Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341452
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1452 lượt.
ỉ nghe thấy Mạc Vân Phong trầm giọng nói:
“Em cho rằng em rất kiêu ngạo sao? Cứ như vậy phủi sạch mọi quan hệ với nhà họ Mạc, sao em không suy nghĩ một chút, nếu như em không phải Vân Đan, sao có thể có cơ hội làm công việc này, chỉ bằng vào năng lực cá nhân của em có thể nhận được sao? Cho nên, Vân Đan, không nên quá kiêu ngạo, trong người em đang chảy dòng máu nhà họ Mạc, cả đời này đều không thể thay đổi.”
Quyên Tử ngồi ở chỗ của mình, còn đang suy nghĩ lời nói của Mạc Vân Đan, thực sự thì nếu không có quan hệ với ông cụ Mạc, tạp chí Thương Mại căn bản cô khồn vào được, cho nên, cô vẫn luôn kiêu ngạo về công việc của mình, trên thực tế là kết quả người khác bố thí.
Cái gì cũng sai, cuộc đời của cô, cho đến bây giờ cái gì cũng sai, giống như trong nháy mắt, cuộc sống của nàng thay đổi đến mức rối loạn rồi, cuộc sống, đàn ông.
Ở cửa chung cư lúc nhìn thấy mẹ Tả Hồng, Quyên Tử mới hiểu được, cuộc sống của cô còn chưa đủ hỏng bét, còn có cái hỏng bét hơn chờ cô!
Quyên Tử cũng lười phải cãi nhau với bà ta trước cửa, quá khó coi, chỉ nhanh chóng nói một câu:
" nếu như có chuyện muốn nói thì lên tầng nói, nếu không cút ngay " (Nguyên văn đóa nha@@, chị dã man, dám bảo mẹ chồng tương lai cút)
Đối với sự không lễ phép của Quyên Tử, bà Tả tức giận khuôn mặt lúc đỏ lúc trắng, như vì sĩ diện không thể làm ầm lên chỗ nàu, đi lên tầng cũng tốt, dù sao cũng là chuyện của nhà họ Tả, để cho người khác nghe được cũng không hay.
Nếu như con nhóc này không cố kỵ gì để cho bà đi lên, có nghĩa là Tiểu Hồng không có ở đây, hơn nữa, bà Tả cũng thật sự tò mò, con trai bây giờ ở chỗ này, từ lúc biết con nhóc này, con trai mình liền từ trong nhà chuyển đến nơi này, bà Tả cũng chưa vào qua lần nào.
Quyên Tử cầm chìa khóa mở cửa, cũng không quan tâm bà Tả phía sau, đổi giầy, đi vào phòng bếp rót một cốc nước lạnh, Quyên Tử nghĩ, chuyện này thật sự không tốt rồi, lần này Tả Hồng thật muốn chia tay cùng với cô, mới vừa nãy khi bào cửa cô phát hiện chìa khóa xe và điện thoại di động dưới khay trà đã không còn, có lẽ anh đã quay lại.
Bà Tả có chút ngoài ý muốn, bên ngoài nhìn đều giống nhau, bên trong lại lắp đặt thiết bị cũng không kém, phong cách rất ấm áp, chỉ là ấm áp cũng không phải là chỗ con trai nên ở.
Ánh mắt bà Tả rơi xuống bụng Quyên Tử, không khỏi cười giễu cợt:
“Thế nào, sốt ruột, muốn dùng đứa bé giữ chân đàn ông, vào của nhà họ Tả?”
Quyên Tử vừa nghe xong, đã hiểu ý của mẹ Tả Hồng đến làm gì, cũng không giận, ngồi ở trên ghế salon, bắt chéo chân:
“Người nào nói cho bà biết, trong bụng tôi là đứa bé của Tả Hồng, đừng quá tự cho là đúng, đàn ông, bà đây không thiếu, không riêng con trai của mình bà, nhà họ Tả các người có nhà cao cửa rộng hơn nữa, tôi cũng khinh thường trèo”
“Cô hèn hạ!”
Bà Tả tức chết, nằm mơ cũng không nghĩ đến con nhóc này lại dám nói như vậy, lời nói bật thốt ra không suy nghĩ.
“Hèn hạ?”
Quyên Tử quan sát bà từ trên xuống dưới một vòng, gật đầu một cái:
«Tôi rốt cuộc hiểu rõ, ban đầu bà chính là dùng chiêu này vào cửa nhà họ Tả phải không? nói đến đê tiện, bà thế mà là tiền bối nha! Vãn bối mặc cảm "
«Cô»
Bà tả xấu hổ, thiếu chút nữa tức đến ngất đi, muốn lập tức xông lên túm lấy bàn tay cô, không đợi bà Tả có hành động thì âm thanh trầm thấp của Tả Hồng từ bên kia cửa trước đã truyền đến:
"Quyên Tử, nói xin lỗi mẹ anh, ngay lập tức."
Tả Hồng ở dưới tầng nhìn thấy xe nhà mình, cũng biết là mẹ anh đến. Trong lòng Tả Hồng rất rõ ràng, mẹ anh và Quyên Tử chính là oan gia mấy đời nối tiếp nhau, người nào cũng đều nhìn không thuận mắt người kia, nên anh vội vàng chạy mấy bước lên tầng, vừa mở cửa đã nghe thấy những câu nói kia.
Mặc dù anh cũng hiểu nhất định là trước mặt cô mẹ anh đã nói những lời không xuôi ta, nếu không Quyên Tử cũng sẽ không nói những lời nói chua ngoa khó nghe như vậy, nhưng dù sao mẹ anh cũng là người lớn, dù bà có lỗi trước, nhưng người nhỏ tuổi mà nói người lớn tuổi như vậy cũng là không đúng, huống chi, Quyên Tử lại chọc đúng nỗi đau của mẹ anh.
Năm đó anh còn nhỏ, nhưng vẫn thừa đủ sức nhớ một ít chuyện cũ, ân oán đời trước, anh không có quyền bình luận đúng sai, nhưng Quyên Tử nói mẹ anh như vậy, thì đúng là không nên, cho nên anh muốn cô nói xin lỗi, lại quên mất tính tình Quyên Tử thà rằng chịu thiệt cũng không cúi đầu, đụng vào bức tường chắn cũng không quay đầu lại, cứng đối cứng, dù phải thua cũng không thể nghi ngờ.
Quyên Tử nhìn hai mẹ con họ một chút, nhìn mẹ anh muốn giả vờ ngất xỉu, lại nhìn con trai bà với dáng vẻ chính nghĩa làm chỗ dựa cho mẹ mình.
Quyên Tử cảm giác chuyện này quả thật quá hoang đường, quá buồn cười, hai mẹ con nhà này không biết đây nào nơi nào sao, tìm đến cửa mắng cô đê tiện, cô mắng trả lại, con trai bà ta lại đến bắt mình xin lỗi.
Ngươi mời ta một thước, ta mời ngươi một trượng, đây là lời cha Quyên Tử răn dạy, nhưng ngươi tát ta một cái, ta còn đem nốt bên kia mặt cho ngươi đánh, Quyên Tử không có ngu như vậy nha, cách làm của Quyên Tử là ngươi đánh ta một tát, ít