XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Judo

Tình Yêu Judo

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 134486

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/486 lượt.

ược nữa, bực tức ngồi im một chỗ, không để ý đến anh nữa.
Vệ Đông và Hàn Xa vừa thấy Chung Bình làm cho mỹ nữ tức giận, nhanh chóng một người chạy tới an ủi mỹ nữ, một người lại tới chỗ Chung Bình khuyên nhủ. Hàn Xa đẩy đẩy Chung Bình, “Cậu làm sao vậy?” Chung Bình cả tối nay đều không bình thường chút nào cả, nói thì ít, chỉ uống rượu, nhìn thấy người đẹp cũng không vui vẻ gì, đây có thật là Chung Bình mà bọn họ quen biết không vậy?
Chung Bình buông chén, mỉm cười vỗ vỗ vai Hàn Xa, “Tôi về trước, các cậu cứ từ từ chơi đi.” Nói xong, để lại một đám người đang kinh ngạc, anh liền rời đi.
Vừa ra khỏi quán bar, Chung Bình liền chặn lấy một chiếc taxi rời khỏi đó.
Phòng bệnh trong bệnh viện
Lâm Vĩ Cường đang ở bên cạnh đọc báo cho Tố Tố nghe. Tuy rằng bác sĩ nói Tố Tố đã có thể nói, nhưng vì vẫn còn động đến vết thương trên mặt, nên Tố Tố cũng không nói được nhiều lắm. A Cường liền nghĩ ra cách này để cho cô không cảm thấy nhàm chán.
Tố Tố nghe chất giọng trầm ấm của A Cường, trong lòng khẽ cười, đừng nhìn A Cường bình thường thô lỗ cục cằn, kỳ thật anh rất tinh tế. Anh sợ cô nhàm chán, liền cố ý mua một chiếc máy nghe nhạc, rồi thu lại cho cô những bài hát mà cô thích nghe, sau đó mang đến phòng bệnh bật cho cô. Lại còn suốt ngày dặn dò chị Như khi trông Tố Tố, động tác phải nhẹ nhàng một chút, nhất định không được đụng phải miệng vết thương. Chị Như mỗi lần đều cười A Cường, nói anh giống như một bà mẹ hay càu nhàu vậy. Chị cũng thấy vui thay cho Tố Tố, đây mới gọi là hoạn nạn biết chân tình, Tố Tố xảy ra chuyện, A Cường so với mọi người là lo lắng nhất, nếu không phải Tố Tố không đồng ý, A Cường phỏng chừng ngay cả việc làm cũng muốn bỏ chỉ muốn đến quan tâm chăm sóc cho Tố Tố. Tố Tố cuối cùng cũng có một người đặc biệt để ý đến mình, chị Như nở nụ cười, như vậy là chị yên tâm rồi.
A Cường mỗi lần đều cười như vậy, rồi lại dịu dàng cẩn thận chăm sóc cho Tố Tố. Tố Tố vì vậy rất cảm kích, làm cho A Cường tức giận, nói cô sau này không được khách khí như vậy nữa. Tố Tố cũng không khách khí nữa, tâm ý của A Cường, cô cũng hiểu được, nhưng Tiểu Anh thích A Cường, cô cũng đã sớm biết. Tiểu Anh tới đây vài lần, nhìn thấy A Cường lúc nào cũng ở phòng bệnh, giọng nói hơi có chút trách cứ, Tố Tố đều nghe hiểu được.
“A Cường, anh về đi.” Tố Tố nhẹ giọng mở miệng. A Cường đã đọc cả đêm, ngày mai còn có ca làm sáng sớm nữa, vẫn là nên về nhà nghỉ ngơi sớm một chút.
“Em mệt rồi?” A Cường buông tờ báo xuống, tới gần giường nhìn Tố Tố.
“Ừ, em mệt.” Tố Tố khẽ mở miệng, kỳ thật là cô cả ngày ở trên giường, cứ ngủ ngủ rồi lại tỉnh, giờ phút này vẫn còn thanh tỉnh lắm. Nhưng cô không muốn A Cường mệt mỏi, anh mỗi ngày đều đến đây cùng cô, khẳng định là đã mệt muốn chết rồi.
A Cường nhẹ nhàng nói, “Vậy em ngủ đi, anh chờ em ngủ rồi mới đi.” A Cường khẽ đem tay phải của cô đặt vào trong chăn.
Tố Tố trong lòng cảm động, A Cường, anh ấy đối với cô thật sự tốt quá. Tố Tố im lặng, tự nhiên lại có chút buồn ngủ, nếu cô không ngủ, A Cường cũng sẽ không đi.
A Cường yên tĩnh đứng ở bên giường, đau lòng nhìn cô bị quấn gạc đầy người, nghe tiếng thở dần dần ổn định nhẹ nhàng, cô ngủ thật yên tĩnh. A Cường trong lòng than nhẹ, Tố Tố không muốn làm phiền người khác. Anh biết cái cảm giác khi da mới mọc lại, sẽ giống như có những con kiến đang gặm cắn da thịt minh, vậy mà Tố Tố lại không bao giờ oán trách, chỉ khi nào cô thật sự ngứa đến mức không chíu nổi, mới gắt gao nắm chặt lấy tay phải của mình. Mỗi lúc như vậy, A Cường đều không nhịn được mà đến cầm tay cô, hy vọng có thể truyền cho cô một chút kiên cường. Bàn tay nhỏ bé của Tố Tố lại chậm rãi buông ra, anh có thể cảm giác được cô đang nhếch miệng định nói gì đó nhưng cuối cùng cũng chỉ lặng lẽ không nói. A Cường không chịu nổi vẫn luôn tự hỏi đáy lòng mình, Tố Tố, bao giờ em mới chịu dựa dẫm vào anh đây?
A Cường thương tiếc cẩn thận vuốt những sợi tóc ra sau đầu cho cô, Tố Tố hãy để anh chăm sóc em cả đời này đi. Câu nói này anh đã cất giấu trong lòng mình bao nhiêu năm nay, bao giờ mới dám nói cho Tố Tố biết đây? A Cường thở dài tiếc nuối, cẩn thận thu tay lại, lại cẩn thận chỉnh chăn cho Tố Tố rồi mới rón rén rời khỏi phòng bệnh.

Không biết ngủ đã bao lâu, Tố Tố bị một trận ngứa cực ngứa làm cho tỉnh lại, thần trí từ từ thanh tỉnh, ngón tay bất giác giật giật, lại phát hiện tay phải của mình được một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng nắm lấy, Tố Tố hơi ngẩn ra, A Cường còn chưa đi? Bất giác kêu lên, “A Cường?” Bàn tay đang nắm lấy tay cô bỗng nắm chặt lại, sau đó dần dần lỏng ra nhưng cũng không buông hẳn. Tố Tố khẽ động tay, bàn tay này sao lại có chút không giống với tay của A Cường, hình như tay mềm mại hơn một chút, chẳng lẽ là do ban đêm nên cảm giác không giống?
Tố Tố tự nhiên bình tĩnh lại, chắc là A Cường rồi, anh thật là cố chấp, cô ngủ cũng đâu có về, kết quả vẫn là ở lại đây.
“A Cường, em muốn uống nước.” Tố Tố liếm liếm môi có chút khát, nhẹ giọng nói.
Bàn tay ấm áp ấy từ từ buông tay cô ra, sau đó Tố Tố lại nghe thấy những