Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134536
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/536 lượt.
ng gây áp lực cho anh được nữa. Cha mẹ bên kia chỉ cần tìm đại cái lí do để ứng phó một chút là xong. Chung Bình cười cười vừa muốn mở miệng nói.
Triệu Điềm đã nhanh chân nói trước, “Nhưng mà, tôi cảm thấy anh rất thích hợp làm chồng tôi.”
………….
Anh chỉ cảm thấy bên tai mình chợt hiện lên một tiếng sấm dữ dội, sau đó két một cái, một luồng ánh sáng bổ mạnh về phía đầu của anh, làm anh cả người run rẩy, cô gái này đầu óc có vấn đề chắc! “Triệu Điềm!” Chung Bình lớn tiếng kêu, không phải việc gì cũng đem ra đùa cợt được.
“Chung Bình, anh so với tưởng tượng của tôi còn đẹp trai hơn nhiều.” Triệu Điềm nhìn anh, cười như không cười.
Chung Bình như bị cái gì đó đè nặng, cười cũng không nổi, cô ta rốt cuộc có ý tứ gì, “Triệu Điềm, tôi không có hứng thú gì với cô. Tôi vốn định không trực tiếp cự tuyệt, sợ sẽ xúc phạm đến tự tôn của tô. Nhưng mà tôi đã lo lắng dư thừa rồi, cô căn bản là không cần.”
“Nghe nói anh trước kia có rất nhiều bạn gái, rất biết cách chăm sóc người khác?” Triệu Điềm nghe anh nói xong cũng không có tức giận, khóe miệng như trước vẫn mang ý cười.
Chung Bình càng bực mình, anh đều đã nói đến mức này rồi, cô ta còn quản chuyện anh chăm sóc hay không chăm sóc làm gì, người mà anh muốn chăm sóc bây giờ cũng không phải là cô ta, “Triệu Điềm, tôi có bạn gái rồi.”
Triệu Điềm chớp mi, “Tôi không ngại.” Lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, người phục vụ bưng trà vào. Chung Bình đành phải đem hết lời mình định nói nuốt vào trong bụng.
Sau khi đặt trà và nước xuống bàn, người nọ liền rời đi.
Chung Bình chợt lên tiếng, “Triệu Điềm, tôi không thích mấy kiểu đại tiểu thư như cô.” Anh cũng không muốn đối xử tồi tệ với cô ta, nhưng mấy lời cô ta nói làm anh không thể nào nhịn được lửa giận. Anh đã nói đến mức mình có bạn gái rồi, cô ta còn nhẹ nhàng bâng quơ nói không ngại.
Triệu Điềm bưng cốc nước lên uống một chút, sau đó nhẹ nhàng đặt xuống, nhún nhún vai, “Chậm rãi sẽ thích thôi.”
Chung Bình bị nghẹn lời, cô ta thật đúng là mắc bệnh công chúa, so với anh còn tự phụ hơn.
Triệu Điềm mở túi ra, sau đó lấy một mảnh giấy viết xuống một dãy số rồi đưa cho anh, “Đây là số điện thoại của tôi.” Lại nhìn thấy khuôn mặt khó chịu của Chung Bình, thì khẽ cười một tiếng, “Số của anh chắc là ba tôi có.” Nói xong, uống tiếp một hụm nước, rồi mới đứng lên, “Hôm nay không làm phiền anh nữa, nhưng hi vọng lần sau anh có thể chủ động đưa tôi về.” Nói xong liền rời đi.
Chung Bình trợn mắt há hốc mồm ngồi im tại chỗ, trừng mắt nhìn cửa mở ra rồi khép lại, Triệu Điềm cứ như vậy mà rời đi.
Anh lại trừng mắt nhìn mẩu giấy trên bàn, Triệu Điềm! Cô ta không phải có cá tính, mà là có bệnh! Tự nói tự quyết mọi việc xong rời đi, còn không kịp đánh rắm một cái (._.) , chưa thấy qua một người phụ nữ nào như cô ta. Cái gì chứ, hiện tại sao người phụ nữ nào cũng kiểu mạnh mẽ như vậy! Nói Tố Tố lúc đầu như vậy thì sao, cô là bởi vì làm việc chính nghĩa. Còn Triệu Điềm thì dựa vào đâu chứ, chỉ bằng việc nhà cô ta có nhiều tiền sao? Hừ, anh đây còn chưa có yêu tiền đến vậy! Lần sau đưa cô về nhà, đưa cái con khỉ ấy!
Chung Bình tức giận đem mẩu giấy kia xé thành từng mảnh nhỏ, rồi vo viên lại vứt ra một chỗ. Tự nhiên có một chút lo lắng, anh nhanh chóng gọi điện cho Tố Tố, không đợi cô đồng ý, anh đã nói sẽ đến cô nhi viện đón cô. Vẫn là Tố Tố tốt nhất, thuần túy đơn giản, ở bên cạnh cô, vĩnh viễn sẽ không có gánh nặng.
Anh chỉ nhanh chóng muốn nhìn thấy Tố Tố để được an ủi một chút, nói thật hôm nay anh đã bị cô gái kia dọa mất rồi.
Tố Tố nghe xong máy trừng mắt nhìn di động, sau đó không biết làm chỉ đành cười khẽ. A Cường thấy cô cười, liền hỏi, “Sao vậy?”
“Chung Bình nói sẽ đến đây.” Tố Tố nhớ lại giọng nói vội vàng của anh, thì chỉ cảm thấy buồn cười, giống như là đang bị chó đuổi vậy.
A Cường vừa nghe thấy tên của Chung Bình, sắc mặt đã trầm xuống, hơn nữa nghe thấy tên anh ta, Tố Tố còn cười vui vẻ đến vậy, càng nghĩ càng buồn bực. A Cường chua xót hỏi, “Em đang ở nhà anh ta?”
Tố Tố nhẹ đáp, “Đi chăm sóc bà anh ấy.” Tố Tố cũng không chú ý thấy A Cường buồn bực, nhưng Tiểu Anh ở bên cạnh lại thấy rất rõ ràng, mở miệng hỏi tiếp, “Tố Tố, cậu cùng Chung Bình có phải đang hẹn hò không?”
Tố Tố ngẩn ra, điên cuồng lắc đầu, “Không phải, bọn tớ chỉ là bạn bè bình thường thôi.” Ngay cả viện trưởng cũng hỏi việc này, xem ra mọi người đều hiểu lầm rồi.
“Đúng vậy, Tố Tố chỉ là vì cảm tạ Chung Bình đã giúp đỡ cô ấy ở trong viện nên mới đến chăm sóc bà anh ta. Tố Tố chỉ muốn tỏ lòng biết ơn thôi.” A Cường cũng vội vàng thay cô giải thích. Tố Tố đã nhanh chóng phủ nhận quan hệ của bọn họ, vậy khẳng định là không phải.
“Đúng không? Nhưng Chung Bình đối với cậu rất tốt.” Tiểu Anh nhìn thấy A Cường khẩn trương như vậy, thì có chút tức giận, lời nói ra không khỏi có chút ẩn ý.
“Chung Bình đối với mọi người đều vậy.” Tố Tố xấu hổ cười cười, đi đến chỗ bọn nhỏ đang đứng. Chủ đề này chả có gì hay cả, cô cùng Chung Bình chỉ là bạn bè bình thường, so sánh với những người quen, thì càng bình thư