Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134489
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/489 lượt.
của anh mới có thể hoàn toàn khôi phục!
Chung Bình lấy điện thoại ra gọi cho bạn tốt Mạch Dịch Nam. Bởi vì sợ ba anh phát hiện anh lại giúp Tố Tố trả tiền phẫu thuật, nên Chung Bình đành tìm A Nam mượn tiền, sau đó bảo cậu ấy gửi tới tài khoản ở bệnh viện. Chính mình lại hẹn trước với A Nam, kí giấy trả lại tiền cho cậu ấy. Như vậy sẽ không bị ba anh phát hiện, lại có thể giải quyết được vấn đề của Tố Tố. Cho dù ba anh có tra hỏi anh chi số tiền này đi đâu, anh cũng có lí do là cho A Nam mượn tiền, ba anh sẽ không thể nhúng tay vào việc anh cho bạn mượn tiền được.
Vết Sẹo
Lâm Vĩ Cường lấy điện thoại di động ra nhìn, đã 12 giờ, Tố Tố chắc đã đi ngủ rồi. Hôm nay chẳng biết vì sao người quản lí lại bắt mọi người ở lại sau khi tan ca để huấn luyện gì đó, báo hại anh đến giờ này mới có thể đến thăm Tố Tố một chút. Lâm Vĩ Cường nhanh chóng ra khỏi thang máy vào đến tầng bệnh của Tố Tố, cứ nghĩ đến việc một lúc nữa thôi có thể nhìn thấy cô, trên mặt bất giác lộ ra một tia mỉm cười.
Lâm Vĩ Cường đi đến trước cửa phòng bệnh, đang định đẩy cửa đi vào, cũng không để ý mà khẽ liếc mắt nhìn qua cửa sổ phòng bệnh, tay đang đặt trên nắm cửa bỗng chốc khựng lại. Trong phòng có người!
Lâm Vĩ Cường nhìn kĩ bóng lưng đang đứng bên giường, đôi mắt từ từ tối lại, khuya như vậy ai còn đến thăm Tố Tố nữa? Lâm Vĩ Cường nín thở, nhìn chằm chằm người nọ, người kia lại chỉ đứng một lúc lâu, sau đó từ từ cuối xuống gần sát với Tố Tố đang nằm trên giường. Lâm Vĩ Cường không khỏi căng thẳng, do dự không biết có nên đi vào hay không. Người kia lại chỉ nhẹ nhàng nắm tay của Tố Tố rồi lại đứng bất động. Lâm Vĩ Cường trốn ở bên cửa sổ, không dám nhúc nhích.
Rốt cục, người kia cuối cùng cũng từ từ buông tay của Tố Tố ra, sau đó xoay người lại. Lâm Vĩ Cường nhìn đến khuôn mặt của người kia, thì trong lòng liền chấn động,……….Hóa ra lại là Chung Bình. Lâm Vĩ Cường khẩn trương, nhanh chóng chạy sang một bên, trốn ở một góc nhìn chằm chằm cửa phòng bệnh của Tố Tố.
“Đúng vậy, hình như có người viết thư nặc danh cho bọn họ, nói lần hỏa hoạn này là do nơi mà bọn trẻ ở quá đỗi nguy hiểm nên mới phát cháy, nghe nói báo chí cùng đài truyền hình đều đến để phỏng vấn, cho nên cấp trên mới bắt đầu quan tâm.” A Cường cảm thấy kì quái, cũng có cảm giác có người đang ở đằng sau giúp đỡ cô nhi viện, chỉ là, đoán mãi cũng không đoán được ra ai.
“Người này thật sự tốt quá, có phải là viện trưởng hay không?” Tố Tố biết viện trưởng rất thương yêu bọn nhỏ, rất có thể là bà đã viết bức thư nặc danh này. Dù sao bà cũng là người hiểu rõ tình trạng của cô nhi viện nhất.
A Cường lắc đầu, “Viện trưởng nói không phải, viện trưởng cũng rất muốn tìm người kia, cảm tạ người kia đã giải quyết vấn đề nan giải như vậy cho cô nhi viện.”
Tố Tố tìm trong trí nhớ của mình người kia là ai, nhưng suy nghĩ cả nửa ngày, vẫn như cũ nghĩ không ra được ai cả. Tố Tố thở sâu, chờ đến khi cô khỏi hẳn, nhất định phải đi tìm người kia mới được.
A Cường và Tố Tố trò chuyện rất lâu, sau đó anh mới về nhà.
–
Sáng sớm hôm sau, Chung Bình cùng y tá vào phòng bệnh của Tiêu Tố Tâm. Hôm nay sẽ bỏ băng trắng cho cô, để xem tình hình vết thương đã lành đến đâu rồi. Tiêu Tố Tâm bị một người y tá nâng dậy ngồi tựa vào giường.
Chung Bình dịu dàng nói, “Hôm nay sẽ gỡ bỏ băng gạc cho cô.”
Tố Tố ừ một tiếng, thật lâu cũng không nghe thấy Chung Bình nói gì, giọng nói của anh không còn vẻ châm chọc như trước kia nữa, mà trầm ổn hơn một chút.
“Mắt đã thích ứng được chưa?” Chung Bình nhẹ nhàng ấn vào mí mắt của cô, ngày hôm qua đã bỏ đỡ băng ở mắt của cô đi, để cho cô có thể thích ứng dần dần với ánh sáng, hôm nay dù có bỏ hẳn băng ra cũng sẽ không bị kích thích quá lớn.
“Có thể rồi.” Tố Tố mỉm cười.
Chung Bình nhận lấy từ tay y tá một chiếc kéo, cắt bỏ băng gạc, dùng tay từ từ quấn bỏ theo vòng. Rốt cục cũng tháo hết toàn bộ đống băng đó, Chung Bình nhìn vào khuôn mặt của Tố Tố, trong lòng mơ hồ có chút đau đớn. Y tá liền lấy đi kéo và băng gạc từ trên tay của anh rửa sạch. Chung Bình tới gần khuôn mặt của Tố Tố, nhẹ giọng nói, “Đừng mở mắt.”
Tố Tố ngừng thở gật gật đầu, anh đang ở quá gần cô, khiến cô có thể cảm nhận rõ được hơi thở ấm áp của anh đang thổi trên làn da mẫn cảm của mình, làm cho toàn thân cô nổi da gà, Tố Tố cố gắng lấy lại bình tĩnh, ngồi im không nhúc nhích.
Chung Bình thật cẩn thận gỡ nốt hai phiến băng ở trên mắt của cô xuống. Rốt cục, Tố Tố cũng có cảm giác trên mặt mình không còn gì vướng bận nữa, Tố Tố cẩn thận hỏi, “Có tốt không?”
Chung Bình nhìn thấy mi mắt của cô đang gần anh trong gang tấc kia khẽ rung động, hàng lông mi vốn dài và đen nhánh thì bây giờ lại có chút ngắn lại, không còn cong được như lúc trước, “Từ từ mở mắt đi.”
Tố Tố hơi run rẩy, giọng nói của anh nhẹ nhàng đến kì lạ, mềm mỏng như vậy lại làm cô có chút hoảng hốt. Tố Tố hơi động mí mắt, từ từ mở mắt ra. Nhưng ánh sáng mạnh mẽ kia rất nhanh tràn vào mắt, làm cô có chút đau liền