Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời
Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134526
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/526 lượt.
năm đó cũng không ai đấu lại ta. Cháu phải dạy thật tốt cho nó, đừng khách khí.” Bà cụ còn thành thật nói như vậy, làm cho Tố Tố chỉ biết á khẩu nhìn hai bà cháu nhà nọ, không nói nên lời nữa.
Kết quả là, tối đó, Chung Bình liền nói với mẹ Chung việc dọn dẹp lại căn phòng kia, mẹ anh đương nhiên không có ý kiến. Ba anh nghe xong cũng không nói gì, nhưng Tố Tố rõ ràng cảm thấy ông không đồng ý.
Ăn xong cơm tối, Tố Tố đưa cụ bà tản bộ trong sân, sau đó liền đi vào phòng. Bà hôm nay có một chút mệt, cho nên đi nghỉ từ rất sớm. Tố Tố cũng muốn trở về phòng tắm rửa một chút.
Nhưng cô vừa mới bước vào, thì đã có người gõ cửa. Tố Tố không biết làm gì chỉ biết chôn chân nhìn cánh cửa phòng, tiếng đập cửa vẫn tiếp tục, “Tố Tố, tôi có thể vào được không?”
Tố Tố rất muốn nói, “Không thể.” Nhưng đây lại là nhà của anh, cô làm sao có thể sập cửa trước mặt anh được. Tố Tố đi qua, mở cửa nhưng lại chắn ở bên cạnh, “Làm gì vậy?”
“Đã ngủ chưa?” Chung Bình liếc mắt nhìn vào bên trong, ý tứ rõ ràng là muốn đi vào.
Nhưng tất nhiên Tố Tố không tránh ra, “Vẫn chưa.” Anh có gì muốn nói thì nên nói luôn, để anh vào phòng thì thật không tiện, nếu để ba anh nhìn thấy chắc chắn sẽ không vui.
“Có muốn ra ngoài không? Chung Bình tựa vào bên cửa, thấp giọng hỏi.
Tố Tố lắc đầu, “Không muốn.” Đã chín giờ hơn rồi, còn đi chỗ nào nữa?
“Em mỗi ngày đều chăm sóc cho bà, chắc là rất buồn rồi, để tôi đưa em ra ngoài hít thở một chút?” Chung Bình không có ý định buông tha cô.
Tố Tố trừng anh, “Anh đi thì cứ đi đi, tôi không muốn.” Nói dứt lời đã muốn khép cửa lại.
Chung Bình nhanh tay chắn được, đẩy cửa phòng cô ra, “Đi thôi, tôi có việc cần nhờ em giúp.”
Tố Tố quay đầu lại hỏi, “Chuyện gì?” Anh muốn làm gì mà phải thần thần bí bí như vậy chứ.
“Đi ra ngoài rồi nói, trong nhà không tiện.” Chung Bình dùng sức đẩy, đem cửa mở lớn một chút, tay nhanh chóng kéo lấy cô ra ngoài.
Tay cô khẽ nhấc, véo cho anh một cái ở bên thắt lưng, Chung Bình bị véo đau liền buông tay, “Đừng có động tay động chân.” Cô nói xong liền quay người lại phía sau, Chung Bình rất sợ cô sẽ lại vào phòng, liền chạy nhanh đến đứng chắn trước cửa phòng cô, “Vậy coi như tôi nhờ em vậy.”
Tố Tố khẽ cười, cô chỉ muốn đóng cửa mà thôi, anh việc gì phải kích động như vậy, “Tôi chỉ muốn đóng cửa.”
Chung Bình thấy cô đã có vẻ xuôi xuôi, trong lòng liền vui mừng, lại muốn đưa tay nắm tay cô. Vậy mà Tố Tố đã nhanh chóng quay lưng lại, xoay người đi trước.
Ba Chung vừa nhìn thấy hai người một trước một sau đi ra ngoài, liền trầm giọng hỏi, “Đi đâu?”
Chung Bình chủ động mở miệng, “Con cùng Tố Tố ra ngoài một chút, sẽ nhanh về thôi.” Nói xong không đợi ông đồng ý, đã ôm lấy Tố Tố nhanh chóng rời khỏi.
Mẹ Chung nhìn thấy hai người vội vội vàng vàng, thì khẽ cười, “Nhất định là đi hẹn hò rồi, kệ bọn chúng đi.”
Ông buồn bực, nhưng không hề hé răng. Ngày mai chính là thứ sáu, chỉ mong Chung Bình không quên là được.
–
Vừa lên xe, Tố Tố đã hỏi Chung Bình muốn đi đâu?
Chung Bình im lặng một chút, sau đó mới nói, “Tố Tố, em……..có để ý việc người khác nhìn thấy vết thương của mình không?”
Tố Tố sợ run vài giây, sau đó liền lắc đầu, “Tôi quen rồi.” Thật ra đối với người ngoài thì không tốt lắm, rất nhiều người lần đầu tiên nhìn thấy vết sẹo trên mặt cô, đều lộ ra vẻ kinh ngạc. Nhưng mỗi lần cô soi gương và nhìn chúng, thì cô đều mỉm cười, cái này cũng đâu có gì đáng sợ, nếu những vết thương này xuất hiện lại có thể làm cho bọn trẻ sống sót, thì ngược lại cô lại thấy những vết sẹo này chính là huy hiệu cô được ông trời ban cho. Cho nên cô cũng không cảm thấy chán ghét chúng. Thậm chí, ngay cả vết sẹo lồi trên cổ, cô cũng dần quen rồi.
Chung Bình nhìn vẻ mặt bình tĩnh của cô, liền lên tiếng hỏi, “Tôi muốn em đi gặp bạn tôi, em sẽ không để ý chứ?”
Trái tim cô bỗng chốc đập mạnh và loạn nhịp, đi gặp bạn của anh? “Vì sao?”
Chung Bình nhìn thấy cô kinh ngạc, thì nhẹ nhàng nở nụ cười, “Làm nhân chứng cho tôi, vì việc gì mà gần đây tôi bận đến thế.” Vệ Đông và Hàn Xa không tin anh sẽ về nhà chăm bà, hai người gọi điện đều mắng anh đang ăn mảnh không nghĩ đến anh em. Hơn nữa con trai của Mạch Dịch Nam cùng Lộ Hiểu Vụ vừa mới sinh, đứa nhỏ cũng sắp tròn một tháng rồi, vì vậy bọn họ quyết định hẹn nhau một lần, cùng thảo luận xem nên tặng quà gì cho bọn họ.
Tố Tố cúi đầu ngượng ngùng, bạn bè của anh cô đều không quen, nếu mà đi chẳng phải sẽ rất xấu hổ sao. “Gọi điện thoại là được mà.”
“Tố Tố, bọn họ đều muốn gặp em. Chuyện dũng cảm của em, tôi cũng kể cho bọn họ rồi.” Chung Bình đau lòng nhìn cô.
“Chuyện đó có gì đâu.” Mặt cô càng đỏ hơn.
Chung Bình từ ghế sau lấy ra một chiếc mũ, “Nếu em cảm thấy không tiện, thì đội mũ đi.” Tố Tố nhìn ánh mắt thành khẩn của anh, mọi bất an trong lòng tự dưng biến mất.
Sau đó Chung Bình khởi động xe, chậm rãi rời khỏi ga ra.
–
Chung Bình kéo tay Tố Tố đang đội mũ lưỡi trai vào một phòng ăn của một nhà hàng, rồi tiến đến một gian phòng có rèm kéo và một lô ghế. Chung Bình liền xốc