Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134523
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/523 lượt.
ấy anh vẫn rất bình tĩnh, hai mắt đang nhìn thẳng phía trước.
“Như vậy chăm sóc bà tiện hơn.” Chung Bình cũng quay mặt lại nhìn cô , ánh mắt ấm áp mà thành khẩn.
Tố Tố nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của anh, tim lại bỗng chốc đập nhanh lên, hô hấp cũng có chút hỗn loạn, anh thật sự chỉ là vì bà? Cô cố gắng kìm nén trái tim đang đập loạn của mình, khẽ nói, “Như vậy không tốt đâu.”
“Tố Tố, coi như em lại vì bà, em có thể nhượng bộ bà một chút được không?” Chung Bình xoay vô lăng một cái, đi về phía bên tay phải, làm người cô liền nghiêng vào bên trong.
Tố Tố không biết nên trả lời anh như thế nào, chỉ có thể im lặng.
Nhưng rất nhanh, xe đã tới trước cửa nhà. Ngay lúc Tố Tố chuẩn bị xuống xe, Chung Bình đã nắm chặt tay cô, “Tố Tố, em thử suy nghĩ một chút.”
Tố Tố bối rối gật gật đầu, liền tránh khỏi anh đi xuống xe, chạy nhanh vào nhà.
Anh nhìn theo mãi bóng dáng đã khuất của cô trước cửa, vẻ mặt nặng nề từ từ hiện lên. Nếu để Tố Tố dọn đến nhà, sẽ có nhiều cơ hội khiến cho ba anh hiểu Tố Tố hơn, nếu như vậy thì có thay đổi được thành kiến của ba anh với Tố Tố hay không? Có lẽ, anh phải đi gặp bà tìm biện pháp thôi. Chung Bình phiền muộn khởi động xe, chậm rãi lái xe rời đi.
Chuyển Nhà
Tố Tố tất nhiên sẽ không nói với chị Như lời đề nghị vừa rồi của Chung Bình, vốn dĩ việc cô đi chăm sóc bà của Chung Bình đã làm cho chị Như cảm thấy không vui rồi, nếu như còn tiếp tục nói là dọn đến hẳn nhà của Chung Bình nữa, nhất định chị ấy sẽ rất tức giận cho mà xem.
Lại không nghĩ tới, dù cô có không nói thì chị Như vẫn sẽ biết
Tối hôm đó, Tố Tố vừa mới từ nhà của Chung Bình trở về, vừa đẩy vửa vào đã nhìn thấy một bóng dáng làm cô ngạc nhiên đến sững sờ, Chung Bình lại đang đường hoàng ngồi ở trong phòng khách nhà cô. Tố Tố ngơ ngẩn đứng chôn chân tại chỗ, sao anh ấy lại ở đây?
Chung Bình cũng vừa lúc nhìn thấy cô, thoáng mỉm cười, còn chưa kịp lên tiếng giải thích, thì chị Như đã xoay người lại nói, “Tố Tố, em về rồi.”
Cuối cùng tiếng nước cũng ngừng chảy, Tố Tố đang miên man nghĩ ngợi rốt cục cũng thức tỉnh, cô vừa muốn rút tay lại, anh bỗng nắm càng chặt, giương mắt nhìn cô, “Khăn mặt của em là cái nào?”
Tố Tố chỉ cái màu xanh lam, anh lấy xuống, đầu tiên nhẹ nhàng lau tay cho cô, sau đó mới lau khô tay của mình. Động tác tự nhiên như vậy, lại làm cho trái tim cô nhảy dựng lên, anh lại nguyện ý dùng khăn mặt của cô.
Chung Bình không biết được suy nghĩ của Tố Tố, chỉ đem khăn mặt treo lại, sau đó quay đầu cười với cô, rồi mới bước ra ngoài.
Tố Tố nhìn anh, hít thở cũng không thông, tự nhiên cảm thấy buồn bực, tự nhiên anh ấy cười với cô làm gì vậy?Lại càng không hiểu tại sao, mà khuôn mặt của cô không tự chủ được liền đỏ lựng lên, cô vẫy vẫy tay, nhẹ nhàng động mấy ngón, cái cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay anh giống như vẫn chưa bị nước lạnh xoa dịu hết, lòng bàn tay cô vẫn còn cảm giác tê dại ấy. Lúc này chị Như đột nhiên ở bên ngoài kêu to một tiếng, “Tố Tố, sao còn chưa ra?” Làm cho cô sợ tới mức rụt cổ lại, nhanh chóng chạy vọt ra ngoài.
Quả nhiên, gặp được Chung Bình, tâm tình của chị Như tốt hẳn lên, đặc biệt nói rất nhiều.
Một bữa cơm, chị Như không ngừng hỏi tình hình của Chung Bình dạo gần đây, ngay đến cả thời gian Chung Bình mỗi ngày ngồi là bao nhiêu tiếng cũng bị chị lần lượt đem ra hỏi. Tố Tố thì chỉ mỗi khi có ai nhắc tới mình, cô sẽ ngẫu nhiên đáp lại một chút, còn lại phần lớn thời gian cô đều im lặng làm một người dự thính.
Chị Như mắt cong cong, nhìn chằm chằm Chung Bình, nghe anh giới thiệu những tiêu chuẩn chỉnh hình của mấy mỹ nữ gần đây. Tố Tố cảm thấy da đầu mình tê rần, nhẹ liếc mắt nhìn Chung Bình một cái, vừa vặn cũng đúng lúc anh đang nhìn cô, Tố Tố liền dùng ánh mắt cảnh cáo anh không nên nói nữa, bằng không chị Như lại có ý định tiếp tục đi phẫu thuật tiếp mất. Không biết anh có hiểu được không, chỉ thấy khóe miệng anh khẽ nhếch lên, đảo mắt nhìn về phía Đinh Như.
Chung Bình nói, “Thật ra chỉnh sửa cũng là thành người khác rồi, vẻ đẹp tự nhiên vẫn đẹp hơn.”Chị Như vừa nghe xong, hoảng sợ cầm chặt chiếc đũa không nói gì.
Chung Bình lại cười cười, “Nếu có chỗ nào không được đẹp đi chỉnh lại cũng vẫn không sao.” Chị Như nghe xong mặt mới lại giãn ra, đúng vậy, ai cũng thích mình hoàn mĩ mà.
Chung Bình thấy vậy liền buông đũa xuống, “Đinh Như, tôi có việc này muốn thương lượng với cô.”
Đinh Như vừa nghe thấy anh có việc muốn nói cùng cô, ngay lập tức cười rạng rỡ, “Chuyện gì vậy?”
Chung Bình nhẹ liếc mắt nhìn Tố Tố vẫn còn đang vùi đầu ăn cơm, thanh thanh giọng nói, “Cô biết là Tố Tố đang chăm sóc bà tôi chứ.”
Đinh Như hơi ngẩn ra, chợt gật đầu, “Em biết.”
Tố Tố nghe thấy anh đề cập đến việc này, liền ngẩng đầu lên nhìn, anh ấy muốn nói gì vậy?
“Mỗi ngày đều bắt Tố Tố chạy tới chạy lui như vậy, thật vất vả. Hơn nữa buổi tối bà không có Tố Tố, cũng thấy khó khăn. Cho nên….” Chung Bình ngừng lại đột nhiên nhìn Tố Tố. Tố Tố lúc này đang nghẹn họng