Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134519
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/519 lượt.
đi theo ba vào trong thư phòng, cửa vừa đóng, vẻ mặt ông đã trầm hẳn xuống nhìn anh, “Ta đã nói với anh cái gì?”
Chung Bình khẽ trùng vai xuống, “Là bà muốn gặp cô ấy.” Anh không rõ vì sao ba mình lại có ác cảm với Tố Tố như vậy, là cô nhi cũng không phải là lỗi của Tố Tố, đó là do cha mẹ cô quá tàn nhẫn mà thôi, vậy thì vì sao ba anh lại có thành kiến với cô như vậy.
“Vì sao không nói rõ với bà?” Ba Chung vừa nghe đến bà, sắc mặt càng khó coi, Chung Bình đã không chịu nghe theo ông, hiện tại còn lôi cả bà ra nữa.
“Con không đành lòng, bà thực rất thích Tố Tố.” Trong mắt anh gợn sóng, liền quay mặt sang một bên.
Chỉ nghe thấy ba anh hừ lạnh một tiếng, “Đó là do bà còn chưa hiểu rõ cô ta.” Ở trong mắt của ông, Tố Tố chính là một người đang mơ tưởng từ chim sẻ biến thành phượng hoàng.
“Ba, Tố Tố là một cô gái tốt.” Giọng điệu khinh thường của ông khi nhắc đến Tố Tố rốt cuộc làm cho anh không thể nhịn được nữa.
Ba Chung khẽ nhếch miệng, chậm rãi đi đến chiếc ghế dựa ngồi xuống, ông lấy một điếu thuốc ra, rồi bật lửa, chỉ chốc lát, một làn khói trắng mờ ảo chậm rãi bay lên. Chung Bình nhìn ba anh đang trầm mặc, không biết rốt cuộc ông đang suy nghĩ chuyện gì.
Một lát sau, ba Chung đột nhiên mở miệng, “Hôm nay Triệu Vệ Thành hỏi con.” Chung Bình kinh ngạc không nói gì, viện trưởng Triệu nhắc đến anh làm gì? Ông tự nhiên nhíu mày lại, nhìn Chung Bình, “Con gặp qua Triệu Điềm chưa?”
Anh cau mày, Triệu Điềm? Hình như là con gái của viện trưởng Triệu? Có vẻ như anh đã gặp qua một lần ở bệnh viện, anh lạnh lùng nói, “Có gặp qua.”
“Bác Triệu hy vọng cuối tuần này con và Triệu Điềm đi gặp mặt một chút.” Ông nói cực kì bình tĩnh, vẻ mặt tĩnh lặng như nước.
Nhưng Chung Bình lại bị những lời này của ba mình làm cho kinh ngạc, liền cau mày hỏi, “Tại sao ạ?”
“Thì tìm hiểu nhau.”
“Không cần đâu.” Chung Bình khẽ cười, việc này không phải là ba anh muốn sắp xếp đấy chứ? Từ khi nào ba anh lại quan tâm đến vấn đề cá nhân của anh vậy?
“Chung Bình, nếu con không hy vọng ta đuổi Tố Tố đi, thì ngoan ngoãn mà đi gặp Triệu Điềm đi.” Chung Bình trừng mắt nhìn vẻ mặt lạnh lùng của ông, rốt cục cũng hiểu được, ba anh không phải đang muốn thương lượng với anh, mà là ra lệnh với anh.
“Ba!” Anh không thể tin được ba mình không chỉ gặp mặt bạn học, còn muốn dùng hạnh phúc của anh để trao đổi lấy lợi ích.
“Bà nếu thích cô ta, ta sẽ không làm cô ta khó xử. Con có thích cô ta, ta cũng không can thiệp. Nhưng vợ của con dù sao cũng phải cho chúng ta chút thể diện.” Ông dùng sức gạt bỏ tàn thuốc vào trong chiếc gạt tàn trên bàn.
Chung Bình lại càng không thể tin trừng mắt nhìn ba anh, ý của ba anh nghĩa là anh hoàn toàn có thể hẹn hò với Tố Tố, nhưng phải cưới một người phụ nữ khác!
“Ba, con sẽ không vì quyền lợi của ai mà kết hôn.” Anh đột nhiên cảm thấy mọi thứ thật buồn cười. Cho tới nay, anh tưởng rằng mình có thể tùy ý vui đùa, thoải mái tự do như vậy là vì ba mẹ anh đều là những người có suy nghĩ rất thoáng. Lại không ngờ chính lúc anh bắt đầu động tâm với Tố Tố, ba anh lại bắt đầu điều tra cô. Mà xuất thân của Tố Tố, nếu như làm con dâu của Chung gia, sẽ làm cho Chung gia không còn chút mặt mũi nào nữa, ba anh làm sao có thể đồng ý.
“Triệu Điềm rất hoạt bát, các con chắc sẽ rất hợp.” Ba Chung không để ý đến lời anh vừa nói, đứng lên vỗ vai anh, “Thứ sáu cuối tuần này, xem rảnh rỗi lúc nào thì rủ nó ra ngoài đi.” Vừa nói xong, đã mở cửa đi ra ngoài.
Chung Bình chán nản không nói gì lặng thinh đứng tại chỗ. Ba anh ngoại trừ việc cố chấp muốn anh làm bác sĩ, thì từ xưa tới nay chưa bao giờ can thiệp vào vấn đề riêng tư của anh. Xem ra, ba anh vô cùng xem trọng lần xem mắt này giữa anh và Triệu Điềm kia.
–
Tối hôm đó, bà cụ bắt Tố Tố phải ở lại dùng bữa tối.
Mặc dù trên bàn ăn, ba Chung đối với Tố Tố vô cùng khách sáo nhưng Tố Tố vẫn có thể mơ hồ cảm thấy được thỉnh thoảng ông vẫn vô tình lạnh lùng nhìn mình. Cô đành cố gắng an ủi chính mình là do cô quá mức mẫn cảm, ba Chung chỉ là quá nghiêm túc cho nên rất khó nói chuyện mà thôi.
Bà cụ vui vẻ bảo Chung Bình gắp cho Tố Tố đồ ăn, Tố Tố chỉ có thể mỉm cười tiếp nhận, cô nhìn anh giống như anh đang có tâm sự gì đó vậy, bà nói một lần, anh cũng liền một lần gắp cho cô một chút.
Sau khi ăn xong, bà lưu luyến đứng trước cửa chờ Chung Bình đưa Tố Tố về nhà. Vừa ra khỏi, bà cụ đã nói, “Tố Tố, nếu không về sau buổi tối đừng về nữa.” Tố Tố nghe vậy đã nhanh chóng lắc đầu, “Bà, chị của cháu còn ở nhà chờ. Bà yên tâm đi, mai cháu lại đến với bà.”
Bà cụ ngẫm mãi rồi mới khoát tay, “Bình Bình lái xe cẩn thận chút.”
Tố Tố chào tạm biệt mọi người rồi mới theo Chung Bình ra khỏi cửa.
Chung Bình lái xe, đưa cô trở về. Dọc đường đi, anh đều trầm mặc không nói lời nào cả, Tố Tố cũng không biết rốt cuộc anh bị làm sao, nhưng nhìn thấy anh như vậy cô cũng không nói gì, chỉ biết im lặng.
Sau đó, Chung Bình lại đột nhiên mở miệng, “Không bằng em dọn đến nhà đi.”
Tố Tố kinh ngac, thân thể bỗng cứng đờ, quay mặt lại nhìn anh, chỉ th