Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Judo

Tình Yêu Judo

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 134542

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/542 lượt.

a, liền chạy vào phòng bếp, lại không thấy Tố Tố, đi đến phòng cô gõ cửa cũng không thấy ai đáp lại. Chung Bình đang định gõ cửa phòng bà cụ, thì ba anh đã ở dưới kêu lên, “Bình Bình, nhanh lên.” Chung Bình bất đắc dĩ phải cầm chìa khóa ra khỏi nhà. Xem ra phải trở về mới đi tìm Tố Tố được.
Chung Bình liền đưa Triệu Vệ Thành cùng Triệu Điềm trở về nhà.

Tố Tố đỡ bà ở trong phòng đi ra, đã nhìn thấy ba Chung ngồi ở đại sảnh xem TV. Bà cụ ngồi xuống sofa liền bắt đầu hỏi, “Tiểu Minh, anh tối nay làm cái gì vậy?” Mấy cái tâm tư này của con mình, bà tất nhiên là hiểu rõ, hao tâm tổn tứ để mời cha con nhà họ Triệu đến nhà, lại còn nâng Triệu Điềm hạ Tố Tố, thật là có chút quá mức.
Ba Chung nhẹ liếc mắt nhìn Tố Tố, hừ lạnh, ông khẳng định là cô đã đến tìm bà để đến chỉ trích ông, chắc chắn lại tìm bà tố khổ rồi. “Không có gì, trong bệnh viện gần đây có xét duyệt chủ nhiệm, lão Triệu nói Bình Bình không tồi, con cũng thấy hay, nên muốn tiếp đón bọn họ thôi.” Ông đã có lí do đầy đủ, vừa rồi Triệu Vệ Thành đã có ý, ông nghe cũng hiểu được. Ông ta bảo Chung Bình viết báo cáo, chuyện chủ nhiệm khoa chắc không còn là vấn đề nữa.
Bà cụ hừ lạnh, “Thế Triệu Điềm đến đây làm gì?” Đây mới là trọng điểm.
Ba Chung nhẹ nhàng cười, “Triệu Điềm cũng quen Bình Bình, nói muốn đến nhà chơi, con đương nhiên không thể từ chối rồi.”
Bà cụ thấy ba Chung giảo hoạt né tránh vấn đề, chỉ có thể hỏi lại, “Sao không giới thiệu cho bọn họ Tố Tố là bạn gái của Bình Bình?”
Ông ngẩn ra, rất nhanh phản ứng lại, ho nhẹ một tiếng, “Không cần thiết ạ.” Không phải không cần thiết căn bản là không muốn nghĩ đến.
Bà cụ híp mắt lại, “Đương nhiên là cần thiết, Tố Tố tương lai cũng là một thành viên trong gia đình ta.” Ba Chung lạnh lùng nói, “Không cần vội, về sau sẽ có cơ hội.”
Bà cụ nghe xong sắc mặt mới hòa hoãn một chút, “Về sau thì được, nhưng đừng quên.” Nói xong vỗ vỗ tay của Tố Tố, an ủi cô. Tố Tố chỉ mỉm cười, không nói gì cả.
Ba Chung nhìn Tố Tố trầm mặc không nói, lại âm thầm khinh miệt, một lần gặp như vậy cũng biết mình kém rất nhiều đi. Triệu Điềm mới là cô gái xứng với Chung gia, cô cũng đừng nên vọng tưởng nữa.
Chung Bình chở hai người họ về, lúc sau trở lại liền chạy ngay tới phòng tìm Tố Tố. Cửa cũng không gõ liền vọt vào, Tố Tố vừa nghe tiếng mở cửa, xoay người vừa thấy là Chung Bình. Trong lòng cũng có một chút bực bội liền quay lưng lại với anh.
Chung Bình đóng cửa lại, đi qua khẽ ôm lấy cô, “Thực xin lỗi.” Tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô nhưng Tố Tố không hề nói một câu.
Chung Bình nâng mặt cô lên, “Đừng tức mà.” Tố Tố khẽ lắc đầu, cười khổ, cô dựa vào đâu mà tức giận chứ? Chung Bình nhìn thấy biểu tình của cô, cảm thấy đau lòng vô cùng, lần thứ hai ôm cô vào trong lòng. “Anh biết ba làm như vậy sẽ khiến em khó chịu. Thực xin lỗi.”
Tố Tố nhẹ giọng nói, “Anh trước kia từng gặp qua Triệu tiểu thư?”
Cả người anh cứng ngắc, nửa ngày mới trả lời, “Ừ.” Anh nghĩ, quyết định không muốn lừa cô. Anh kể lại chuyện ba anh sắp xếp cho anh đi gặp Triệu Điềm, rõ ràng cảm giác được Tố Tố ở trong ngực mình khẽ run lên, Chung Bình nhanh chóng giải thích, anh không có ý gì với Triệu Điềm hết, anh đi gặp cô ta chỉ muốn nói cho cô ta, là mình không đồng ý với sự sắp xếp này.
Tố Tố nghe xong cười nhạt, “Cô ấy rất được.” Chung Bình đẩy cô ra một chút, thẳng tắp nhìn cô, “Cô ta nên đi sửa cái mũi, mắt cũng nên cắt đi.” Tố Tố nghe xong bật cười, “Nói bậy.” Chung Bình nhìn cô cười, còn thật sự nói, “Thật, ngũ quan của cô ta tách ra đều đẹp, nhưng ghép lại với nhau thì không được.” Tố Tố nhìn anh nghiêm mặt, khẽ đấm anh một cái, “Vậy em không phải nên đi chỉnh lại hết?” Chung Bình chăm chú nhìn vào mắt cô, “Em không cần chỉnh, cũng không cần tách biệt, em mới đẹp nhất,”
Tố Tố cảm nhận được thành ý của anh, trong lòng chậm rãi thấy ấm áp, “Ba anh rất vừa mắt cô ấy.” Chung Bình bất đắc dĩ thở dài, “Tuổi lớn, mắt không tốt, dễ dàng nhìn sai” Tố Tố nghe anh nói vậy, khẽ trách anh vô lễ. Chung Bình thấy cô không tức giận nữa, khẽ vuốt mặt cô, “Được rồi, ba anh để anh lo, em đừng suy nghĩ nữa.” Tố Tố gật đầu, kỳ thật người cô lo lắng không phải là Triệu Điềm mà là chị Như.
Chung Bình dường như tâm lí tương thông với cô, nhìn thấy trong mắt cô chợt lóe lên do dự, anh liền hiểu được, “Đinh Như em cũng đừng lo. Em nên tin anh, được không?” Tố Tố nhìn ánh mắt thành khẩn của anh, mỉm cười gật đầu.
Chung Bình lúc này mới thở phào một hơi, đem cô ôm vào trong ngực. Trấn an được Tố Tố, anh đã bớt lo rồi, ba anh hôm nay có thể làm việc này, còn không biết về sau sẽ làm như thế nào? Mấu chốt là ở Triệu Điềm, rõ ràng cự tuyệt cô ta, cô ta còn đến đây nháo loạn cái gì không biết. Chung Bình phiền não cau mày, chỉ có thể ôm Tố Tố thật chặt. Chỉ cần có Tố Tố ở bên cạnh, tất cả mọi khó khăn anh đều có thể gánh vác.






Sỉ Nhục
Kể từ sau khi Triệu Điềm đến nhà lần đó, ba Chung thường xuyên ở trước mặt mọi người cố ý nhắc tới cô ta, mỗi lần như vậy Ch


Teya Salat