The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử

Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341444

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1444 lượt.

đề gì, sức khỏe cha em không tốt đã có mẹ em, còn có hàng xóm mấy chục năm cạnh nhà em chăm sóc. Mà thành phố bên cạnh cũng không phải là rất xa, lái xe một tiếng đồng hồ là có thể trở về rồi."
Chị Chu hơi trầm ngâm: «Em vẫn biết mình làm gì chứ, nếu như quyết định rồi, thì chị ủng hộ em."
Ngày thứ hai, Quyên Tử gửi đơn xin từ chức, về nhà nói qua với cha mẹ, phải đi thành phố bên cạnh.
Kể từ sau khi Quyên Tử tốt nghiệp đại học, vợ chồng Trần Quốc Hoa đều không quản chuyện công việc và cuộc sống của con gái. Con gái ông bà kiên cường độc lập, hai vợ chồng ông bà cảm thấy dù con gái quyết định làm gì thì cũng đều đúng, bọn họ ủng hộ. Cho nên, dù họ có là cha mẹ nuôi thì Quyên Tử vẫn làm theo cảm tính trước đây.
Buổi chiều ngày thứ hai Quyên Tử đã đến thành phố bên cạnh.
Bạn học của chị Chu là một người HongKong giàu có, họ Lương, mọi người gọi anh ta là Lương Sinh, nghe nói cả nhà anh ta đều khỏi nghiệp bằng nghề báo chí, vì vậy mở một tòa soạn cũng là chuyện đương nhiên.
Quyên Tử đến đây đúng lúc tiếp nhận công việc của phòng thương mại, mặc dù diện tích kém hơn nhiều so với tạp chí THương mại nhưng Quyên Tử có thể xưng bá một phương, cũng coi như là một cơ hội để rèn luyện.
Phía sau công ty có dãy nhà trọ, Lương Sinh giúp cô tìm nhà, chỗ này không lớn nhưng rất sạch sẽ, giá tiền cũng không đắt, Quyên Tử rất hài lòng, ít nhất nơi này rất thanh tĩnh, có thể tránh người, ví dụ như mẹ ai đó quấy rầy.
Quyên Tử kéo rèm cửa số phòng ngủ, phía dưới có ánh đèn bên dòng sông uốn khúc, từ bên này nhìn sang, trong nháy mắt Quyên Tử vẫn có cảm giác như vẫn còn ở trong chính nhà mình.
Hoảng hốt một lúc lâu, Quyên Tử không khỏi bật cười, mới không bao lâu, cô thế nào lại nhớ nhà rồi hả ? Trước kia cô đều thích đi khắp nơi, ghét nhất là ở nhà.
Giơ tay lên sờ sờ bụng, một chút cũng không cảm giác được dấu hiệu của một sinh mệnh, bình thản yên tĩnh, cho nên, nên chọn thời điểm chưa có dấu hiệu gì mà giải quyết, có lẽ là lựa chọn sáng suốt nhất !
Quyên Tử dùng hết sức khắc chế đi những cảm xúc mờ ảo không ngừng xông lên, cố chấp nghĩ, nếu không có đứa bé, cô và Tả Hồng kết thúc mọi chuyện hoàn toàn rồi.
Chỉ là, từ ngày đó bọn họ đã kết thúc rồi. Cô làm tốt lắm, anh cũng không giống như trước đây quay đầu lại dây dưa với cô, có lẽ anh ấy cũng mệt mỏi, chán ghét cô cố tình gây sự, chán ghét việc phải dụ dỗ cô, chán ghét nấu cơm, làm việc nhà cho cô. Anh vốn là đại thiếu gia phong lưu náo nhiệt, sao có thể để cô sai bảo thành một người đàn ồn ngu ngốc được, có lẽ là đã sớm chán ghét mình.
Quyên Tử lắc đầu một cái, cảm giác mình vô cùng buồn cười, đã nói dứt khoát cắt đứt với anh, nhưng lại cứ nhớ đến anh, cũng cảm thấy bản thân mình thật không có tiền đồ. Nhưng cô phát hiện cô không thể khống chế được, thói quen thật sự là việc đáng sợ, không thể nhận ra rằng, Tả Hồng đã biến cô trở thành một cô gái không dứt khoát.
Ngày mai sẽ tốt thôi, ngày mai sẽ quên hết, quên không còn chút nào. Cô đã hẹn làm phẫu thuật ngày mai, nghe nói kỹ thuật mới không đau, không làm chậm trễ công việc, ngủ một giấc, đứa bé trong bụng sẽ biến mất, đúng là kỹ thuật tốt. Từ ngày mai trở đi, cô và Tả Hồng một chút liên quan cũng không còn.
Có lẽ cha anh muốn gặp đứa bé kia, con gái của vợ cux. Đối với ân oán đời trước, Tả Hồng không rõ ràng lắm, chỉ biết là cha mẹ tái hôn, hơn nữa sau khi cha cùng vợ cũ ly hôn thì mang theo con gái, cũng không nhận cha, nhiều năm như vậy cũng không có liên lạc.
Tả Hồng biết cha anh không quên được. Có một lần khi vào trong thư phòng của cha, thấy trong sách kẹp ảnh chụp gia đình đã cũ, không phải anh và mẹ, là cha và một người phụ nữ khác, người phụ nữ trong ảnh không xinh đẹp bằng mẹ, nhưng nhìn qua cũng rất hiền lành, bọn họ còn ôm một cô gái trên đùi, tết tóc hai bím.
Tả Hồng đoán có lẽ cha cùng vợ cũ và con gái. Tả Hồng nghĩ, có nên tìm đến người chị gái chưa từng gặp mặt này, để choc ha anh được gặp mặt, giải tỏa tâm sự trong lòng, có lẽ có lợi cho sự phục hồi sức khỏe của ông. Ai ngờ vừa nói cho mẹ anh, bà liền phản đối kịch liệt, nói thẳng với anh là nuôi dưỡng anh mà anh lại nghĩ cho người ngoài.
Có lúc Tả Hồng cũng cảm thấy mẹ anh có chút không thể giải thích nổi, cái gì mà người ngoài ? Nói cho cùng thì đó cũng là người chảy cùng một dòng máu với anh, trước kia khi chưa có đứa bé, Tả Hồng còn chưa có cảm giác gì, bây giờ tự nhiên có đứa bé, Tả Hồng phát hiện, làm cha, không có một người nào là không muốn gặp con của mình.
Cái loại tình thân máu mủ đó dù như thế nào cũng không thể vứt bỏ, nghĩ đến đứa bé của mình, trong lòng Tả Hồng lại mềm như bông vải, anh cảm thấy Quyên Tử lần này Quyên Tử nhà anh cũng sẽ suy nghĩ ra, dù sao đó là con của anh và cô, là huyết mạch của bọn họ, kéo dài tính mạng của họ, suy nghĩ như vậy anh cũng thấy rất vui vẻ.






Mẹ, cô ấy dù sao cũng là con gái của cha, chị gái của con.
Cái gì mà chị gái ?
Bà Tả đứng lên, âm thanh có chút chói tai sắc bén :
Con