Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Judo

Tình Yêu Judo

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 134505

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/505 lượt.

sẹo, em vẫn có thể sống vui vẻ, không ảnh hưởng gì đến sau này đâu.” Tố Tố dùng sức ôm chị Như, cố gắng an ủi chị.
Đinh Như gật gật đầu, lại càng nghẹn ngào, nếu Tố Tố là một đứa bé trai thì tốt rồi, sẽ không phải chịu nhiều khổ cực như vậy. Đinh Như lau khóe mắt vẫn còn dính nước, đau lòng nhìn cô, đột nhiên mở miệng, “Em phải cảm ơn Chung Bìn, lần này nếu không nhờ anh ấy hỗ trợ, chúng ta căn bản không thể có được số tiền lớn như vậy để trả tiền phẩu thuật, ân đức này tuyệt không thể quên!”
Tố Tố nghe xong lại ra sức gật đầu, “chị Như, em sẽ nhớ thật kĩ.”
Chị Như vỗ đầu cô, khóe miệng khẽ cười, “Chị đã sớm nói với em Chung Bình là người đàn ông tốt, xem đi, chị nói đâu có sai.” Ánh mắt kia lại khẽ liếc về phía cửa, giống như là Chung Bình chưa có rời đi.
Tố Tố nhìn thấy vẻ mặt của chị, trong lòng chợt lạnh đi, vẻ đỏ ửng trên mặt bỗng chốc tan thành mây khói, cô vừa rồi bị Chung Bình ôm vào trong lòng, còn vừa vặn bị chị Như nhìn thấy, nhất định là do lúc ấy quá sợ hãi mới cảm thấy được anh ôm lại ấm áp cùng an toàn đến vậy.
Tố Tố nhẹ nhàng mà ừ một tiếng.
“Chờ em khỏe hẳn, chúng ta mời Chung Bình đến nhà ăn cơm, để cảm ơn anh ấy.” chị Như ngồi ở một bên, mỉm cười nói.
Tố Tố chỉ có thể cười gật đầu, mí mắt lại bất giác rũ xuống, che khuất đi những gợn sóng mơ hồ trong mắt.

Ngày Tố Tố ra viện, mọi người ở cô nhi viện tất cả đều đến đây, làm cho phòng bệnh chật như nêm. Lâm Vĩ Cường vui vẻ mà chạy tới chạy lui, anh đi mượn một chiếc xe, định chở Tố Tố về nhà. Chị Như sớm đã đem mọi thứ của Tố Tố thu xếp hết sạch. Bọn nhỏ thì kích động đều vây quanh cô, thậm chí có đứa còn nhảy bổ vào trong lòng Tố Tố, bảo luôn luôn nhớ cô. Tố Tố cũng vui mừng đến phát khóc, bọn trẻ đều an toàn chính là chuyện hạnh phúc nhất của cô.
Vì Tố Tố vừa khôi phục không được bao lâu, nên thân thể có chút suy yếu, lại bị mọi người vây quanh nháo loạn lên, thì có chút không thở được. Lâm Vĩ Cường thấy vậy, liền ngăn lại mọi người, “Được rồi, trước về nhà đã, chị Tố Tố cũng phải về nhà nghỉ ngơi, chờ chị ấy khỏe hẳn, anh sẽ mang chị ấy về cô nhi viện, được không?” Bọn nhỏ vừa nghe vậy liền đồng ý rồi tản ra.
Tố Tố chống tay đi ra phía ngoài, A Cường thấy vậy liền chạy tới ôm chặt thắt lưng cô, bọn nhỏ đều kích động mà hét loạn lên. Tố Tố liền mặt đỏ tới tận mang tai quát nhẹ, “A Cường, em có thể tự đi.” A Cường lại càng không buông tay, ôm chặt lấy cô, quay đầu hỏi bọn nhỏ, “Các em nói xem để chị Tố Tố tự đi, hay để anh ôm chị đi?” “Ôm, ôm!” Bọn nhỏ đều kêu to hướng hai người chạy tới. Tố Tố đành phải ngượng ngùng cúi đầu để A Cường ôm cô đi ra ngoài. Chỉ có Tiểu Anh đi sau cùng, vẻ mặt thoáng buồn bực.
A Cường cười rất nhiều, nói là chen chúc thang máy phiền, nên nhất quyết đi thang lầu. Tố Tố nhẹ nắm lấy vạt áo của anh, “Đi thang lầu mệt.” A Cường lại cười ha hả nói nhỏ, “Anh ôm em nhiều hơn một chút.” Hai má của Tố Tố nghe xong thì càng đỏ hơn, vừa vặn bọn nhỏ liền đi tới, tất cả mọi người đành đi bộ xuống. Cả đoàn người đi trong bệnh viện không khỏi tạo nên tiếng động lớn, Tố Tố có chút lo lắng khẽ gọi, “Mấy đứa nói nhỏ thôi, không được làm ồn người khác.” “Vâng~” Bọn nhỏ liền nghe lời im lặng, cuối cùng cũng chỉ còn tiếng bước chân đi xuống dưới.
A Cường ôm chặt Tố Tố đi xuống lầu một, xuyên qua đại sảnh, “Chị Như đâu?” Chị Như không phải cũng ra khỏi cửa sao? Bây giờ sao lại không thấy người?
“Chị Như ở đằng kia.” Đinh Đinh nhanh mắt đã nhìn thấy chị Như đang đứng ở trên hành lang tầng 4, liền chỉ tay về phía đó.
Tố Tố ngước mắt nhìn lên, quả nhiên đã nhìn thấy chị Như, mà bóng hình màu trắng bên cạnh như khẽ tiến vào trong lòng cô. Tố Tố nhẹ nhàng nháy mắt mấy cái, có chút không dám xác định. Lẳng lặng ngắm từ xa, Tố Tố nhìn chằm chằm người mặc áo blu trắng kia, tự dưng chua xót cả cõi lòng, người nọ thì ra chính là Chung Bình, hóa ra chị Như là đi chào tạm biệt với anh ấy, chị Như…….đối với anh thật sự rất nặng tình. Tố Tố cố gắng nuốt xuống, bên tai chấn động, như là bị ù tai vậy, giống như có người cầm một cái búa nện không ngừng bên tai cô, vô tình như phát ra một chút thanh âm, mơ hồ, chỉ lộn xộn nghe thấy nó như đang nói với cô, “Không sao, không sao….” Tố Tố chậm rãi thu mắt lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười khổ thản nhiên.
A Cường cũng nhìn theo Tố Tố, một hồi lâu, mới dám cúi đầu xuống nhìn Tố Tố đang nằm gọn trong ngực mình, trên mặt cô vì sao lại thấy ngập tràn cô đơn có chút chói mắt. A Cường tay khẽ siết, dùng sức ôm Tố Tố chôn chặt trong lòng mình, nhanh chóng đi ra phía ngoài cửa
Trên hành lang bệnh viện.
“Tố Tố là người không thích nợ ân tình của người khác.” Đinh Như khẳng định Tố Tố đã nhìn thấy cô, đương nhiên cũng sẽ nhìn thấy người bên cạnh chính là Chung Bình.
Chung Bình vừa nhìn thấy Lâm Vĩ Cường gắt gao ôm chặt Tố Tố ở trong lồng ngực, quai hàm liền nghiến chặt, ánh mắt cũng từ từ kết thành băng, anh lạnh lùng nói, “Tùy cô ấy.” Cô nợ thì vẫn cứ nợ đi, vì sao cứ nhất quyết phải đi tìm Lâm Vĩ Cường vay tiền để trả lại anh, chẳng lẽ quan hệ giữa anh