Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Điên Cuồng

Tình Yêu Điên Cuồng

Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341233

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1233 lượt.

ừ giọng: "Phải đấy, đúng là như bố nói con căn bản không thích người này! Chỉ là để chọc tức Tiểu Vũ, Tiểu Vũ thích ai con sẽ quyến rũ người đó! Con giờ sống là để dày vò hai mẹ con họ bố hài lòng chưa?"
"Bố, mau đi thôi!" Tiểu Vũ nước mắt đầm đìa nhìn Thạch Lỗi, cắn môi kéo ông Phương chạy nhanh xuống lầu.
Người xung quanh đều nhìn về phía họ, phút chốc không khí lại trờ lại yên bình.
Tiểu Kỳ nhìn họ rời đi, mới phát giác chân mình giống như bất động, nặng nề không nhấc nổi chân. Sắc mặt trắng xanh nhìn Thạch Lỗi nói: "Mau dìu em!"
Thạch Lỗi lặng lẽ dìu cô về chỗ ngồi, hồi lâu không nói, mặt đầy tâm trạng.
Tiểu Kỳ mệt mỏi ngồi trên ghế nghỉ ngơi rất lâu,phát hiện đói rồi liền cắn miếng to pizza đã lạnh, mới nhận ra Thạch Lỗi đầy tâm trạng, liền hỏi: "Anh sao vậy?"
Thạch Lỗi quay đầu lại, ngồi mạnh xuống bên cạnh Tiểu Kỳ, vo mạnh mặt cô: "Em, căn bản không thích anh, đơn thuần chỉ vì chọc tức Tiểu Vũ, những lời này lẽ nào anh, em..."
Tiểu Kỳ giật mình, cô cảm thấy hồn mình như vừa mới về tới nhân gian, vội vàng đặt pizza xuống, vội vàng nói: "Không phải, em sai rồi, không, anh hãy nghe em nói!"
Thạch Lỗi thở dài, đứng dậy đi ra ngoài, Tiểu Kỳ vội cầm túi chạy theo, cô nghĩ xong rồi, phải giải thích, bộc bạch thế nào đây? Đàn ông tức giận thật đáng sợ.
♥ Khoảng cách
Tiểu Kỳ đuổi theo ra cổng, Thạch Lỗi đã lên xe rồi, cô nhìn chiếc taxi chạy xa dần, trong lòng trống rỗng. Cô không biết nên đối diện với Thạch Lỗi ra sao, quả thật cô luôn giấu anh.
Ánh nắng mặt trời chói chang, nhớ lại buổi chiều nhiều năm về trước, đột nhiên nhìn thấy Phương Chung Sơn cùng với Ngụy Doanh và Tiểu Vũ vừa ăn cơm vừa cười đùa ở vị trí sát cửa sổ của Tinh Mãn Lầu, nỗi đau đó mãi mãi chẳng thể quên được. Mà hôm nay chỉ là trừng phạt nho nhỏ. Tiểu Kỳ đang lang thang ở Parkson vô ý nhìn thấy chiếc váy mà lẩn trước TiểuVũ mặc, trong lòng cười nhạt: Tiểu Vũ, đừng trách tôi, ai bảo cô cướp đi tất cả hạnh phúc của tôi.
Tiếng chuông điện thoại vang lên từng hồi, quả nhiên là Ngụy Doanh gọi đến! Tiểu Kỳ trong lòng thản nhiên, nghĩ rằng người đàn bà đó lại muốn đến hỏi tội, cô không bắt máy, tiếp tục bước đi. Điện thoại lại vang lên, tiếng chuông là bài hát "Mèo máy", mỗi lần bài hát này vang lên lại khiến cô mỉm cười, nhớ lại thời thơ ấu. Tuy không biết tại sao người làm bác sỹ như ông Phương lại lấy người làm công nhân như bà Từ, nhưng Tiểu Kỳ luôn cho rằng bố mẹ rất yêu thương nhau. Tiếng chuông vẫn liên hồi vang lên, Tiểu Kỳ khó chịu nhấc máy.
"Tiểu Kỳ, cháu ở đâu. Cô có lời muốn nói ngay bây giờ!" Ngụy Doanh từ giọng nói dịu dàng trở nên nghiêm khắc.
Tiểu Kỳ nói: "Tôi sao phải nói với cô, tôi ở đâu có liên quan gì đến cô?"
Ngụy Doanh nghiêm giọng: "Nếu cháu muốn biết nguyên nhân thực sự khiến bố mẹ cháu ly hôn, muốn biết tất cả thì cháu phải nói với cô, cháu đang ở đâu?"
Tiểu Kỳ đần người một lát, nói: "Tôi ở Starbucks Coffee tầng 2 của Parkson chờ cô
Không biết tại sao lần gặp mặt bí mật của bà Từ và ông Phương hôm đó lại hiện ra trước mắt, Tiểu Kỳ luôn cảm thấy lần gặp mặt đó ẩn giấu điều gì. Nhưng cô hiểu tính khí của mẹ, do đó không dám hỏi nhiều. Đang nghĩ thì điện thoại lại vang lên, quả nhiên là bà Từ. Tiểu Kỳ thấy kỳ lạ, hôm nay làm sao vậy?
Chưa đợi Tiểu Kỳ nói xong, bà Từ vội vàng: "Tiểu Kỳ, nếu Ngụy Doanh tìm con thì con không thể gặp bà ta. Bà ta nói gì ly gián mẹ con mình thì con cũng đừng tin! Con ở đâu, mẹ sẽ đến ngay!"
Trong đầu Tiểu Kỳ có chút "hỗn loạn" và cô đáp: "Con ở Starbucks Coffee tầng 2 của Parkson!"
"Biết rồi", sau đó bà Từ tắt điện thoại.
Tuy là cuối tuần nhưng người trong Parkson không đông, trong đầu Tiểu Kỳ hỗn loạn, không phân rõ hôm nay rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Vừa gọi một cốc nước bưởi ép, uống được một ngụm thì Tiểu Kỳ thấy Ngụy Doanh xuất hiện ở cửa thang máy ngó nghiêng, sau đó nhanh chóng đi về phía cô.
"Cháu, cháu sao có thể đối xử với Tiểu Vũ như vậy? Nó luôn coi cháu là em, tuy cô và bố cháu đều biết cháu không hề coi nó là chị. Sao cháu lại lừa gạt tình cảm của nó, Tiểu Vũ là đứa con gái ngây thơ, nó có thể chịu được cú sốc này không? Cháu quá đáng quá rồi!" Bà ta nói bằng một hơi trong nước mắt.
Tiểu Kỳ phát cáu, nhìn xung quanh, thấp giọng nói: "Được rồi, biết là bà đến để hỏi tội. Là chị ta ngốc nghếch chứ liên quan gì đến tôi? Năm đó bà cướp bố tôi sao không nghĩ đến mẹ tôi có chịu nổi cú sốc đó không?"
Bà Ngụy nhìn Tiểu Kỳ trầm mặc, trong mắt lóe sáng, dường như do dự điều gì đó, hồi lâu mới nói: "Tiểu Vũ sinh ra đã mắc bệnh tim, không thể chịu được sự kích động, chắc cháu vẫn chưa biết?"
Tiểu Vũ mắc bệnh tim bẩm sinh? Thảo nào chị ta yếu ớt như vậy, thảo nào ông Phương lại vỗ về chăm chút như vậy. Tiểu Kỳ hơi hối hận, cứng giọng nói: "Chị ta có bệnh tim có liên quan đến tôi không? Bà đừng đến tìm tôi, bi kịch hôm nay của các người chính là báo ứng của năm đó."
"Cháu!" Miệng Ngụy Doanh ta run lên, nước mắt từng giọt rơi xuống bàn. Bà ta vội vàng lấy khăn giấy ra lau nước mắt, nghẹn ngào nói: "Mẹ cháu năm đó c