Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Điên Cuồng

Tình Yêu Điên Cuồng

Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341203

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1203 lượt.

xoay cổ tay nói: “Đợi đó!”
Thạch Lỗi tỏ ra kinh sợ, lùi vài bước ra sau. Chỉ thấy Tiểu Kỳ lùi sau vài bước, chạy thẳng đến nhảy vào lòng anh, không ngờ dùng lực quá mạnh làm anh ngã nhào xuống đám cỏ bên đường
Hai người mắt tròn mắt đẹp nhìn nhau, Tiểu Kỳ buồn cười khi nhìn thấy vẻ mặt anh đang hoảng sợ bất an. Nghĩ đến cảnh Tiểu Châu nhảy vào lòng anh cô thấy rất đố kỵ, cô vỗ vỗ mặt anh, lại véo véo tai anh, vừa đi đi lại lại nói: “Chỗ nào đẹp chứ, chỗ nào đẹp chứ, tai dài đến nỗi còn dài hơn cả mũi người khác, chơi bời vớ vẫn, hừ!”
“Đừng động lung tung!” Thạch Lỗi không nhịn được nói: “Tuy giờ là lúc thích hợp để quyến rũ nhưng em ở trên người của người đàn ông bình thường động chỗ này, chỗ nọ, em muốn ăn sống anh sao?”
“Nghĩ đến thói phong lưu của anh trước kia em tức chết đi được, cuộc đời này anh bị thâu tóm trong tay em cũng đáng, em cứ động linh tinh đấy.” Tiểu Kỳ vừa nói vừa lắc lư, còn thò tay ra cù Thạch Lỗi.
Anh cau mày, cắn môi, biểu cảm khó thể chịu đựng, ấn chặt cánh tay của Tiểu Kỳ: “Còn động nữa xảy ra chuyện gì đừng có trách anh!”
Tiểu Kỳ tỏ ra kinh nghiệm dày dặn, thực ra đầu óc rất đơn giản, cho đến giờ mới cảm nhận được sự ấm áp như này. Cô cố ý ho hai tiếng, muốn nói gì để xóa tan không khí này, đột nhiên thấy mặt anh đỏ lên, qua lớp áo có thể cảm nhận được hơi ấm của làn da, cô giật mình nhảy lên, lùi ra sau một bước, nói: “Lưu manh, mặc kệ anh!”
“Anh!” Thạch Lỗi cười đau khổ, nói: “Anh đưa em về nhà, ngày mai em còn phải đi làm!”
Đêm tối dần, Tiểu Kỳ mặt đỏ lên, tim đập mạnh, Thạch Lỗi liên tục nhìn trộm cô. Hai người chìm vào yên tĩnh một cách kỳ lạ, cho đến khi đến cửa khu đô thị anh mới nhẹ nhàng nói: “Tiểu Kỳ, anh về đây.”
Tiểu Kỳ cảm thấy mặt mình nóng lên, thổn thức: “Không cho phép anh qua lại với người con gái đó, biết chưa?”
“Ghen à? Cô ấy là con gái của chiến hữu của bố anh, từ nhỏ đã sống ở cùng một khu, anh coi cô ấy là em gái.” Thạch Lỗi cười cào cào mũi cô: “Anh đi thật đây.” Nói xong bịn rịn rời đi.
♥ Bố mẹ đẻ
“Mẹ, con quyết định…” Tiểu Kỳ vừa vui vẻ mở cửa vừa nói, vừa nghĩ đến chuyện với Thạch Lỗi thì phát hiện trong phòng khách hai người phụ nữ đều ngượng ngùng nhìn cô, là bà Từ và bà Ngụy.
Tiểu Kỳ đứng bất động ở cắn môi.
Bà Từ mắt đỏ lên, dường như vừa khóc, bà vẫy tay: “Tiểu Kỳ, mau đến đây,mẹ con đến thăm con!”
Tiểu Kỳ lùi ra sau, thân cô chống vào tường. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại lại thất thần tiến về trước.
Bà Ngụy đứng dậy, run run đưa tay ra, hai mắt ngấn lệ: “Tiểu Kỳ việc trước kia mẹ con mình đừng nhắc đến nữa, mẹ rất nhớ con, mẹ…”
Ngụy Doanh nghẹn ngào, khóc không thành tiếng, dường như không thể nói nên lời.
Trong lòng Tiểu Kỳ khó chịu, cô cố tìm những ký ức về bà, chỉ toàn là nổi hận bà cướp đi ông Phương. Cô chịu đựng không nổi, chạy đến phòng mình đóng chặt cửa, sau đó thở sâu.
“Tiểu Kỳ, Tiểu Kỳ!” Bà Từ gõ cửa gọi lớn: “Tiểu Kỳ, giờ mọi việc đã rõ rồi. Dù sao bà ấy cũng là mẹ con, con ra đi.”
Tiểu Kỳ chạy đến giường lấy chăn trùm đầu, không muốn lên tiếng, đầu muốn nổ tung.
Không biết bao lâu sau, dường như Tiểu Kỳ bị chiếc chăn làm cho nghẹt thở cũng không dám thò đầu ra, tim cô đập nhanh, người run lên khó thể kiểm soát. Chỉ nghe thấy có tiếng mở cửa, căn phòng bỗng chốc trở lại bình tĩnh.
Tiếng gõ cửa lại lần nữa vang lên, bà Từ gọi: “Tiểu Kỳ, bà ấy đã đi rồi. Cái con bé này, cũng lớn rồi, con... Thôi được, đã muộn mất rồi, con ngủ đi, ngày mai còn đi làm, mẹ không làm phiền con nữa.”
Nghe thấy bà Ngụy đi rồi cô mới thở phào, ném chăn nằm lên giường hai mắt mở to nhìn trần nhà. Ngụy Doanh cuối cùng đã trực tiếp đến nhà, điều này cô chưa từng nghĩ đến, nhưng bao nhiêu năm rồi hận bà ấy, sao có thể bỗng chốc chuyển hận thành yêu thật chẳng dễ gì! Mình từ ngày còn ngây ngô học chữ đến khi trưởng thành thế này những ký ức về mẹ đều là những nụ cười của mẹ Từ.
Phương Tiểu Kỳ như cá từ trên cạn trở về với biển, hít thật sâu không khí mát lành, vừa nghĩ, thần mắt mơ màng. Cô cầm chăn đắp lên người, lật người ngủ thiếp đi.
Phụ nữ khi có được tình yêu sẽ lập tức thay đổi, Tiểu Kỳ cũng không nằm ngoài số đó, từ trong đến ngoài toát lên thần thái tươi vui hạnh phúc. Từ sáng sớm bước vào ngân hàng đã chào hỏi mọi người khác thường, mặt cười tươi rói. Ngay cả chủ nhiệm lạnh lùng cũng cau mày cười hỏi: “Tiểu Kỳ yêu sao?”
Tiểu Kỳ vừa xử lý nghiệp vụ vừa cười ngốc nghếch.
Buổi trưa đi ăn là cô nghĩ đến chiếc nhẫn mà Thạch Lỗi đã tặng, cũng nên mua cái gì đó tặng anh ấy mới phải đạo. Mua gì nhỉ? Cô vừa nghĩ thì nghe thấy giọng của Tiểu Vũ từ không xa, “Tiểu Kỳ!”
Tiểu Kỳ thật ra không hận Tiểu Vũ như vậy, vì cô thấy mình trước đó quả thực đã làm nhiều việc có lỗi với cô ta, trong lòng cảm thấy còn nợ cô ta. Nhưng con người Tiểu Vũ có thể nghĩ đến mua chuộc Hoa Tiên Dũng để trả thù mình, thì cũng khá hiểm độc.
Chưa đợi Tiểu Kỳ lên tiếng, Tiểu Vũ vội tiếng về phía trước kéo Tiểu Kỳ đến trong một con đường bên cạnh ngân hàng.
“Tiểu Kỳ, chị biết em hận chị! Nhưng chị là người bị bố mẹ