Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134546
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/546 lượt.
thấy dễ chịu một chút. Về phần quan hệ của cháu và Chung Bình, chắc bác cũng không thể hiểu hết.”
Ông cười khẽ đứng dậy, “Cô cùng Chung Bình thì còn có thể là quan hệ gì nữa? Cô không phải là muốn dựa vào nó, để vào Chung gia sao. Tôi đã nói rất rõ ràng rối, nó với Triệu Điềm mới là một đôi. Tôi không hy vọng cô sẽ phá hoại quan hệ của hai đứa. Cô nếu thật sự luyến tiếc vì đã vất vả với cái mỏ vàng này đến vậy, thì trước khi Chung Bình thấy chán cô, cô có thể im lặng ở đằng sau làm tình nhân cũng được, tôi cũng không phản đối. Dù sao trước đây nó vẫn vậy, có thêm một vài người, vẫn có thể chiều chuộng được.”
Tố Tố trừng mắt nhìn vẻ mặt tươi cười của ông, giống như có một chiếc kim đâm xuyên qua trái tim cô vậy, câu nói vừa rồi nghe lại chói tai đến thế, ông ấy lại có thể đồng ý cho Chung Bình có tình nhân ở bên ngoài, ông ấy coi thường con mình đến vậy sao, Tố Tố giận dữ đến mức giọng cũng run theo, “Chung Bình không phải người như vậy.”
“Vậy cô tự động biến mất đi.” Ông nghiêm mặt, giọng điệu lạnh lẽo.
Tố Tố cắn chặt răng mình, chỉ nhìn ông, có lẽ đây mới là mục đích chính của tối nay! Từ đầu tới cuối sỉ nhục cô, đến phút chót mới nói vào trọng điểm, là muốn đuổi cô đi.
“Chung Bình tự có lựa chọn của riêng mình, cháu nghĩ bác cũng không can thiệp được.” Tố Tố đột nhiên cảm thấy ác cảm với ông, cô mặc dù là cô nhi, trước đây cũng là một tên trộm vặt, nhưng chuyện này đều đã là quá khứ rồi, nếu ông ấy muốn khơi gợi những việc này ra để tổn thương cô, thì cô cũng chỉ có thể mỉm cười mà mặc kệ thôi.
“Tiêu Tố Tâm, cô quá ngây thơ rồi, cô cho là Chung Bình thật sự thích cô? Nó chẳng qua là thấy cô đáng thương. Trước kia nó nhiều phụ nữ như vậy, điều kiện của người nào mà chả tốt hơn cô, thế mà cũng chưa ai trói được chân nó, cô cảm thấy cô có thể sao? Hơn nữa, cô cũng không nghĩ lại, đứng ở bên cạnh Chung Bình cô có thấy mình xứng không? Chung Bình dù không để ý, vậy còn mặt mũi của Chung gia thì sao. Người nhà chúng tôi đều không biết cô là “thiên tài”, không chỉ có tay nghề, còn từng ở trại cải tạo, thật sự là quá lợi hại rồi,” Ba Chung bị lời nói của cô làm cho tức giận đến mức không giữ được lời nữa.
Tố Tố cắn môi, nắm chặt tay mình lại, không nói ra lời. Cô cuối cùng biết, ông ấy căn bản không để ý đến việc cô đã làm gì với Chung Bình, mà thân phận của cô sẽ mãi là một vết nhơ khiến ông ấy không thể nào chấp nhận. Quá khứ của cô ở trong mắt ông đã xấu đi cả ngàn lần, giống như cô là một con hồ ly vậy.
Ba Chung thấy cô thất thần không nói nên lời, cũng từ từ kìm nén phẫn nộ của mình, “Tiêu Tố Tâm, tôi biết cô không cam lòng. Chỉ cần cô rời khỏi Chung Bình, tôi sẽ không bạc đãi cô. Không chỉ có tiền cô đã nợ Chung gia, tôi sẽ không truy cứu, mà còn có 5 vạn này, cô cầm đi.” Nói xong liền kéo ngăn kéo, lấy ra một tờ chi phiếu vứt đến trước mặt cô.
Mặt cô trắng bệch không phản ứng. Ông lại nghĩ là cô chê ít, hừ lạnh một tiếng, “Cô đừng có được voi đòi tiên, so với tiền lương trước kia của cô, 5 vạn này coi như có thể nuôi sống cô được vài năm.” Chỉ cần có thể đuổi cô đi, hơn 20 vạn kia ông cũng không cần nữa, coi như tiền đầu tư cho Chung Bình. Chỉ cần Chung Bình ngoan ngoãn cùng Triệu Điềm ở một chỗ, thì vinh hoa phú quý sau này vẫn quan trọng hơn.
Tố Tố trầm mặc cả nửa ngày, chậm rãi nâng mắt, nhìn ông, “Chung Bình sẽ không tin đâu.”
Ba Chung khinh thường nói, “Cô giỏi lừa người như vậy, còn cần tôi phải dạy sao? Còn có bà cụ bên này, nhớ rõ phải trấn an thật tốt, cô cũng biết bà đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi cú sốc nào nữa, đừng có cố ý kích thích.”
Tố Tố chậm rãi đứng lên, chỉ cảm thấy hai mắt mình như mờ đi, đầu như hoa lên, trong tai lại như có cái gì đó, dội lên từng trận đau đớn co rút, khiến cả đầu cũng bắt đầu đau nhức, chân cũng nhũn ra giống như đang mơ hồ run rẩy, cô thật vất vả chống tay lên cạnh bàn mới có thể khiến thân thể mình không bị gục ngã, giọng nói khàn khàn phát ra, “Cháu hiểu rồi.” Thực xin lỗi, đầu của cô gần như đã căng ra hết mực, rốt cuộc không còn dung nạp được gì nữa, ý đồ của ông cô cuối cùng cũng hiểu rõ ràng.
Cô khó khăn xoay người đi từng bước từng bước đi về phía cửa, ba Chung nhìn khuôn mặt thê thảm của cô, lại thầm nghĩ cô chắc vì bị ông vạch trần nên mới cảm thấy khó chịu, khẽ liếc mắt nhìn tờ chi phiếu trên bàn, nhịn không được lại lên tiếng, “Cô quên tiền rồi.”
Chỉ thấy cả người cô khẽ lung lay, chậm rãi xoay người, ánh mắt tan rã nhìn thẳng vào tấm chi phiếu kia, cô ồ một tiếng, từ từ trở lại, cầm lên, rồi mới đi ra ngoài.
Ông nhìn thấy cửa thư phòng khép lại, trong lòng cũng khẽ buông lỏng, cô ta ít nhất còn thức thời, nếu cô ta càng ngoan cố, ông sẽ khiến cô ta ngay đến một chút tiền cũng không lấy được, đau đớn rời khỏi Chung gia. Hiện tại thì ổn rồi, giải quyết xong Tiêu Tố Tâm, bây giờ ông có thể yên tâm mà sắp xếp cho Chung Bình cùng Triệu Điềm gặp mặt.
Tố Tố đi vào phòng mình, chậm rãi đi đến bên giường, đột nhiên đông một tiếng, cả người cô ngã hắn xuống, trên người đau nhức cuối cùng cũng có thể khiến những giọ