Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/511 lượt.
bóp chết cô.
Tiêu tiểu tố mắt nhắm mắt mở, “Anh…..Không phải bảo em nhắm mắt sao?” Giờ này vốn là nên đi ngủ, cô nhắm mắt lại thì tự động ngủ luôn, cô cũng không có cách nào khác nữa.
“Anh bảo em nhắm mắt lại, chứ bảo em ngủ đâu, anh còn đang kể chuyện xưa cho em nghe đấy.” Chung tiểu bình giữ mặt cô lại, bắt cô mau tỉnh.
Tiêu tiểu tố bị đau, liền trợn cả hai mắt to lên, “Kia…..có thể vào xe ngồi kể không, nơi này lạnh quá.” Kể chuyện không về nhà mà kể? Đêm hôm khuya khoắt lại chạy lên đỉnh núi hóng gió, nghe cũng chưa nghe được gì đã bị gió thổi bay luôn.
Chung tiểu bình lần thứ hai trừng mắt nhìn cô, sau đó nhắm mặt lại, đẩy Tiêu tiểu tố ra, nhịn không được mà ngửa mặt lên trời rơi lệ! Anh cuối cùng cũng hiểu được, Tiêu tiểu tố không những đã không đáng yêu, còn không có tí lãng mạn nào nữa!
Chung tiểu bình bị trúng một đòn nặng nề như vậy, cuối cùng vẫn phải ôm Tiêu tiểu tố vào trong xe, rồi đem hai ghế trước hạ xuống, đặt cô ngồi vào trong, sau đó anh cũng tự ngồi vào chỗ của mình. Nhìn Tiêu tiểu tố thoải mái duỗi thẳng người tiếp tục ngủ. Chung tiểu bình đành nhìn mấy ngôi sao trên trời, thở dài một cái, ai, cứ từ từ gặp gỡ, tôi còn phải giúp Tố Tố ngủ nữa.
Anh cũng nằm xuống, khẽ ôm Tố Tố vào trong lòng mình, vì sợ cô lạnh nên tất cả cửa xe đều đóng, người còn co lại thành hình tròn. Tố Tố nằm trong lồng ngực ấm áp của anh, bỗng nhiên vô cùng thoải mái, không tự giác càng hướng vào lòng anh, chui sâu vào trong. Chung tiểu bình ôm thân thể mềm mại, bực bội mới giảm đi một chút. Không được nhìn sao, ôm Tố Tố cũng được! Tuy rằng đầu óc của cô gái này không được tốt cho lắm,nhưng là anh vẫn rất yêu cô. Anh hôn nhẹ lên mặt của Tố Tố, ôm chặt cô ngủ.
Ngày hôm sau mặt trời còn chưa lên, Chung tiểu bình đã bị đồng hồ báo thức ở trong di động đánh thức dậy, Chung tiểu bình muốn duỗi tay để tắt di động, mới phát hiện cánh tay mình vẫn còn bị Tố Tố đè, cả cánh tay có chút tê dại. Chung tiểu bình nhìn ra ngoài cửa đã ló ra một vài tia sáng, khẽ đẩy người trong lòng mình, “Tố Tố, dậy di, mặt trời sắp mọc rồi.”
Tố Tố ừ vài tiếng, vẫn không mở mắt, hai tay ngược lại càng ôm anh chặt hơn, trên người anh quả thật rất ấm áp.
Chung tiểu bình bất đắc dĩ đành rút tay ra, đứng dậy xuống xe. Nhìn thấy cả một vùng trời ửng đỏ, ông trời đã sắp thức dậy rồi. Chung Bình đứng hoạt động gân cốt một chút, rồi chui vào trong xe, ôm Tố Tố ra.
Tố Tố đột nhiên tiếp xúc với không khí lạnh bên ngoài thì càng chui sâu vào trong ngực anh, miệng không nhịn được khẽ kêu lên.
Chung tiểu bình ôm cô ngồi trên mui xe, khẽ gọi cô, “Tố Tố, xem mặt trời mọc rồi ngủ tiếp.” Sao lại giống một con lợn con vậy, gọi mãi cũng đều bất tỉnh.
Tố Tố nhẹ hừ hừ vài tiếng, không để ý tới anh.
Chung tiểu bình bất đắc dĩ đành kéo mi mắt của cô lên, mỉm cười, “Dậy xem mặt trời mọc đã.”
Tố Tố trợn mắt nhìn, “Anh tự xem đi.”
Vã mồ hôi, may mà còn chưa ăn sáng, không thì sẽ bị cô đánh một trận nữa rồi! Chung tiểu bình dán nhẹ lên mặt cô, nhẹ nhàng ma sát gọi cô dậy, anh dụng tâm muốn cùng cô xem mặt trời mọc như vậy, cô có thể hay không vì anh ngủ ít đi một chút.
Cọ cọ cả nửa ngày, Tố Tố mới chịu tỉnh, nửa mơ nửa tỉnh nằm cuộn trong lòng anh, nhìn vầng mặt trời đang từ từ ló dạng, ngáp lớn một cái. Chung tiểu bình vừa định hỏi cô có đẹp hay không, thì bỗng chốc như bị mắc nghẹn trong cổ hỏng!
Tay Tố Tố vừa khẽ buông ra khỏi miệng, “Ngáp quả nhiên là bị lây.” Ôi nhiều chuyện như vậy.
Chung tiểu bình buồn bực khép miệng lại, than thở một câu, “Em tỉnh kiểu gì mà so với ngủ còn kém hơn.”
Chung tiểu bình nhìn mặt trời mọc mà muốn khóc, mặc dù anh vẫn chưa muốn từ bỏ ý định đem lời lãng mạn nhất ấy nói ra với cô, nhưng anh vẫn đang đợi bạn học Tiêu tiểu tố có thể tự hiểu được hoàn cảnh hiện tại, anh cũng đâu có hy vọng xa vời rằng cô sẽ cảm động đâu. Nhưng xem ra, kế hoạch lãng mạn này của anh hoàn toàn thất bại rồi.
Chung tiểu bình đầy mất mát nói, “Sớm biết như vậy thà đưa em đi xem mặt trời lặn còn hơn.”
Tiêu tiểu tố gật đầu, “Mặt trời lặn rất được, có thể ăn no rồi từ từ xem.”
Chung tiểu bình nghe xong, hưng phấn nói, “Vậy đêm nay ra biển xem mặt trời lặn đi.” Cuối cùng cô cũng chung ý tưởng với anh.
Tiêu tiểu tố lại lắc đầu, Chung Bình đang sục sôi, hào hứng thì bị cái lắc đầu của cô làm chậm rãi tan thành nước, cô lại đùa anh sao! Lại không muốn nữa?
“Về sau rồi đi, mỗi ngày đều có thể mà, sao mà phải gấp như vậy, em mệt lắm, muốn ngủ.” Tố Tố nói xong lại cuộn người trong lòng anh, nhắm mắt lại.
Chung tiểu bình cứng ngắc ôm Tiêu tiểu tố, mỗi ngày đều có thể đi, cô nói mỗi ngày đều nguyện ý cùng anh đi xem mặt trời lặn? Chỉ cần ăn no, ngủ đủ thì OK? Chung tiểu bình trong lòng đang đóng băng đã từ từ sống lại.
Nhìn Tố Tố đang ngủ say trong lòng mình, Chung tiểu bình bất đắc dĩ than nhẹ, xem ra, muốn cho Tiêu tiểu tố một chút lãng mạn, đều phải xem xem tính cách của cô ra sao đã. Nhìn mặt trời đã lên cao hẳn, Chung tiểu bình đột nhiên thấy lạnh cả xương sống, sao anh lại thấy con đường này d