Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Judo

Tình Yêu Judo

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 134506

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/506 lượt.

mình muốn, trái tim của cô khẽ run nhẹ, kinh hoàng muốn thu lại ánh mắt, nhưng ánh mắt của anh lại như hai phần nam châm hút lấy ánh mắt của cô, khiến cô không thể rời.
“Tố Tố.” tiếng gọi dịu dàng ấy lại làm rối loạn thần trí của cô, cô kinh hãi lùi lại vài bước.
Chung Bình nhìn thấy cô hoảng hốt và lúng túng, trong lòng cảm thấy mừng như điên, hóa ra không chỉ có mình anh thất thường như vậy.
Chung Bình mỉm cười nhìn cô, “Tôi nghĩ muốn vì em làm chút chuyện gì đó.” Sau khi tỉnh lại, việc đầu tiên cô quan tâm chính là cô nhi viện, lúc ấy cô đã thì thào nói nhỏ với anh, khiến trái tim anh thật sự rất đau. Khi nào mới có người nghĩ thay cho cô đây?
Môi Tố Tố run rẩy, phát ra một chút thanh âm yếu ớt, “Anh đã làm rất nhiều rồi.” Tố Tố nói xong lại lui lại tiếp, cô sợ khoảng cách giữa hai người lúc đó, trong lòng lại không ngừng thuyết phục trái tim đang hoảng sợ kinh ngạc của mình, rằng anh làm hết thảy những việc này đều là vì bọn nhỏ thôi, tuyệt đối không phải chỉ vì mình cô.
“Tố Tố.” Chung Bình lôi cô lại gần mình, nhìn thẳng cô, “Tôi thế mà vẫn cảm thấy không đủ?” Đã đủ rồi sao? Vì sao mà mỗi khi nhìn thấy vẻ mặt kiên cường của cô, anh vẫn đau lòng không thôi. Không nhìn thấy cô, trong lòng anh sẽ vướng bận, lo lắng cô có đau không, có khó chịu hay không, nhịn không được phải trộm tới thăm cô, trong khi đó lại không dám xuất hiện đối diện trực tiếp với cô! Cô có phải nên giải đáp tất cả những hoang mang trong lòng anh rồi hay không?
“Chung Bình.” Tố Tố vội vàng đề cao thanh âm, đánh gãy lời nói của anh, thở phì phò mở miệng, “Tôi thay cô nhi viện cảm ơn anh, bọn nhỏ cũng rất nhớ anh.” Anh đã làm rất nhiều việc tốt, mọi người nhất định đều rất muốn nói lời cám ơn anh. Nói xong, Tố Tố đã dùng sức gập người một cái 90 độ trước mặt Chung Bình, sau đó đứng thẳng dậy dường như muốn chạy đi.
Chung Bình nhanh chân chạy đến cản cô lại, ánh mắt của anh sáng rực như chiếu thẳng vào trái tim cô, “Tố Tố, tôi làm hết thảy những điều này đều có lí do, đấy là vì em.”
Tố Tố nhìn vào đôi mắt sâu đen của Chung Bình, tim đập nhanh như một con ngựa điên mất cương, cô chỉ biết dùng hết sức đẩy anh ra, sau đó hoảng sợ chạy trốn. Ngoại truyện: Chung tiểu bình và Tiêu tiểu tố
“Này, tay anh đang đặt ở đâu vậy?” Tiêu tiểu tố trợn mắt nhìn Chung tiểu bình đang ở trước mặt, rõ ràng đã bị ngã xuống đất rồi, hai tay còn giống y như bạch tuộc vẫn bíu chặt trước ngực cô, lại còn sờ soạng nữa chứ, Tiêu tiểu tố liền nhấc chân lên, ghì chặt anh lại xuống chiếc đệm.
“A, xin đi, rõ ràng em bảo anh đừng buông tay mà.” Bạn học Chung tiểu bình vẻ mặt vô tội, điên loạn xoa ngực mình.
Bàn tay trắng nõn của Tiêu tiểu phóng tới, nắm lấy cổ áo của anh nhấc lên, “Đổi lượt anh tấn công đi.” Dạy anh nhiều lần như vậy, như thế nào cũng không hề tiến triển, xem ra anh ấy chả có lòng dạ nào là muốn học cả.
Chung tiểu bình nghe thấy đã đến lượt mình công, hai mắt liền tỏa sáng, trong đôi mắt hoa đào kia hiện lên nụ cười xấu xa, thân mình vừa đứng vững lại, đã mỉm cười nhìn Tiêu tiểu tố, anh xoay người, đánh móc sau gáy cô. Ha ha, bạn học Tố Tố, anh sẽ không khách khí đâu!
Tiêu tiểu tô vừa thấy hai móng vuốt sói kia đang lao đến trước ngực mình, bực tức vô cùng, đây là cái tư thế gì đây, cô từ khi nào lại dạy anh cái chiêu thức như vậy, thật là ngớ ngẩn, còn chưa chạm vào tay áo của đối thủ thì đã bị người ta quật quã rồi. Quả nhiên, hai bàn tay trắng nõn của Tiêu tiểu tố liền xuất thủ, một cái chặn, một cái thuận thế bắt lấy tay anh, kéo về phía trước, sau đó nhấc chân đá nhẹ một cái, lại dùng tay đẩy, khiến anh nhất thời mất đi trọng lực, yếu như chân tôm, Tiêu tiểu tố không mất nhiều công sức lắm, quật anh ngã xuống mặt đất. Một tiếng phanh vang lên, đã nhìn thấy bạn học Chung tiểu bình mặt lộ vẻ đau đớn không chịu nổi, nhăn nhó thành một cục.
Chung tiểu bình nằm thẳng trên mặt đất, đau đớn la hét, “Tố Tố, không phải em bảo anh công sao, sao lại đánh lại?” Anh một bên giả vờ kêu thảm thiết, một lên lại chậm rãi di chuyển đến bên chân Tiêu tiểu tố, tay từ từ vươn ra, chuẩn bị đánh úp.
Tiêu tiểu tố sớm đã đề phòng cẩn thận, nghĩ muốn chờ cho đến khi tay anh đến gần hơn nữa cô nhất định sẽ giẫm thật manh, hai người còn đang âm thầm phân cao thấp, thì cửa phòng tập đột nhiên lại có người đẩy ra. Hai người giật nảy mình, nhìn ra ngoài cửa.
“Bà nội!”
“Bà!”
Hai người cùng một lúc hét chói tai, người đứng ở cửa quả thực là bà nội của Chung tiểu bình, đang được mẹ Chung nâng vào.
“Bình Bình, Tố Tố, từ sáng sớm các con đã tập rồi, thành quả như thế nào?” Bà cụ híp mắt cười.
“Bà ơi, anh ấy một chút cũng không giống luyện tập gì cả.” Tiểu tiểu tố âm thầm đạp anh một cái, rồi mới nhảy xuống cái nệm, chạy nhanh đến bên người bà.
“Đâu có, con rất nghiêm túc, bà xem con bị Tố Tố đánh rơi nhiều như vậy!” Chung tiểu bình lăn lông lốc đứng lên.
Bà cụ nhìn Bình Bình, rồi sờ đầu của Tố Tố, cười ha hả nói, “Tố Tố, con phải kiên nhẫn, Bình Bình kiên trì như vậy là may mắn lắm rồi, trước kia nó chỉ chơi một lúc rồ


Polaroid