Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341225
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1225 lượt.
dụ anh ta uống, chỉ trong nửa tiếng mặt anh ta quả nhiên đỏ lên, còn liên tục vung tay nói: “Chà chà, Tiểu Kỳ em thật xấu tính, xem này, anh dị ứng rồi. Hễ uống rượu là như vậy, em xem tay anh này nổi mẩn đỏ cả rồi, còn rất ngứa nữa. Bây giờ anh say rồi?”
Vừa nói xong thì mắt Hoa Tiên Dũng trở nên mơ hồ, anh dường như có chút đau đầu, lẩm bẩm: “Anh, anh muốn ngủ một lát.”
Tiểu Kỳ cười đắc ý, dìu anh ta đứng lên, nói với nhân viên ở cửa: “Bạn trai tôi say rồi, làm phiền cậu giúp tôi cầu thang máy.”
Trong phòng 308, Hoa Tiên Dũng vừa vào đến cửa là đổ xuống thảm ngủ, ngáy. Tiểu Kỳ nhanh chóng cởi choàng vai một bên trên váy của mình, làm đầu tóc rối bù, sau đó cởi áo phông của Hoa Tiên Dũng. Cô nhìn anh ta đang ngủ say, nhíu nhíu mày, hít thật sâu, sau đó tiến đến gần, đưa điện thoại ra chụp nửa thân trên của hai người.
Sắc mặt nam nữ hồng hào, trên người không mảnh vải che thân trong ảnh, nhìn rõ ràng là có quan hệ quá thân mật. Cô thầm đắc ý, trong lòng nghĩ: Phương Tiểu Vũ, với đầu óc của cô thì sao nghĩ đến kế sách này chứ?
Sau khi bức ảnh được gửi cho Tiểu Vũ, Tiểu Kỳ nhanh chóng mặc váy, vào nhà vệ sinh chải đầu. Khi cô đã sửa sang xong, chuẩn bị rời đi. Khi cô mở cửa là Thạch Lỗi đang thẫn thờ đứng nhìn cô, sau anh là Tiểu Vũ đang cười lạnh lùng.
Tiểu Kỳ “a” một tiếng, ý thức được nhìn lại căn phòng, chỉ thấy Hoa Tiên Dũng béo mập, chỉ mặc đồ nội y từ trong bước ra, vừa đi vừa hỏi: “Tiểu Kỳ em yêu, ai đó?”
Trong mắt của Thạch Lỗi mới đầu như có thể phun ra lửa, sau khi thấy Hoa Tiên Dũng thì ngọn lửa đó ngày càng nhỏ, trong mắt chỉ còn lại nỗi đau đớn. Anh cắn răng, lạnh lùng: “Được, anh biết rồi, em nhớ anh như vậy đó.” Nói xong quay người bước đi.
“Không phải, anh nghe em giải thích, Thạch Lỗi!” Tiểu Kỳ vội vàng, muốn đuổi theo nhưng bị Tiểu Vũ chặn lại.
Tiểu Vũ lạnh lùng, cười lớn: “Tiểu Kỳ không ngờ cô cũng có ngày hôm nay! Cô cho rằng cô là người thông minh nhất trên thế giới này sao? Cô cho rằng cả đời đều đùa giỡn với tôi sao? Những trò rẻ rách của cô trước kia tôi đều biết nhưng tôi vẫn mềm yếu, vẫn muốn tốt với cô, không ngờ cô càng ngày càng quá quắt, biết rõ tôi thích Thạch Lỗi còn cướp của tôi! Cô nhất định rất kỳ lạ tại sao Hoa Tiên Dũng lại giúp tôi, đơn giản thôi vì anh ta sẽ nhận được phần thưởng 10 vạn. Cái giá này đối với người cần tiền mà nói là quá tốt rồi, ha ha!”
Tiểu Kỳ vừa xấu hổ vừa tức, khóc đuổi theo xuống tầng.
Nếu em đã quay đầu lại, anh có quay lại hay không?
Giờ đây mới biết tất cả sự kiêu ngạo của em chỉ là suy nghĩ của riêng em, khi mất anh lòng em đau như cắt. Em không biết nói lời ngọt ngào, chỉ có tình yêu mãnh liệt dành cho anh, đứng trước người mình yêu thương nên nhu nhược. Nếu em đã quay đầu lại, anh có quay lại hay không?
♥ Tình yêu đơn phương
Ngoài cửa là mưa rơi trắng trời, trong đêm tối dường như chỉ còn lại một màu trắng mênh mông. Ánh sáng trong khách sạn chiếu xuống, Tiểu Kỳ đứng trong mưa đêm mênh mang khóc đau khổ. Cô dự cảm mình đã mất Thạch Lỗi, lần này là đánh mất thực sự! Đã từng chắc chắn người đàn ông có tình cảm sâu nặng với mình, cả đời nếu có một người đàn ông sẽ đợi mình thì nhất định là Thạch Lỗi. Nhưng tại sao, khi tình yêu đến bên mình, mình lại thờ ơ với nó, mà lúc này mọi thứ đã đảo lộn.
Điện thoại lưu rất nhiều số điện thoại nhưng không biết nên gọi cho ai. Cô khóc, lần tìm trong danh bạ, cuối cùng cô gọi cho Lý Vỹ Lợi.
Khi Tiểu Kỳ bước ra Vỹ Lợi cười nhe nhởn bưng cốc sữa bò nóng cho cô, nói: “Uống chút đi!”
“Lý Vỹ Lợi sao anh tốt với em như vậy?” Tiểu Kỳ nghẹn ngào đặt cốc sữa, ôm anh khóc.
Lý Vỹ Lợi lo lắng, vội hỏi: “Sao vậy, Tiểu Kỳ, đừng lo, từ từ nói xem nào!”
Tiểu Kỳ kể cho anh nghe toàn bộ câu chuyện. Anh ta thở dài, cau mày: “Tiểu Kỳ sao em ngốc vậy? Dù báo thù Tiểu Vũ thì sao em lại như vậy? Đối với em quan trọng nhất là gì? Là tình yêu của cha mẹ hay là người em yêu. Em đã thật lòng thích cậu ta tại sao lại luôn làm tổn thương cậu ta? Anh cũng không biết phải làm sao. Như này nhé, nếu không em đến doanh trại tìm cậu ta để giải thích!”
“Đúng vậy, sao em không nghĩ được nhỉ?” Đầu óc đang rối bời của Tiểu Kỳ như tỉnh táo lại, cô hưng phấn đến nỗi mau chóng ra khỏi cửa.
Lý Vỹ Lợi cười lắc đầu: “Đã nửa đêm rồi, đồ ngốc! Ngày mai em đi, để anh đưa em đi.”
Trong lòng Tiểu Kỳ ấm lại, ngại ngùng nói với Vỹ Lợi: “Vỹ Lợi, em luôn cho anh là người chỉ biết nhờ vào bố, luôn lợi dụng anh để chọc tức Tiểu Vũ, bây giờ em còn thích người khác nữa. Em, thực sự em thấy có lỗi, em không biết nên làm sao để trả anh ân tình này.”
Lý Vỹ Lợi cười thân thiện: “Em chính là cô bé ngốc, còn nói đến ân tình gì. Em luôn mồm nói phải gả cho nhà giàu nhưng xem cách em thờ ơ với anh thì biết em căn bản không phải người hám lợi. Việc này nói thế nào nhỉ, người khác thích anh anh cũng không thích người ta. Anh thích em, em lại không thích anh. Thật rắc rối. Nhưng anh rất vui khi thấy em sống tốt, thật đấy. Anh biết sau