Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134543
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/543 lượt.
ô ta?
Chung Bình có chút bực mình, “Không phải chuyện của cô.” Cô ta dựa vào đâu mà xen vào chuyện của người khác, cô ta là ai cơ chứ.
Triệu Điềm bị giọng điệu của Chung Bình làm cho sắc mặt khẽ biến, “Tôi chỉ quan tâm một chút thôi, tức giận làm gì.” Chung Bình bực mình bỏ lại một câu, “Cô tự đi xem đi.” Sau đó xoay người đi vào trong nhà. Triệu Điềm ở đằng sau lại thản nhiên nói, “Chung Bình, trong mắt ba anh, cô ta không thể nào so được với tôi.” Hừ, Chung Bình giận dữ xoay người, cười lạnh, “Ở trong mắt tôi, cô ngay cả cơ hội để so sánh cũng không có.” Nói xong đã nhanh như gió biến mất, để lại Triệu Điềm vẫn đang giật mình đứng im tại chỗ. Triệu Điềm nhìn theo bóng dáng kia, chậm rãi lộ ra một nụ cười.
–
Bữa cơm này làm cho người ta thực không nuốt nổi, đây chính là cảm giác của Tiêu Tố Tâm sau khi ăn xong.
Suốt cả bữa ăn, ba Chung không ngừng cùng Triệu Vệ Thành và Triệu Điềm nói chuyện về hồi bé của Chung Bình, ngẫu nhiên sẽ khen Triệu Điềm thật thông minh lanh lợi. Tố Tố nghe một chút liền hiểu được, ông là đang muốn tìm đối tượng xem mắt cho Chung Bình. Cô nhịn không được trộm nhìn Triệu Điềm đang ngồi đối diện Chung Bình, lại không nghĩ bắt gặp phải ánh mắt của cô ấy, cô ấy vẫn nhìn cô từ lúc nãy ư. Tố Tố kinh hãi cúi đầu xuống, ánh mắt nghiên cứu kia của Triệu Điềm là có ý gì? Chẳng lẽ cô ấy đã biết quan hệ của cô và Chung Bình rồi? Hay là đang hoài nghi cái gì? Tố Tố miên man suy nghĩ, vùi đầu ăn cơm không.
Bỗng nhiên, trong bát xuất hiện một miếng thịt kho tàu cùng một miếng cá, Tố Tố ngẩng mặt lên liền thấy Chung Bình đang mỉm cười nhìn cô, chiếc đũa còn đang giơ lên ở không trung. Tố Tố thấp giọng nói cám ơn. Khóe mắt vẫn còn nhìn thấy ánh mắt rừng rực của Triệu Điềm ngồi đối diện đang phóng tới. Triệu Vệ Thành và ba Chung cũng dừng lại nhìn cô, Tố Tố đột nhiên cảm thấy như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than, mặt thoáng chốc như bị thiêu cháy.
Ba Chung đột nhiên mở miệng, “Bình Bình, con cũng gắp cho Triệu Điềm một chút đi. Triệu Điềm, cháu thích cái gì cứ nói, đừng khách khí, cứ tự nhiên như người nhà là được rồi.” Triệu Điềm mỉm cười, “Cháu cũng thích ăn cá.” Ý tứ là muốn Chung Bình gắp cho cô. Chung Bình kìm nén không tức giận, chậm chạp không muốn gắp, mẹ Chung thấy tình hình có vẻ bất ổn, liền lên tiếng kêu, “Bình Bình.” Chung Bình buồn bực, không tình nguyện tùy tiện gắp lấy cho một miếng cá, đưa đến trước mặt Triệu Điềm. Triệu Điềm nhẹ nhàng cười, “Tôi không thích ăn đuôi cá.” Chung Bình mặt đen lại, đem chỗ cá kia đặt trở lại, rồi lại gắp một phần khác đưa cho cô ta, Triệu Điềm lúc này mới bưng bát lên đón lấy, cuối cùng ngọt ngào nói, “Cám ơn.”
Tố Tố nhìn thấy Chung Bình đã sắp không kiềm chế được lửa giận, trong lòng có chút lo lắng, cô đưa mắt muốn nói với anh đừng tức, như vậy sẽ làm tất cả mọi người khó xử. Chung Bình hít sâu một hơi, buồn bực im lặng ăn cơm. Bà cụ ngồi ở một bên, nhìn thấy hết thảy, vẻ mặt ngưng trọng, thật lâu sau mới mở miệng, “Tố Tố, hôm qua không phải cháu nói muốn ăn bánh trôi sao? Hôm nay ta bảo mẹ Bình Bình làm, cháu nếm thử một chút.” Nói xong liền nghếch cằm, ý bảo Bình Bình lấy cho Tố Tố. Chung Bình nhanh chóng nghe theo. Tố Tố giật mình, chỉ có thể nói cám ơn.
Bà cụ vừa lên tiếng, trên bàn ăn không có ai nói gì nữa. Triệu Vệ Thành lộ ra chút kỳ quái, Triệu Điềm như cũ vẫn tươi cười, cúi đầu ăn cơm. Ba Chung nhìn qua Triệu Vệ Thành, mơ hồ hiểu rõ, liền nhanh chóng nâng ly kính ông ta, Triệu Vệ Thành cũng nâng ly chạm một cái, rồi uống một ngụm. Tiêu Tố Tâm này xem ra không phải chỉ là người chăm sóc đơn giản như vậy, cô ta rất được lòng của bà Chung Bình.
Một bữa cơm mà sóng ngầm cũng bắt đầu khởi động, mọi người trong lòng đang không ngừng âm thầm phân cao thấp.
Sau khi ăn xong, Tố Tố liền theo mẹ Chung vào trong bếp sửa soạn. Chung Bình lại bị ba kéo ra phòng khách tiếp đón hai người kia, còn cụ bà chỉ im lặng ngồi xem TV.
Hai người họ Triệu kia ngồi một lúc liền cáo từ. Lúc gần đi, Triệu Vệ Thành đột nhiên nói với Chung Bình, “Trước tuần này, nhớ viết một bản báo cáo công tác hai năm vừa rồi, chi tiết một chút.” Chung Bình sửng sốt nhưng vẫn đành gật đầu đáp ứng, “Được ạ.” Ánh mắt của Chung Minh Dương chợt lóe lên, nhanh chóng đẩy Chung Bình, “Viện trưởng Triệu không lái xe đến, con lái xe chở bọn họ về đi.” Chung Bình đành phải gật đầu, xoay người trở về phòng lấy chìa khóa.
Ba Chung cảm kích nói với Triệu Vệ Thành, “Lão Triệu, tiếp đón không được chu toàn, xin đừng để ý.” Triệu Vệ Thành khẽ nhếch miệng, “Người một nhà cả không cần khách khí.” Ba Chung nghe xong thì ngay đến cả đuôi lông mày cũng cong lên, xem ra mấy việc hôm nay Chung Bình làm cũng không khiến Triệu Vệ Thành khó chịu. Ông lại quay ra nhìn Triệu Điềm, “Điềm Điềm, đã biết nhà rồi, có rảnh thì đến chơi.” Triệu Điềm cười nhạt, “Vâng ạ.” Triệu Vệ Thành nghe vậy vỗ vỗ vai con gái, nói với ba Chung, “Có rảnh thì đến chơi với Chung Bình, người trẻ nên tiếp xúc nhiều.” Ba Chung cũng gật đầu cười phụ họa.
Chung Bình nhân lúc đi lấy chìa khó