Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Judo

Tình Yêu Judo

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 134529

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/529 lượt.

rồi, bây giờ mỗi ngày về nhà anh cũng chỉ nhớ đến Tố Tố, làm gì có thời gian mà quan tâm tới chuyện này nữa.
“Ở đâu ạ?” Chung Bình xoay người đi về phòng, cũng may Tố Tố không ở nhà. Anh vừa lúc đi giải quyết việc của Triệu Điềm trước, để cho ba anh khỏi hôm nào cũng nhắc đi nhắc lại.
“Nhà hàng Tần Xuyên.” Ba Chung thấy anh không phản khác nữa, thì hơi kinh ngạc, ông đã tính toán đến việc nếu Chung Bình không đi…..ông sẽ tạo áp lực, vậy mà.
“Con biết rồi.” Chung Bình nhàn nhạt nói, mở tủ quần áo ra bắt đầu chọn đồ.
Ba Chung nhìn bóng lưng của Chung Bình, nhịn không được lại dặn dò thêm, “Nghe nói Triệu Điềm rất hay cáu kỉnh, con nhịn một chút.” Nói xong liền rời đi.
Chung Bình lấy ra một bộ quần áo bình thường, cười khẽ đóng cửa lại, ba anh chắc là lo lắng anh sẽ làm khó cô ta. Yên tâm, với phụ nữ anh luôn rất lịch thiệp, nhưng nếu cần cự tuyệt thì vẫn phải cự tuyệt thôi.

Nhà hàng Tần Xuyên, là một trong những chuỗi nhà hàng-khách sạn nổi tiếng nhất ở thành phố này, họ có rất nhiều chi nhánh trên cả nước. Tần Xuyên cũng là nơi mà bệnh viện anh hay tổ chức tiệc tùng hoặc là nơi để đàm phán kinh doanh, nghe nói chủ của chuỗi khách sạn này chính là bạn học của viện trưởng Triệu. Cho nên nếu có hoạt động gì thì đều được tổ chức ở đây. Quả thật, quy mô của Tần Xuyên cũng không tồi, khung cảnh trang nhã, phục vụ hạng nhất, cho nên Chung Bình cũng rất thích đến nơi này dùng cơm. Đương nhiên, anh sẽ chẳng bao giờ mang bất cứ người phụ nữ nào tới nơi này, nếu đụng phải người quen thì thật không tốt.
Một cô gái đang đứng đón tiếp khách, vừa nhìn thấy anh đã xoay người mỉm cười, “Chung tiên sinh, mời đi bên này.” Anh là khách quen ở đây, cho nên phục vụ đã sớm rất quen thuộc. Xem ra ba anh cũng chuẩn bị khá kĩ, Chung Bình liền đi theo cô ta đi đến tầng hai.
“Chung tiên sinh, có muốn dùng trà trước không à?” Người phục vụ mỉm cười đứng ở một bên, trà anh thích là trà Thiết Quan Âm, tất cả mọi người đều biết.
“Không vội, lát tôi gọi sau.” Triệu Điềm còn chưa đến, nói không chừng cô ta cũng không thích uống trà. Người phục vụ hạ thấp người, “Vậy có gì xin ngài cứ việc gọi.” Nói xong liền lui ra ngoài.
Chung Bình buồn chán ngồi một chỗ, quả thật là Đại tiểu thư, vẫn luôn thích để người khác chờ đợi như vậy? Anh lấy điện thoại ra, xoay trên tay một hồi, do dự không biết có nên gọi cho Tố Tố không. Hiện giờ chắc cô đã đến cô nhi viện rồi? Nhưng nghĩ lại, anh luôn là người chủ động tìm cô, tại sao cô chưa bao giờ gọi cho anh, càng nghĩ càng khó chịu. Chiếc di động cứ bị đẩy lên rồi gập xuống, lặp đi lặp lại mấy lần, nhưng cuối cùng anh vẫn không gọi đi.
Đột nhiên, cửa mở ra. Chung Bình vừa ngẩng đầu, đã thấy Triệu Điềm bước đến.
Chung Bình khép lại di động cầm trên tay, chậm rãi đứng đậy, “Triệu tiểu thư, xin chào.” Triệu Điềm hé ra khuôn mặt trái xoan, đôi mắt phượng nhỏ dài, đôi môi nhỏ nhắn, vừa nhìn đã biết là người mồm miệng rất lợi hại, tóc dài buộc ra đằng sau, làm lộ ra cái trán cao, sáng sủa, thoạt nhìn giống như một con búp bê Barbie chính hiệu đẹp đẽ. Anh mơ hồ nhớ rõ ba đã từng nói qua, Triệu Điềm năm nay 24 tuổi thì phải. Kì lạ nhất là trên mặt cô ta cũng không trang điểm, thật giống một cô nữ sinh trẻ tuổi, điều này làm cho Chung Bình có chút kinh ngạc. Nhưng phải công nhận cô ta sở hữu một làn da rất đẹp, có thể ỷ lại vào tuổi trẻ của mình, nên mới không cần dùng đến son phấn. Tố Tố cũng là như vậy, một khuôn mặt trắng mịn, thanh khiết, khiến cho người ta cảm thấy thật tươi mát.
Người phục vụ dẫn Triệu Điềm vào trong. Cô ta cũng chậm rãi ngồi xuống, không nói gì.
Chung Bình xem cô ta trầm mặc không nói, rõ ràng là tâm tình cũng không được tốt lắm, trong lòng khẽ cười, nói không chừng đúng như anh đã suy nghĩ, Triệu Điềm cũng không thích cuộc gặp mặt này.
“Triệu tiểu thư muốn uống cái gì vậy?” Chung Bình nghĩ vậy, liền có chút vui vẻ, thái độ cũng đỡ khách sáo đi nhiều.
“Nước khoáng thôi.” Triệu Điềm tự quay đầu lại nói với người phục vụ đang mặc ki-mô-nô kia.
Người phục vụ nghe xong liền quay qua Chung Bình nhìn, anh nói, “Vậy cứ như thế đi, tôi vẫn như cũ.” Người phục vụ gật đầu mỉm cười rời đi.
Chung Bình nhìn Triệu Điềm, tính tình không tốt lắm, như vậy chắc sẽ rất khó chiều. Chính là trên mặt anh vẫn nở nụ cười, “Triệu tiểu thư, chúng ta hình như có gặp qua.”
Triệu Điềm cuối cùng cũng ngước mắt nhìn anh, “Có sao? Sao tôi không có ấn tượng gì hết.” Giọng điệu có chút khinh thường.
Chung Bình chớp mi, xem ra cô ta còn khó chịu hơn mình nhiều, “Triệu tiểu thư, tôi cũng không muốn vòng vo. Tôi nghĩ hôm nay cả cô cùng tôi đều không muốn đến đây, thứ lỗi cho tôi nói thẳng, chúng ta không thích hợp.” Nếu cô ta đã không vui vẻ gì, vậy thì anh cũng không cần phải nhiều lời nữa.
Triệu Điềm bình tĩnh nghiên cứu nhìn anh một lúc, sau đó khóe miệng chậm rãi vẽ lên một nụ cười, “Chung Bình, tôi đối với anh bây giờ cũng không có chút cảm giác nào.”
Chung Bình nghe vậy, tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng được hạ xuống, vậy thì tốt quá, bọn họ sẽ khô


XtGem Forum catalog