Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Judo

Tình Yêu Judo

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 134513

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/513 lượt.

ng. Tố Tố đẩy cửa thoát hiểm rồi đi xuống, ở trong này luôn lờ mờ không rõ cũng không có ai cả, cô sẽ không phải lo lắng bị người khác chú ý nữa.
Nhưng khi đi xuống đến lầu ba, cô lại bị một giọng nói quen thuộc thu hút, Tố Tố nhẹ nhàng tiến lại gần, thì giọng nói kia càng ngày càng rõ ràng hơn, trái tim cô như bị ai bóp nhẹ một chút, giọng nói trầm ấm kia……Tố Tố ngừng thở, tim lại bắt đầu đập hỗn loạn, Chung Bình sao lại ở đây!
Chung Bình giống như là đang cùng một người nữa nói chuyện, giọng nói người kia rất xa lạ, cô khẳng định là mình chưa từng nghe qua, nhưng tại sao bọn họ phải thần thần bí bí ở đây, sao không đàng hoàng ở trong phòng làm việc mà nói chuyện? Tố Tố nghĩ vậy thì không tránh khỏi có chút tò mò, liền vểnh tai lên nghe.
“Hôm qua tổng biên lại hỏi tôi, thư kia từ đâu mà có?” Đây không phải là giọng nói của Chung Bình.
“Cậu nói thế nào?” là anh lên tiếng.
“Tôi còn không phải làm theo lời cậu, không biết ai viết thư. Nhưng mà tổng biên nói là cấp trên đang muốn tra xem người này là ai, xem ai lại dám đem chuyện này gửi lên đến quận? Cậu lần này làm cho bên trên rối loạn một phen đến không thể thanh thản nổi.” Giọng người kia có chút châm biếm
“Cậu đừng quản nhiều như vậy, việc này cứ nói là cậu không biết. Dù sao tin này cũng là do cậu viết rồi, cậu cũng không phải chịu tổn thất gì đâu.” Chung Bình dường như không cho là đúng.
Nghe anh nói, tim cô lại như bị ai bóp mạnh một cái, cô không dám nhìn thẳng nữa, rốt cuộc hai người họ đang nói chuyện gì vậy, vì sao mà thần kinh của cô lại căng ra như thế này, giống như có một đáp án nào đó đang hiển hiện ngay trước mắt cô vậy, tim tự nhiên lại đập nhanh vô cùng.
“Nghe nói có người tìm đến cả bệnh viện của cậu để điều tra, có đi tìm cô gái bị bỏng kia không?” Người kia nói xong thì có chút ảo não.
“Yên tâm, không tra ra gì đâu.” Chung Bình vỗ vỗ vai của người nọ, làm phát ra một chút âm thanh, khiến Tố Tố sợ tới mức co rụt người lại, thiếu chút nữa đã đập mạnh đến cái ót đằng sau
Sau đó, người kia lại càu nhàu thêm gì nữa, nhưng tất cả đều bị Chung Bình trấn an hết, hai người họ đứng nói chuyện thêm một lát, rồi người kia giống như đang bước chân đi xuống dưới.
Tố Tố khẩn trương chậm rãi lùi về phía sau, vừa mới lùi đến chỗ rẽ ở cầu thang, thì đã nghe thấy tiếng cước bộ đến gần. Tố Tố cuống quít đẩy cửa thoát hiểm trốn ra ngoài. Đến khi nghe rõ tiếng bước chân bên trong đã rời đi rồi, thì Tố Tố mới khẽ thở ra, cô tựa vào cạnh cửa, trong đầu vô cùng hỗn độn, thật không thể ngờ được người đã giúp đỡ cô nhi viện mà cô và viện trưởng đang tìm lại thì ra lại chính là anh!
Tố Tố đợi chờ cả nửa ngày, sau đó mới đẩy cửa đi vào bên trong, cô do dự một lúc cuối cùng lại hướng lầu trên đi tiếp. Tố Tố chậm rãi đi đến cạnh cửa phòng làm việc của Chung Bình, khẽ liếc một cái, lúc này Chung Bình đã đang ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế của mình rồi.
Tố Tố bình ổn trái tim mình, sau đó mới đi vào trong. Chung Bình vừa ngẩng đầu lên không ngờ lại nhìn thấy cô nên vô cùng hoảng sợ, “Tố Tố?” Nói xong tự nhiên đứng lên.
Tố Tố mỉm cười, đi đến trước mặt anh, “Chung Bình, tôi có chuyện tìm anh.”
Vẻ mặt kinh hoàng này của Chung Bình càng làm cho cô thêm sáng tỏ, anh vừa mới cùng người khác bí mật nói chuyện về cô nhi viện, bây giờ lại đột nhiên thấy cô xuất hiện ở đây, thì hoảng sợ là điều đương nhiên. Tố Tố nhìn anh rất nhanh đã lấy lại được bình tĩnh, trong lòng liền cảm thấy hơi khác thường, nhưng ánh mắt vẫn như cũ chăm chú nhìn anh.
Chung Bình gật đầu, quay ra nói với người bác sĩ ngồi bên cạnh một tiếng, sau đó mới cùng Tố Tố đi ra ngoài.
Hai người đi xuống lầu, đi bộ đến khu phòng bệnh, ở trong đó có một hoa viên nho nhỏ.
Chung Bình nhìn bóng dáng của Tố Tố, trong lòng lại cảm thấy bất an, sao tự nhiên cô ấy lại xuất hiện ở đây? Chẳng lẽ cô ấy đã phát hiện mình luôn trộm nhìn cô ấy? Mà cái biểu tình kì quái trên mặt Tố Tố lại càng làm cho anh đoán không ra, “Tố Tố, có chuyện gì vậy?”
Tố Tố đột nhiên xoay người, nhìn anh chằm chằm, nhưng không nói gì cả.
Anh bị cô nhìn chăm chú như vậy lại càng cảm thấy bất an hơn, ánh mắt đành phiêu nhẹ về nơi khác, ho khẽ một tiếng, “Có phải thấy khó chịu hay không?”
Tố Tố chậm rãi mở miệng, “Chung Bình.” Giọng nói nhỏ nhẹ như khẽ gọ vào trái tim anh nhưng lại làm cho anh chấn động, chỉ biết băn khoăn cau mày lại, cô ấy làm sao vậy?
“Thư nặc danh kia là anh viết?” Tố Tố đang cố cưỡng chế nội tâm kích động của mình, nhìn ánh mắt của anh từ không thể tin được rồi nhanh chóng chuyển sang trấn tĩnh, quả nhiên là anh.
Chung Bình chấn động, trong lòng vòng vo một hồi, Tố Tố làm sao mà biết được? Anh có nên thừa nhận hay không? Sau đó lại nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của cô, anh đành phải gật nhẹ đầu.
“Anh…..vì sao phải làm như vậy?” Tố Tố hỏi xong liền cảm thấy hối hận, ánh mắt của Chung Bình nhanh chóng tối sầm lại, chằm chằm nhìn cô như muốn đem cô khảm sâu vào trong đôi mắt kia, ở đôi mắt vốn sâu không thấy đáy ấy, cô lại dường như từ trong đó tìm kiếm được đáp án mà


XtGem Forum catalog