh, sau đó đi theo mẹ vào thang máy.
Bà Từ sau khi vào thang máy tâm trạng dường như mới bình tĩnh lại, bà chớp chớp mắt, sau đó nhìn chăm chú vào Tiều Kỳ: "Tiểu Kỳ à, cả đời này con là con của mẹ."
Tiểu Kỳ cười: "Mẹ à, con cứ nghĩ là có việc gì! Mẹ đúng là, con đương nhiên cả đời này là con của mẹ rồi! Có phải mẹ lo lắng con sẽ bị bà ta cướp mất hồn không? Ha ha, mẹ yên tâm đi! Mẹ là mẹ yêu của con, dù đầu óc con có hỏng rồi cũng không thể theo bà ta! Ai biết bà ta đột nhiên muốn nói gì với con, gọi cho con như kiểu bị điên."
"Bà ta, bà ta nói gì với con?" Bà Từ căng thẳng hỏi.
Tiểu Kỳ nhìn mọi người trong thang máy rồi nói nhỏ: "Lát nữa nói với mẹ."
Tiểu Kỳ nhìn bộ dạng hoảng hốt của mẹ, không nín nổi cười, mẹ thật là thần kinh rồi. Cô đưa mẹ đến Pizza Hut, gọi một cốc đồ uống, mới nói: "Thật ra cũng không có gì. Bà ta chỉ nói Tiểu Vũ vốn mắc bệnh tim, không chịu nổi kích động, ý bà ta là con đừng cố ý làm khó Tiểu Vũ. Con nói với bà ta khi bà ta cướp bố có nghĩ mẹ có chịu nổi cú sốc đó không?"
Bà Từ nói: "Thì vậy, đồ ích kỷ! Chỉ nghĩ đến cảm nhận của họ. Rốt cuộc là con gái của tôi biết nghĩ cho mẹ, còn nói gì nữa không?"
"Ồ, cái này." Tiểu Kỳ do dự một t, rốt cuộc có nên nói với mẹ không? Được rồi, cứ nói với mẹ, xem mẹ phản ứng như nào, mình luôn cảm giác trong chuyện này có gì đó giấu mình. Cô cười, thấp giọng: "Bà ta nói rốt cuộc ai phá hoại hạnh phúc của ai cũng chưa rõ. Còn nói là mẹ cướp bố, đương nhiên, con nghĩ do bà ta kích động quá nên nói bừa."
Từ Lệ Vân im lặng, nhìn ra cửa sổ, hai mắt thất thần dùng ống hút uống nước. Bà Từ là người luôn cười hi ha, thường kể chuyện cười cho Tiểu Kỳ, mọi người đều nói họ không giống mẹ con, mà giống bạn bè. Tiểu Kỳ lúc đó thấy mặt mẹ bí xị, ngồi nghiêm, cô cũng không dám luyên thuyên nữa.
Bà Từ ngồi rất lâu, thở dài nói: "Có một số việc mẹ không muôn nói với con. Thực sự vợ đầu của bố con là Ngụy Doanh, họ kết hôn được ba năm nhưng không có con, bà nội mong có cháu bế cháu bồng. Nhưng Ngụy Doanh chạy chữa khắp nơi không thể mang thai, tình cảm của ba con và bà ấy nhạt dần. Đúng lúc đó mẹ đi khám bệnh, vô tình quen ba con. Ba con vốn là người tốt tính, thế là bố mẹ dần dần thành bạn. Về sau ba con ly hôn với Ngụy Doanh. Bà ta luôn cho rằng là mẹ chia rẽ họ nên mới nói như vậy. Mẹ và ba có con, sống rất vui vẻ. Nhưng bà ta sau khi ly hôn đi nơi khác sống, về sau không biết tại sao lại quay về tìm bố, bố con nói ông ta nợ Ngụy Doanh rất nhiều, rồi quay về với bà ta, ly dị với mẹ."
Bà Từ khó khăn nói ra từng chữ, giọng điệu rất chậm, Tiểu Kỳ mở to mắt lắng nghe việc mình chưa từng biết. Cô nghĩ rồi vỗ vai mẹ, thỏ thẻ: "Mẹ, con mới biết hóa ra giữa ba người có chuyện này..."
Mắt bà Từ đỏ lên: "Con gái, giờ mẹ chỉ còn mình con!"
Mũi cô cay cay, nói: "Mẹ, con sẽ hiếu thuận với mẹ."
♥ Định mệnh
Về đến nhà, Tiểu Kỳ liên tục gửi tin nhắn cho Thạch Lỗi nhưng không nhận được tin nhắn đáp lại, trong lòng hoảng loạn, giờ mới biết ngoài số điện thoại thì cô chẳng biết gì về Thạch Lỗi.
Nghĩ đi nghĩ lại cô gọi điện cho người giới thiệu.
Dì đó cười nói: "Thạch Lỗi sao, là bạn học của con trai bạn dì, là người rất tốt. Dì biết Tiểu Kỳ xinh đẹp như vậy lại chưa từng yêu ai nên mai mối. Như này nhé, dì cho cháu một số điện thoại, cậu bé đó tên Hoa Tiên Dũng, cháu gọi cậu ta hỏi cách liên hệ với Thạch Lỗi nhé." giật mình, sao lại không nghĩ đến Hoa Tiên Dũng chứ. Cô vội gọi, điện thoại bận suốt, không ai bắt máy. Kỳ lạ, sao lại vậy?
Một lát sau, có điện thoại của Hoa Tiên Dũng gọi lại: "Tiểu Kỳ à, xin lỗi nhé, anh mải mua đồ ở siêu thị, không nghe thấy điện thoại kêu. Anh và Thạch Lỗi vừa từ viện về, một người bạn của cậu ấy bị bệnh, chính là Tiểu Vũ. Chuyện của hai người anh nghe nói rồi, đúng là đáng buồn thật.
Tiểu Kỳ thăm dò: "Tiểu Vũ sao rồi, Thạch Lỗi..."
Hoa Tiên Dũng nói: "Nghe nói là bệnh tim bẩm sinh, trước đó không cho người xung quanh biết, một người con gái thật kiên cường, Thạch Lỗi rất tức giận, cái này chắc em biết!"
Tiểu Kỳ chột dạ nói: "Em, em sao biết được, anh ta không trả lời tin nhắn của tôi!"
Hoa Tiên Dũng cười