Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134516
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/516 lượt.
phía Tố Tố, Tố Tố tim đập loạn nhịp, lắc lắc đầu với anh ra vẻ mình không biết,
Chung Bình nhíu mi lại, vẻ mặt cô đơn, khẽ thở dài nói, “Tố Tố, tôi thật sự có chuyện muốn tìm em.”
Tố Tố nhìn ánh mắt khẩn cầu của anh, lại thấy A Cường đang khẩn trương nhìn cô, nhất thời có chút do dự. Sau đó Chung Bình chỉ bình tĩnh nhìn cô, Tố Tố đành mở to mắt, khẽ nói với A Cường, “A Cường, ngại quá. Chung Bình chắc là có việc rất gấp muốn gặp em.” A Cường nhìn Chung Bình vẫn khí định thần nhàn thì trong lòng nổi lên chút buồn bực, anh ta đã chắc chắn rằng Tố Tố sẽ đi cùng với anh ta. Lại nhìn thấy vẻ mặt khó xử của Tố Tố, anh cũng có chút không đành lòng, liền tiến lên khẽ kéo lại chiếc mũ của cô, nắm tay cô cười nói, “Không sao, về nhà nhớ gọi điện thoại cho anh.” Tố Tố cảm kích gật gật đầu.
Chung Bình nhìn thấy hai người họ diễn trò dịu dàng thắm thiết trước mặt mình, thì không khỏi có chút bực mình, lại xoay người mở cửa ra ý giục cô lên xe. Tố Tố buông tay của A Cường rồi ngồi vào bên trong, Chung Bình nhìn A Cường gật đầu một cái rồi cũng nhanh chóng ngồi vào trong lái xe rời đi.
A Cường nhìn bóng dáng chiếc xe màu đỏ đã rất nhanh biến mất, cái cảm giác nói không nên lời bỗng nhiên lan tràn cả lồng ngực, Chung Bình đối với Tố Tố rốt cuộc là có ý định gì đây?
–
Chung Bình chở Tố Tố ra bờ sông, rồi chậm rãi dừng xe lại
Tố Tố kìm nén sự khẩn trương trong lòng mình, cố gắng mỉm cười hỏi, “Anh tìm tôi có chuyện gì?”
Chung Bình quay mặt lại nhìn cô, “Tố Tố, tôi muốn nhờ em đi gặp bà, bà rất muốn gặp em, làm ơn đi.”
Tố Tố cả kinh, bà ư? Bà làm sao vậy? “Anh không có nói qua quan hệ thật sự của chúng ta với bà à?” Không phải sớm bảo anh nên tìm lý do để giải thích cho bà sao? Cô không thể nào sẽ giả làm bạn gái của anh để lừa bà lẫn nữa được.
“Chính là vì nói ra, nên mới phiền.” Chung Bình vô cùng nhức đầu thở dài một cái, làm cho trái tim Tố Tố không khỏi co thắt lại, như bị buộc chặt ở trên cao vậy, cô khẩn trương hỏi, “Phiền gì vậy?”
“Tôi nói với bà là chúng ta chia tay, bà tức đến mức mắng tôi bất hiếu, bảo là một cô gái tốt như em mà lại không biết quý trọng.” Chung Bình vừa ảo não vừa nhìn Tố Tố, mà Tố Tố bị anh nhìn chăm chú như vậy thì cảm thấy không được tự nhiên, chỉ có thể đảo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Căn bản quan hệ của bọn họ cũng không phải như vậy, anh đáng nhẽ vẫn nên giải thích rõ ràng với bà chứ. Chung Bình tiếp tục nói, “Tôi nói là đã cố gắng, kết quả không cẩn thận lại lộ ra cả chuyện em bị thương nằm viện nói ra, bà nghe xong vừa đau lòng vừa mắng tôi nhẫn tâm, bà tưởng tôi ghét bỏ em hiện giờ nên mới chia tay với em.”
Tố Tố trong lòng quýnh lên, nhìn anh, “Anh….Anh phải giải thích kĩ chứ, chúng ta vốn từ đầu đã không phải quan hệ như vậy mà.”
Làm cho bà tức giận đến mức như vậy, thì không bằng nói thật ngay từ đầu, có khi bà còn hiểu được.
Chung Bình nặng nề lắc đầu, thở mạnh một cái, “Vô dụng thôi, bà đã bị tôi làm tức đến mức bị cao huyết áp nằm viện rồi. Tôi thật rất bất hiếu!” Chung Bình tự trách chính mình, đấm lên chiếc vô lăng một cái.
Tố Tố lo lắng khẽ kéo vai anh lại, “Chung Bình,” cô bị giọng điệu nặng nề của anh làm cho chấn động, anh…..Anh nhất định đang tự trách chính mình, kì thật, việc này cũng không hoàn toàn là trách nhiệm của anh, cô vẫn nên trực tiếp nói rõ ràng với cụ bà mới đúng. “Bà hiện tại thế nào rồi?” Cứ tưởng tượng đến việc một bà lão đáng yêu như vậy phải tức giận đến nằm viện, tim cô giống như bị dao cứa vào vô cùng áy náy, cô cũng là đồng lõa đã khiến bà phải nằm viện.
“Không chịu ăn cơm, cũng không chịu uống thuốc. Trước đây, bà sẽ nghe lời tôi, hiện tại đang tức tôi, ngay cả mặt tôi cũng không muốn nhìn, không ai khuyên nổi bà nữa rồi.” Chung Bình vẻ mặt cầu xin, giống như là đã không còn đường xoay sở nữa rồi.
“Không ăn cơm sao được?” Tố Tố sốt ruột nắm tay anh, bà đã lớn tuổi như vậy, nếu tức giận, lại còn không được nạp đủ dinh dưỡng, sẽ rất dễ dàng dẫn đến tái phát các bệnh khác.
“Đúng vậy, nhưng hiện tại bà đang nổi nóng, ai khuyên cũng không nghe.” Chung Bình bắt ngược lại tay cô nắm chặt lấy, khẩn cầu nhìn Tố Tố, “Tố Tố, tôi xin em, em đi khuyên bà giúp tôi.”
Tố Tố ngẩn ra, theo bản năng định lắc đầu, cô làm sao còn có thể đi gặp bà nữa, cô và Chung Bình đã sớm không còn quan hệ gì, hơn nữa mặt của cô vẫn còn vết thương, sợ sẽ lại dọa đến bà.
Chung Bình lo lắng nắm tay cô càng chặt, khẩn thiết nói, “Tố Tố, chỉ có em đi, bà mới chịu nghe, tôi biết bà rất thích em, bà lần này tức giận, chính là vì tôi không biết quý trọng em.”
Tố Tố khẽ nhếch miệng, không biết nên trả lời anh thế nào, anh càng nói càng làm cô rối loạn, bà thể nào cũng sẽ tiếp tục hiểu lầm nữa cho mà xem.
Chung Bình thấy cô do dự không hé răng thì vô cùng sốt ruột, giọng điệu không khỏi nặng nề thêm, “Tố Tố, em nhẫn tâm như vậy, không quan tâm tới việc bà đang bị bệnh nữa sao?”
Tố Tố ra sức lắc đầu, “Đương nhiên không phải, tôi…..” Cô chỉ là không muốn bà càng hiểu lầm thêm, cô cũng không nên cùng anh vướng mắc nhiều chuyện nữa.