Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Judo

Tình Yêu Judo

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 134508

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/508 lượt.

ến sợ hãi là được rồi.
Chị Như nhẹ nhàng bôi thuốc xong, thì khẽ buông áo của Tố Tố xuống, sờ mái tóc ngắn của cô, “Ngày mai mua cho em một cái mũ nhé?”
Tố Tố vừa định mở miệng cự tuyệt lại nhìn thấy ánh mắt quan tâm của chị, những lời muốn nói đành nuốt trở về, gật gật đầu, “Được.”
Chị Như lại vỗ nhẹ vai cô, rồi đi về giường của mình, đương đến bên giường dường như lại nhớ ra cái gì, xoay người nói với Tố Tố, “Chị hôm nay nói với Chung Bình là sẽ tìm cách trả tiền anh ấy, anh ấy lại nói không cần phải vội. Bảo chúng ta cứ từ từ.” Tố Tố nghe xong, chậm rãi gật đầu, vẫn là nên nghĩ cách nhanh trả tiền người ta.
“Nhìn ánh mắt dịu dàng của Chung Bình, làm chị say mất rồi, anh ấy đẹp trai quá.” Chị Như vẻ mặt đầy hạnh phúc nằm trên giường, thẳng tắp nhìn chằm chằm trần nhà, giống như ở trên kia có dán khuôn mặt tuấn tú của Chung Bình vậy.
Tố Tố cũng tắt đèn lên giường nằm, nghe chị Như thì thào tự hỏi làm sao có thể hấp dẫn được Chung Bình đây, cô liền chậm rãi nghiêng người, khẽ dịch chuyển về phía mép giường. Thời điểm mà Chung Bình dịu dàng với người khác quả thật rất mê người, khó trách nhiều phụ nữ lại cứ thích đổ xô vào anh như vậy. Chị Như cố gắng lên, có lẽ một ngày nào đó anh ấy sẽ nhận ra chị rất tốt. Tố Tố nhắm mắt lại, chậm rãi vuốt nhẹ trái tim đang quặn thắt của mình. 






Vì Em
Nhờ sự sắp xếp của chị Như, Tố Tố cuối tuần đã có thể quay lại siêu thị. Chẳng qua, cô không được làm nhân viên thu ngân nữa mà làm nhân viên kiểm hàng, chủ yếu là phụ trách hàng hóa, thanh lí tiền, công việc so với khi làm thu ngân còn mệt hơn, mà tiền lương lại càng ít ỏi. Nhưng Tố Tố còn có thể trở về đi làm lại, là đã thấy cảm kích lắm rồi, một câu cũng không dám nói thêm nữa. Chỉ có điều cô vẫn nhờ A Cường hỏi thăm xem, còn có việc nào làm thêm giờ nữa không. A Cường vừa nghe cô định phân thân làm hai việc, liền vội vàng ngăn cản, cô mới khỏe lại, đương nhiên không thể quá vất vả. A Cường thậm chí còn đem tiền mà mình vất vả dành dụm để sau này cưới vợ đưa cho cô, bảo Tố Tố cứ đưa trước cho Chung Bình. Tố Tố lại nhất định không chịu nhận, tiền này cũng là tiền mà anh phải đổ mồ hôi sôi nước mắt mới làm ra, cô làm sao có thể ngồi chơi mà hưởng lộc được.
Chị Như biết chuyện này liền mắng cô ngốc, tiền này A Cường cho mượn còn không phải là vì chính anh, người mà anh muốn kết hôn không phải là cô sao. Tố Tố nghe xong, liền không hé răng. Tâm ý của A Cường cô hiểu, nhưng cô vẫn chỉ coi A Cường là anh trai mình, hơn nữa cô vẫn hy vọng anh cùng Tiểu Anh có thể thành đôi, cho nên cô không thể tùy tiện nhận số tiền này của anh được.
Ít hôm sau đó, Tố Tố cùng A Cường trở về cô nhi viện, vừa nhìn thấy bọn trẻ đã có chỗ ở ổn định, mà ngôi nhà mới kia cũng đang được xúc tiến xây lại, Tố Tố rất mực vui mừng, rốt cục cũng có người chịu chú ý đến tình trạng khốn khó của nơi đây.
Viện trưởng vừa thấy người đến là Tố Tố, liền gắt gao ôm chặt lấy cô, đau lòng vỗ lên lưng cô, nghẹn ngào nói, “Tố Tố, đứa nhỏ đáng thương này.”
“Cậu ấy còn mua rất nhiều đồ chơi cho tụi nhỏ, an ủi bọn chúng rằng chị Tố Tố sẽ rất nhanh khỏi lại, rất nhanh có thể trở về chơi với bọn chúng. Làm cho bọn nhỏ đều khóc loạn hết cả lên, bây giờ bọn nó thỉnh thoảng vẫn thường hỏi ta, khi nào thì anh Chung lại đến.” Viện trưởng mỗi khi nhắc đến Chung Bình, trên mặt lại lộ ra nụ cười hiền lành, Chung tiên sinh đối với cô nhi viện của bọn họ quả thực rất tận tâm.
Tố Tố nghe bà nói lại tưởng tượng ra cảnh Chung Bình bị một đám trẻ vây lại ở trong, dịu dàng an ủi chúng, trái tim cô không khỏi co rút đau đớn, Chung Bình, anh còn làm bao nhiêu chuyện mà tôi không biết nữa đây?
Viện trưởng sờ sờ mái tóc ngắn của cô, “Con cùng Chung tiên sinh quen biết, có rảnh thì thay ta đi gặp cậu ấy, bảo bọn nhỏ đều rất nhớ cậu ấy.” Bạn của Tố Tố thật giống cô đều là người sống tình cảm như vậy.
Tố Tố gật nhẹ đầu, hơn một tuần qua, cô cũng không gặp được Chung Bình, không biết có phải gần đây anh lại bận gì không.

Buổi chiều hôm đó, A Cường chở Tố Tố từ cô nhi viện về nhà trước, sau đó mới quay xe đi về khách sạn.
Tố Tố ngồi ở nhà, ngẫm lại lời nói của viện trưởng, sau đó quyết định đi đến bệnh viện gặp anh. Mặc kệ Chung Bình có đang ở đó hay không, cô vẫn muốn anh biết bọn nhỏ rất nhớ anh.
Tố Tố nghĩ vậy, liền đội thêm mũ ra khỏi nhà, rồi ngồi trên xe bus để đến bệnh viện.
Bệnh viện, nơi đây vẫn luôn đông đúc và nhốn nháo như vậy, Tố Tố đi thang máy lên tầng, rất nhanh đã đến phòng làm việc của anh. Nhưng khi liếc nhìn vào bên trong, thì lại không thấy bóng dáng của Chung Bình đâu, mà chỉ có một bác sĩ đang ngồi ở bên cạnh bàn. Tố Tố cảm thấy hơi mất mát, chậm rãi tựa vào một bên tường, đưa mắt nhìn sang hai bên, có phải Chung Bình đang đi khám bệnh rồi không?
Nhưng đợi mãi một lúc lâu, anh vẫn chưa trở về. Tố Tố đành thở dài, quyết định đi về trước.
Đứng trước thang máy, nhìn thấy cả một đống người đang chen chúc cô liền quyết định đi thang bộ xuống tầ